Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1657: "Thế này thì quá mức rồi!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiêu Dung Phi rất kiên trì: "Anh Diệp, vẫn là để chúng tôi đi theo đi". "Nhà họ Tiêu sẽ phái ra một số cao thủ, ít nhất có thể bảo vệ anh tới gần Tử Vong cốc rồi an toàn đi ra". Trong lòng cô ta lại thầm nghĩ: "Chờ anh đến Tử Vong cốc sẽ biết nơi đó kh*ng b* đến mức nào!" "Đến lúc đó anh gặp nguy hiểm, nhà họ Tiêu tôi sẽ cứu anh một mạng!" "Anh còn không tiến cử tôi với vị Đan Hoàng sau lưng anh được nữa sao?" Nhìn thấy Tiêu Dung Phi kiên trì như vậy, Diệp Bắc Minh c*̃ng không nói gì nữa. Xế chiều hôm đó. Tiêu Dung Phi lại gọi tới mười lão già. Mười Tiên Thiên! Ba người ở trên Tiên Thiên! Cộng thêm hai chị em, tổng cộng là mười lăm người. Chuẩn bị hộ tống Diệp Bắc Minh tiến về Tử Vong cốc! Diệp Bắc Minh co quắp khóe miệng: "Thế này thì quá mức rồi!" Trên gương mặt xinh đẹp của Tiêu Dung Phi là vẻ nghiêm túc: "Không hề khoa trương chút nào, anh Diệp cứ đến Tử Vong cốc sẽ biết". Đoàn người rời khỏi thành Côn Luân, đi về hướng Tử Vong cốc. Trong âm thầm. Một thiếu nữ ôm mèo nhíu mày: "Ông nội, anh ấy muốn đi Tử Vong cốc?" "Chỗ đó quá nguy hiểm, chúng ta có cần ngăn cản anh ấy không?" Ông lão bên cạnh lạnh lùng lắc đầu: "Nếu như cậu ấy là chủ nhân tương lai của Côn Luân Hư, sẽ không thể chết trong Tử Vong cốc được!" "Nếu như cậu ấy chết ở trong đó thì sẽ không phải là chủ nhân Côn Luân Hư!" "Chúng ta c*̃ng không cần thiết cứu cậu ấy!" Lăng Vận Nhi như có điều suy nghĩ gật đầu. Lão già lại lắc đầu: "Đi thôi, theo ông đến điện kỵ sĩ Thánh Long!" "Còn có một người nữa cũng có khả năng trở thành chủ nhân của Côn Luân Hư, ông cần nghiệm chứng một chút!" "Vâng". Hiển nhiên Lăng Vận Nhi có chút không hứng thú: "Ông nội, cháu muốn đi chơi một mình, ông đến điện kỵ sĩ Thánh Long một mình đi". Lão già bất đắc dĩ lắc đầu: "Được rồi, cháu phải cẩn thận đấy".
Tiêu Dung Phi rất kiên trì: "Anh Diệp, vẫn là để chúng tôi đi theo đi".
"Nhà họ Tiêu sẽ phái ra một số cao thủ, ít nhất có thể bảo vệ anh tới gần Tử Vong cốc rồi an toàn đi ra".
Trong lòng cô ta lại thầm nghĩ: "Chờ anh đến Tử Vong cốc sẽ biết nơi đó kh*ng b* đến mức nào!"
"Đến lúc đó anh gặp nguy hiểm, nhà họ Tiêu tôi sẽ cứu anh một mạng!"
"Anh còn không tiến cử tôi với vị Đan Hoàng sau lưng anh được nữa sao?"
Nhìn thấy Tiêu Dung Phi kiên trì như vậy, Diệp Bắc Minh c*̃ng không nói gì nữa.
Xế chiều hôm đó.
Tiêu Dung Phi lại gọi tới mười lão già.
Mười Tiên Thiên!
Ba người ở trên Tiên Thiên!
Cộng thêm hai chị em, tổng cộng là mười lăm người.
Chuẩn bị hộ tống Diệp Bắc Minh tiến về Tử Vong cốc!
Diệp Bắc Minh co quắp khóe miệng: "Thế này thì quá mức rồi!"
Trên gương mặt xinh đẹp của Tiêu Dung Phi là vẻ nghiêm túc: "Không hề khoa trương chút nào, anh Diệp cứ đến Tử Vong cốc sẽ biết".
Đoàn người rời khỏi thành Côn Luân, đi về hướng Tử Vong cốc.
Trong âm thầm.
Một thiếu nữ ôm mèo nhíu mày: "Ông nội, anh ấy muốn đi Tử Vong cốc?"
"Chỗ đó quá nguy hiểm, chúng ta có cần ngăn cản anh ấy không?"
Ông lão bên cạnh lạnh lùng lắc đầu: "Nếu như cậu ấy là chủ nhân tương lai của Côn Luân Hư, sẽ không thể chết trong Tử Vong cốc được!"
"Nếu như cậu ấy chết ở trong đó thì sẽ không phải là chủ nhân Côn Luân Hư!"
"Chúng ta c*̃ng không cần thiết cứu cậu ấy!"
Lăng Vận Nhi như có điều suy nghĩ gật đầu.
Lão già lại lắc đầu: "Đi thôi, theo ông đến điện kỵ sĩ Thánh Long!"
"Còn có một người nữa cũng có khả năng trở thành chủ nhân của Côn Luân Hư, ông cần nghiệm chứng một chút!"
"Vâng".
Hiển nhiên Lăng Vận Nhi có chút không hứng thú: "Ông nội, cháu muốn đi chơi một mình, ông đến điện kỵ sĩ Thánh Long một mình đi".
Lão già bất đắc dĩ lắc đầu: "Được rồi, cháu phải cẩn thận đấy".
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiêu Dung Phi rất kiên trì: "Anh Diệp, vẫn là để chúng tôi đi theo đi". "Nhà họ Tiêu sẽ phái ra một số cao thủ, ít nhất có thể bảo vệ anh tới gần Tử Vong cốc rồi an toàn đi ra". Trong lòng cô ta lại thầm nghĩ: "Chờ anh đến Tử Vong cốc sẽ biết nơi đó kh*ng b* đến mức nào!" "Đến lúc đó anh gặp nguy hiểm, nhà họ Tiêu tôi sẽ cứu anh một mạng!" "Anh còn không tiến cử tôi với vị Đan Hoàng sau lưng anh được nữa sao?" Nhìn thấy Tiêu Dung Phi kiên trì như vậy, Diệp Bắc Minh c*̃ng không nói gì nữa. Xế chiều hôm đó. Tiêu Dung Phi lại gọi tới mười lão già. Mười Tiên Thiên! Ba người ở trên Tiên Thiên! Cộng thêm hai chị em, tổng cộng là mười lăm người. Chuẩn bị hộ tống Diệp Bắc Minh tiến về Tử Vong cốc! Diệp Bắc Minh co quắp khóe miệng: "Thế này thì quá mức rồi!" Trên gương mặt xinh đẹp của Tiêu Dung Phi là vẻ nghiêm túc: "Không hề khoa trương chút nào, anh Diệp cứ đến Tử Vong cốc sẽ biết". Đoàn người rời khỏi thành Côn Luân, đi về hướng Tử Vong cốc. Trong âm thầm. Một thiếu nữ ôm mèo nhíu mày: "Ông nội, anh ấy muốn đi Tử Vong cốc?" "Chỗ đó quá nguy hiểm, chúng ta có cần ngăn cản anh ấy không?" Ông lão bên cạnh lạnh lùng lắc đầu: "Nếu như cậu ấy là chủ nhân tương lai của Côn Luân Hư, sẽ không thể chết trong Tử Vong cốc được!" "Nếu như cậu ấy chết ở trong đó thì sẽ không phải là chủ nhân Côn Luân Hư!" "Chúng ta c*̃ng không cần thiết cứu cậu ấy!" Lăng Vận Nhi như có điều suy nghĩ gật đầu. Lão già lại lắc đầu: "Đi thôi, theo ông đến điện kỵ sĩ Thánh Long!" "Còn có một người nữa cũng có khả năng trở thành chủ nhân của Côn Luân Hư, ông cần nghiệm chứng một chút!" "Vâng". Hiển nhiên Lăng Vận Nhi có chút không hứng thú: "Ông nội, cháu muốn đi chơi một mình, ông đến điện kỵ sĩ Thánh Long một mình đi". Lão già bất đắc dĩ lắc đầu: "Được rồi, cháu phải cẩn thận đấy".