Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1683: Tên điên, đây là một tên điên!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh tiện tay dùng lực!   “Răng rắc” một tiếng giòn vang.   Cổ của Thẩm Vạn Tứ đứt gãy, đôi mắt lồi ra, chết ngay tại chỗ.   "Đậu má!"   Rất nhiều người đều khẽ kêu lên theo bản năng.   Thân thể mềm mại của Yêu Nữ Oản Oản run lên: "Sao anh ta dám?"   Đám người Phó Thập Nhất Lang, Thẩm Lang, Quỷ Thủ Độc Thánh cũng không ngừng run rẩy!   "Cậu!"   Mộ Dung Hải ngoại trừ tức giận ra, càng nhiều hơn chính là kinh ngạc.   Diệp Bắc Minh giống như ném rác rưởi vậy.   Anh tiện tay vứt bỏ thi thể của Thẩm Vạn Tứ đi!   Sau đó quay đầu nhìn Mộ Dung Hải: "Còn có chuyện k*ch th*ch hơn nữa cơ, nhìn cho thật kỹ vào!"   Anh khoát tay, bắt lấy tinh huyết của Thẩm Vạn Tứ từ xa!   Ầm!   Trong đôi mắt của Diệp Bắc Minh tỏa ra ánh sáng đỏ như máu!   Chỉ trong chốc lát.   Máu tươi của Thẩm Vạn Tứ bốc cháy lên!   Đột nhiên.   Một tiếng hét thảm vang lên!   "A!"   Một người trẻ tuổi huyết mạch nhà họ Thẩm bên cạnh bốc cháy lên ngọn lửa hừng hực!   Người thứ hai, người thứ ba, người thứ tư.   Tất cả người có huyết mạch nhà họ Thẩm đều bị ngọn lửa bao phủ!   Đám người mở to mắt, trên mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ.   "Đây là".   "Huyết Mạch Chú Sát?"   "Đậu má!"   "A! A! A!"   Tất cả mọi người ở đây, bao gồm cả đám người Yêu Nữ Oản Oản, Phó Thập Nhất Lang, Thẩm Lang, Quỷ Thủ Độc Thánh.   Cộng thêm vô số khách khứa!   Bao gồm cả đám người Long Đường, tất cả đều tê cả da đầu!   Trời ạ!   Tên nhóc này là ma quỷ sao?   Thế mà lại dùng Huyết Mạch Chú Sát để tiêu diệt tất cả mọi người nhà họ Thẩm?   Tên điên, đây là một tên điên!   Mộ Dung Hải cũng vô cùng chấn động: "Diệp Bắc Minh, cậu giết nhiều người nhà họ Thẩm như vậy, thật sự không sợ gặp báo ứng sao?"   Diệp Bắc Minh buồn cười nói: "Báo ứng?"  "Nếu như tôi chết trong Tử Vong cốc, ông cảm thấy nhà họ Thẩm sẽ bỏ qua cho bạn bè người thân của tôi sao?"   "Nhà họ Thẩm ở đây nhiều năm như vậy, chẳng lẽ chưa bao giờ tiêu diệt gia tộc khác? Chưa bao giờ giết những người khác?"   "Cho dù là Long Đường các ông, không phải cũng cao cao tại thượng, giương lá cờ chấp pháp để loại trừ người đối lập, lạm sát kẻ vô tội sao?"   Diệp Bắc Minh trào phúng: "Ông quả thật cho rằng Long Đường công chính lắm sao?"  Đậu má!  Tất cả mọi người đều ngây ra.   Ai cũng không nghĩ tới Diệp Bắc Minh lại dám trào phúng trưởng lão Chấp Pháp Đường của Long Đường như vậy!   

 Diệp Bắc Minh tiện tay dùng lực!  

 

“Răng rắc” một tiếng giòn vang.  

 

Cổ của Thẩm Vạn Tứ đứt gãy, đôi mắt lồi ra, chết ngay tại chỗ.  

 

"Đậu má!"  

 

Rất nhiều người đều khẽ kêu lên theo bản năng.  

 

Thân thể mềm mại của Yêu Nữ Oản Oản run lên: "Sao anh ta dám?"  

 

Đám người Phó Thập Nhất Lang, Thẩm Lang, Quỷ Thủ Độc Thánh cũng không ngừng run rẩy!  

 

"Cậu!"  

 

Mộ Dung Hải ngoại trừ tức giận ra, càng nhiều hơn chính là kinh ngạc.  

 

Diệp Bắc Minh giống như ném rác rưởi vậy.  

 

Anh tiện tay vứt bỏ thi thể của Thẩm Vạn Tứ đi!  

 

Sau đó quay đầu nhìn Mộ Dung Hải: "Còn có chuyện k*ch th*ch hơn nữa cơ, nhìn cho thật kỹ vào!"  

 

Anh khoát tay, bắt lấy tinh huyết của Thẩm Vạn Tứ từ xa!  

 

Ầm!  

 

Trong đôi mắt của Diệp Bắc Minh tỏa ra ánh sáng đỏ như máu!  

 

Chỉ trong chốc lát.  

 

Máu tươi của Thẩm Vạn Tứ bốc cháy lên!  

 

Đột nhiên.  

 

Một tiếng hét thảm vang lên!  

 

"A!"  

 

Một người trẻ tuổi huyết mạch nhà họ Thẩm bên cạnh bốc cháy lên ngọn lửa hừng hực!  

 

Người thứ hai, người thứ ba, người thứ tư.  

 

Tất cả người có huyết mạch nhà họ Thẩm đều bị ngọn lửa bao phủ!  

 

Đám người mở to mắt, trên mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ.  

 

"Đây là".  

 

"Huyết Mạch Chú Sát?"  

 

"Đậu má!"  

 

"A! A! A!"  

 

Tất cả mọi người ở đây, bao gồm cả đám người Yêu Nữ Oản Oản, Phó Thập Nhất Lang, Thẩm Lang, Quỷ Thủ Độc Thánh.  

 

Cộng thêm vô số khách khứa!  

 

Bao gồm cả đám người Long Đường, tất cả đều tê cả da đầu!  

 

Trời ạ!  

 

Tên nhóc này là ma quỷ sao?  

 

Thế mà lại dùng Huyết Mạch Chú Sát để tiêu diệt tất cả mọi người nhà họ Thẩm?  

 

Tên điên, đây là một tên điên!  

 

Mộ Dung Hải cũng vô cùng chấn động: "Diệp Bắc Minh, cậu giết nhiều người nhà họ Thẩm như vậy, thật sự không sợ gặp báo ứng sao?"  

 

Diệp Bắc Minh buồn cười nói: "Báo ứng?"  

"Nếu như tôi chết trong Tử Vong cốc, ông cảm thấy nhà họ Thẩm sẽ bỏ qua cho bạn bè người thân của tôi sao?"  

 

"Nhà họ Thẩm ở đây nhiều năm như vậy, chẳng lẽ chưa bao giờ tiêu diệt gia tộc khác? Chưa bao giờ giết những người khác?"  

 

"Cho dù là Long Đường các ông, không phải cũng cao cao tại thượng, giương lá cờ chấp pháp để loại trừ người đối lập, lạm sát kẻ vô tội sao?"  

 

Diệp Bắc Minh trào phúng: "Ông quả thật cho rằng Long Đường công chính lắm sao?"  

Đậu má!  

Tất cả mọi người đều ngây ra.  

 

Ai cũng không nghĩ tới Diệp Bắc Minh lại dám trào phúng trưởng lão Chấp Pháp Đường của Long Đường như vậy!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh tiện tay dùng lực!   “Răng rắc” một tiếng giòn vang.   Cổ của Thẩm Vạn Tứ đứt gãy, đôi mắt lồi ra, chết ngay tại chỗ.   "Đậu má!"   Rất nhiều người đều khẽ kêu lên theo bản năng.   Thân thể mềm mại của Yêu Nữ Oản Oản run lên: "Sao anh ta dám?"   Đám người Phó Thập Nhất Lang, Thẩm Lang, Quỷ Thủ Độc Thánh cũng không ngừng run rẩy!   "Cậu!"   Mộ Dung Hải ngoại trừ tức giận ra, càng nhiều hơn chính là kinh ngạc.   Diệp Bắc Minh giống như ném rác rưởi vậy.   Anh tiện tay vứt bỏ thi thể của Thẩm Vạn Tứ đi!   Sau đó quay đầu nhìn Mộ Dung Hải: "Còn có chuyện k*ch th*ch hơn nữa cơ, nhìn cho thật kỹ vào!"   Anh khoát tay, bắt lấy tinh huyết của Thẩm Vạn Tứ từ xa!   Ầm!   Trong đôi mắt của Diệp Bắc Minh tỏa ra ánh sáng đỏ như máu!   Chỉ trong chốc lát.   Máu tươi của Thẩm Vạn Tứ bốc cháy lên!   Đột nhiên.   Một tiếng hét thảm vang lên!   "A!"   Một người trẻ tuổi huyết mạch nhà họ Thẩm bên cạnh bốc cháy lên ngọn lửa hừng hực!   Người thứ hai, người thứ ba, người thứ tư.   Tất cả người có huyết mạch nhà họ Thẩm đều bị ngọn lửa bao phủ!   Đám người mở to mắt, trên mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ.   "Đây là".   "Huyết Mạch Chú Sát?"   "Đậu má!"   "A! A! A!"   Tất cả mọi người ở đây, bao gồm cả đám người Yêu Nữ Oản Oản, Phó Thập Nhất Lang, Thẩm Lang, Quỷ Thủ Độc Thánh.   Cộng thêm vô số khách khứa!   Bao gồm cả đám người Long Đường, tất cả đều tê cả da đầu!   Trời ạ!   Tên nhóc này là ma quỷ sao?   Thế mà lại dùng Huyết Mạch Chú Sát để tiêu diệt tất cả mọi người nhà họ Thẩm?   Tên điên, đây là một tên điên!   Mộ Dung Hải cũng vô cùng chấn động: "Diệp Bắc Minh, cậu giết nhiều người nhà họ Thẩm như vậy, thật sự không sợ gặp báo ứng sao?"   Diệp Bắc Minh buồn cười nói: "Báo ứng?"  "Nếu như tôi chết trong Tử Vong cốc, ông cảm thấy nhà họ Thẩm sẽ bỏ qua cho bạn bè người thân của tôi sao?"   "Nhà họ Thẩm ở đây nhiều năm như vậy, chẳng lẽ chưa bao giờ tiêu diệt gia tộc khác? Chưa bao giờ giết những người khác?"   "Cho dù là Long Đường các ông, không phải cũng cao cao tại thượng, giương lá cờ chấp pháp để loại trừ người đối lập, lạm sát kẻ vô tội sao?"   Diệp Bắc Minh trào phúng: "Ông quả thật cho rằng Long Đường công chính lắm sao?"  Đậu má!  Tất cả mọi người đều ngây ra.   Ai cũng không nghĩ tới Diệp Bắc Minh lại dám trào phúng trưởng lão Chấp Pháp Đường của Long Đường như vậy!   

Chương 1683: Tên điên, đây là một tên điên!