Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1710: Lôi Bằng suýt nữa bị dọa đến quỳ xuống!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đột nhiên.   Một lão già bước ra một bước, đứng ở trên đài võ đạo trung tâm quảng trường: "Mọi người yên lặng một chút!"   Xoẹt!   Hơn triệu ánh mắt lập tức nhìn sang.   Đại trưởng lão Long Đường nghiêm túc nói: "Vị trí chủ nhân Côn Luân Hư đã trống không trên trăm năm!"   "Nước không thể một ngày không có vua, Côn Luân Hư càng không thể một ngày không có chủ!"   "Hiện nay, sau khi Long Đường cùng các thế lực lớn bàn bạc đã nhất trí quyết định, lấy đài võ đạo để quyết định ai là chủ nhân của Côn Luân Hư!"   "Trên đài võ đạo, vừa phân thắng bại, c*̃ng quyết định sống chết!"   "Cấm chỉ sử dụng bất kỳ binh khí, độc dược gì, phải lấy thực lực bản thân để quyết định thắng bại!"   Đám người sững sờ.   "Rõ ràng là nhằm vào Sát Thần rồi!"   "Sát Thần cầm kiếm Đoạn Long trong tay, có thể giết cả cường giả Tiên Thiên!"   "Nếu như không có kiếm Đoạn Long, Sát Thần còn dám tới sao?"   Đám người nghị luận.   Đại trưởng lão Long Đường hét lớn một tiếng: "Yên lặng!"   Lôi Bằng trực tiếp đứng lên: "Có phải là không công bằng lắm không?"   "Hả?"   Ánh mắt đại trưởng lão Long Đường ngưng tụ: "Cậu có ý kiến gì sao?"   "Lôi Bằng, cậu làm gì thế?"   "Cậu điên rồi!"   "Nhanh ngồi xuống!"  "Chỗ này tới lượt cậu nói chuyện sao?"   Đám người Mục Ninh, Tống Điệp Y, còn có một vài sư huynh đệ của Lôi Bằng đều sợ choáng váng.   Vèo!   Vô số ánh mắt tất cả đều nhìn sang.   Chỉ là trên Tiên Thiên đã có mấy trăm người rồi.   Lôi Bằng suýt nữa bị dọa đến quỳ xuống!   

Đột nhiên.  

 

Một lão già bước ra một bước, đứng ở trên đài võ đạo trung tâm quảng trường: "Mọi người yên lặng một chút!"  

 

Xoẹt!  

 

Hơn triệu ánh mắt lập tức nhìn sang.  

 

Đại trưởng lão Long Đường nghiêm túc nói: "Vị trí chủ nhân Côn Luân Hư đã trống không trên trăm năm!"  

 

"Nước không thể một ngày không có vua, Côn Luân Hư càng không thể một ngày không có chủ!"  

 

"Hiện nay, sau khi Long Đường cùng các thế lực lớn bàn bạc đã nhất trí quyết định, lấy đài võ đạo để quyết định ai là chủ nhân của Côn Luân Hư!"  

 

"Trên đài võ đạo, vừa phân thắng bại, c*̃ng quyết định sống chết!"  

 

"Cấm chỉ sử dụng bất kỳ binh khí, độc dược gì, phải lấy thực lực bản thân để quyết định thắng bại!"  

 

Đám người sững sờ.  

 

"Rõ ràng là nhằm vào Sát Thần rồi!"  

 

"Sát Thần cầm kiếm Đoạn Long trong tay, có thể giết cả cường giả Tiên Thiên!"  

 

"Nếu như không có kiếm Đoạn Long, Sát Thần còn dám tới sao?"  

 

Đám người nghị luận.  

 

Đại trưởng lão Long Đường hét lớn một tiếng: "Yên lặng!"  

 

Lôi Bằng trực tiếp đứng lên: "Có phải là không công bằng lắm không?"  

 

"Hả?"  

 

Ánh mắt đại trưởng lão Long Đường ngưng tụ: "Cậu có ý kiến gì sao?"  

 

"Lôi Bằng, cậu làm gì thế?"  

 

"Cậu điên rồi!"  

 

"Nhanh ngồi xuống!"  

"Chỗ này tới lượt cậu nói chuyện sao?"  

 

Đám người Mục Ninh, Tống Điệp Y, còn có một vài sư huynh đệ của Lôi Bằng đều sợ choáng váng.  

 

Vèo!  

 

Vô số ánh mắt tất cả đều nhìn sang.  

 

Chỉ là trên Tiên Thiên đã có mấy trăm người rồi.  

 

Lôi Bằng suýt nữa bị dọa đến quỳ xuống!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đột nhiên.   Một lão già bước ra một bước, đứng ở trên đài võ đạo trung tâm quảng trường: "Mọi người yên lặng một chút!"   Xoẹt!   Hơn triệu ánh mắt lập tức nhìn sang.   Đại trưởng lão Long Đường nghiêm túc nói: "Vị trí chủ nhân Côn Luân Hư đã trống không trên trăm năm!"   "Nước không thể một ngày không có vua, Côn Luân Hư càng không thể một ngày không có chủ!"   "Hiện nay, sau khi Long Đường cùng các thế lực lớn bàn bạc đã nhất trí quyết định, lấy đài võ đạo để quyết định ai là chủ nhân của Côn Luân Hư!"   "Trên đài võ đạo, vừa phân thắng bại, c*̃ng quyết định sống chết!"   "Cấm chỉ sử dụng bất kỳ binh khí, độc dược gì, phải lấy thực lực bản thân để quyết định thắng bại!"   Đám người sững sờ.   "Rõ ràng là nhằm vào Sát Thần rồi!"   "Sát Thần cầm kiếm Đoạn Long trong tay, có thể giết cả cường giả Tiên Thiên!"   "Nếu như không có kiếm Đoạn Long, Sát Thần còn dám tới sao?"   Đám người nghị luận.   Đại trưởng lão Long Đường hét lớn một tiếng: "Yên lặng!"   Lôi Bằng trực tiếp đứng lên: "Có phải là không công bằng lắm không?"   "Hả?"   Ánh mắt đại trưởng lão Long Đường ngưng tụ: "Cậu có ý kiến gì sao?"   "Lôi Bằng, cậu làm gì thế?"   "Cậu điên rồi!"   "Nhanh ngồi xuống!"  "Chỗ này tới lượt cậu nói chuyện sao?"   Đám người Mục Ninh, Tống Điệp Y, còn có một vài sư huynh đệ của Lôi Bằng đều sợ choáng váng.   Vèo!   Vô số ánh mắt tất cả đều nhìn sang.   Chỉ là trên Tiên Thiên đã có mấy trăm người rồi.   Lôi Bằng suýt nữa bị dọa đến quỳ xuống!   

Chương 1710: Lôi Bằng suýt nữa bị dọa đến quỳ xuống!