Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1723: “Nguy hiểm đến mức nào?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đối với một võ giả mà nói, đặc biệt là võ giả như Lý Huyền Cơ.   Bảo hắn chủ động thừa nhận không bằng người khác, còn khó chịu hơn giết hắn!   Lý Huyền Cơ cắn chặt răng: “Diệp Bắc Minh, mày giết tao đi!”   Diệp Bắc Minh không hề dao động gật đầu: “Được, tao cho mày toại nguyện!”   Chậm rãi giơ chân!   Lúc này, trái tim Lý Huyền Cơ thắt chặt lại.   Hoàn toàn hoảng hồn!   Diệp Bắc Minh sẽ giết hắn thật!   ‘Mình không thể chết, Lý Huyền Cơ mình không thể chết!”   ‘Không! Không! Không!’   Lý Huyền Cơ gào thét trong lòng.   Trong lúc Diệp Bắc Minh sắp giơ chân dẫm chết hắn, tuyến phòng ngự trong lòng Lý Huyền Cơ sụp đổ: “Đừng, Diệp Bắc Minh, tao nhận thua!”   “Mày mới là chủ của Côn Luân Hư, bắt đầu từ bây giờ, Lý Huyền Cơ tao không tranh giành với mày nữa, cầu xin mày tha cho tao một mạng!”   Cúi đầu!   Nhìn từ trên xuống!   Đám người Long Đường thở dài một hơi: “Ầy…”   Chân của Diệp Bắc Minh không dừng lại: “Muộn rồi!”   Đột nhiên.   “Diệp Bắc Minh, mày thật quá đáng, Lý Huyền Cơ đã nhận thua, mày còn muốn giết hắn sao?”   “Mày có biết, Lý Huyền Cơ là đệ tử nội môn của Thanh Huyền Tông, làm sao mày…”   Một ông lão xông ra từ trong đám đông, bước một bước lên đài võ đạo.   Ông ta vừa nói được một nửa.   Phập!   Diệp Bắc Minh dậm chân xuống!   Cái đầu của Lý Huyền Cơ nổ tung như quả dưa hấu!   Anh chậm rãi quay đầu, nhìn ông lão trước mặt: “Ông nói cái gì? Tôi không nghe thấy, nói lại lần nữa đi?”   “Mày!”   Ông lão này tức đến bộ râu cũng sắp vểnh lên.   Ông ta tức đến bật cười: “Ha ha ha! Ha ha ha!”   Một luồng khí tức kh*ng b* giống như hồng thủy lan khắp bốn phương tám hướng!   “Đây là…?”   “Vãi, Thánh Cảnh!”   Vẻ mặt một vài ông lão có cảnh giới Hợp Nhất trong các thế lực bỗng biến sắc.   “Thánh Cảnh?”   Hàng triệu võ giả có mặt tê dại da đầu, kinh hãi nhìn qua.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cất giọng nghiêm trọng: “Cậu nhóc, cẩn thận, nguy hiểm đấy!”  Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt nghiêm trọng: “Nguy hiểm đến mức nào?”   “Nếu tôi không ra tay, cậu dùng kiếm Đoạn Long chưa chắc có thể đánh thương được ông ta!”   Diệp Bắc Minh chấn kinh: “Cái gì? Kiếm Đoạn Long không thể đánh thương được Thánh Cảnh?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hừ một tiếng: “Hừ, đương nhiên kiếm Đoạn Long có thể giết được Thánh Cảnh!”   “Nhưng tốc độ của cậu, vẫn chưa đủ, không đuổi kịp Thánh Cảnh!”   Diệp Bắc Minh hiểu ra.   

Đối với một võ giả mà nói, đặc biệt là võ giả như Lý Huyền Cơ.  

 

Bảo hắn chủ động thừa nhận không bằng người khác, còn khó chịu hơn giết hắn!  

 

Lý Huyền Cơ cắn chặt răng: “Diệp Bắc Minh, mày giết tao đi!”  

 

Diệp Bắc Minh không hề dao động gật đầu: “Được, tao cho mày toại nguyện!”  

 

Chậm rãi giơ chân!  

 

Lúc này, trái tim Lý Huyền Cơ thắt chặt lại.  

 

Hoàn toàn hoảng hồn!  

 

Diệp Bắc Minh sẽ giết hắn thật!  

 

‘Mình không thể chết, Lý Huyền Cơ mình không thể chết!”  

 

‘Không! Không! Không!’  

 

Lý Huyền Cơ gào thét trong lòng.  

 

Trong lúc Diệp Bắc Minh sắp giơ chân dẫm chết hắn, tuyến phòng ngự trong lòng Lý Huyền Cơ sụp đổ: “Đừng, Diệp Bắc Minh, tao nhận thua!”  

 

“Mày mới là chủ của Côn Luân Hư, bắt đầu từ bây giờ, Lý Huyền Cơ tao không tranh giành với mày nữa, cầu xin mày tha cho tao một mạng!”  

 

Cúi đầu!  

 

Nhìn từ trên xuống!  

 

Đám người Long Đường thở dài một hơi: “Ầy…”  

 

Chân của Diệp Bắc Minh không dừng lại: “Muộn rồi!”  

 

Đột nhiên.  

 

“Diệp Bắc Minh, mày thật quá đáng, Lý Huyền Cơ đã nhận thua, mày còn muốn giết hắn sao?”  

 

“Mày có biết, Lý Huyền Cơ là đệ tử nội môn của Thanh Huyền Tông, làm sao mày…”  

 

Một ông lão xông ra từ trong đám đông, bước một bước lên đài võ đạo.  

 

Ông ta vừa nói được một nửa.  

 

Phập!  

 

Diệp Bắc Minh dậm chân xuống!  

 

Cái đầu của Lý Huyền Cơ nổ tung như quả dưa hấu!  

 

Anh chậm rãi quay đầu, nhìn ông lão trước mặt: “Ông nói cái gì? Tôi không nghe thấy, nói lại lần nữa đi?”  

 

“Mày!”  

 

Ông lão này tức đến bộ râu cũng sắp vểnh lên.  

 

Ông ta tức đến bật cười: “Ha ha ha! Ha ha ha!”  

 

Một luồng khí tức kh*ng b* giống như hồng thủy lan khắp bốn phương tám hướng!  

 

“Đây là…?”  

 

“Vãi, Thánh Cảnh!”  

 

Vẻ mặt một vài ông lão có cảnh giới Hợp Nhất trong các thế lực bỗng biến sắc.  

 

“Thánh Cảnh?”  

 

Hàng triệu võ giả có mặt tê dại da đầu, kinh hãi nhìn qua.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cất giọng nghiêm trọng: “Cậu nhóc, cẩn thận, nguy hiểm đấy!”  

Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt nghiêm trọng: “Nguy hiểm đến mức nào?”  

 

“Nếu tôi không ra tay, cậu dùng kiếm Đoạn Long chưa chắc có thể đánh thương được ông ta!”  

 

Diệp Bắc Minh chấn kinh: “Cái gì? Kiếm Đoạn Long không thể đánh thương được Thánh Cảnh?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hừ một tiếng: “Hừ, đương nhiên kiếm Đoạn Long có thể giết được Thánh Cảnh!”  

 

“Nhưng tốc độ của cậu, vẫn chưa đủ, không đuổi kịp Thánh Cảnh!”  

 

Diệp Bắc Minh hiểu ra.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đối với một võ giả mà nói, đặc biệt là võ giả như Lý Huyền Cơ.   Bảo hắn chủ động thừa nhận không bằng người khác, còn khó chịu hơn giết hắn!   Lý Huyền Cơ cắn chặt răng: “Diệp Bắc Minh, mày giết tao đi!”   Diệp Bắc Minh không hề dao động gật đầu: “Được, tao cho mày toại nguyện!”   Chậm rãi giơ chân!   Lúc này, trái tim Lý Huyền Cơ thắt chặt lại.   Hoàn toàn hoảng hồn!   Diệp Bắc Minh sẽ giết hắn thật!   ‘Mình không thể chết, Lý Huyền Cơ mình không thể chết!”   ‘Không! Không! Không!’   Lý Huyền Cơ gào thét trong lòng.   Trong lúc Diệp Bắc Minh sắp giơ chân dẫm chết hắn, tuyến phòng ngự trong lòng Lý Huyền Cơ sụp đổ: “Đừng, Diệp Bắc Minh, tao nhận thua!”   “Mày mới là chủ của Côn Luân Hư, bắt đầu từ bây giờ, Lý Huyền Cơ tao không tranh giành với mày nữa, cầu xin mày tha cho tao một mạng!”   Cúi đầu!   Nhìn từ trên xuống!   Đám người Long Đường thở dài một hơi: “Ầy…”   Chân của Diệp Bắc Minh không dừng lại: “Muộn rồi!”   Đột nhiên.   “Diệp Bắc Minh, mày thật quá đáng, Lý Huyền Cơ đã nhận thua, mày còn muốn giết hắn sao?”   “Mày có biết, Lý Huyền Cơ là đệ tử nội môn của Thanh Huyền Tông, làm sao mày…”   Một ông lão xông ra từ trong đám đông, bước một bước lên đài võ đạo.   Ông ta vừa nói được một nửa.   Phập!   Diệp Bắc Minh dậm chân xuống!   Cái đầu của Lý Huyền Cơ nổ tung như quả dưa hấu!   Anh chậm rãi quay đầu, nhìn ông lão trước mặt: “Ông nói cái gì? Tôi không nghe thấy, nói lại lần nữa đi?”   “Mày!”   Ông lão này tức đến bộ râu cũng sắp vểnh lên.   Ông ta tức đến bật cười: “Ha ha ha! Ha ha ha!”   Một luồng khí tức kh*ng b* giống như hồng thủy lan khắp bốn phương tám hướng!   “Đây là…?”   “Vãi, Thánh Cảnh!”   Vẻ mặt một vài ông lão có cảnh giới Hợp Nhất trong các thế lực bỗng biến sắc.   “Thánh Cảnh?”   Hàng triệu võ giả có mặt tê dại da đầu, kinh hãi nhìn qua.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cất giọng nghiêm trọng: “Cậu nhóc, cẩn thận, nguy hiểm đấy!”  Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt nghiêm trọng: “Nguy hiểm đến mức nào?”   “Nếu tôi không ra tay, cậu dùng kiếm Đoạn Long chưa chắc có thể đánh thương được ông ta!”   Diệp Bắc Minh chấn kinh: “Cái gì? Kiếm Đoạn Long không thể đánh thương được Thánh Cảnh?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hừ một tiếng: “Hừ, đương nhiên kiếm Đoạn Long có thể giết được Thánh Cảnh!”   “Nhưng tốc độ của cậu, vẫn chưa đủ, không đuổi kịp Thánh Cảnh!”   Diệp Bắc Minh hiểu ra.   

Chương 1723: “Nguy hiểm đến mức nào?”