Khi bị Giang Trình lôi đến phòng bi-a, cúc áo đồng phục của tôi đã bị xé toạc, tóc tai cũng rối bời. Trong phòng bi-a tràn ngập mùi khói thuốc, tiếng ồn ào vang lên không ngớt. Phía sau Giang Trình là vài tên côn đồ học đường cứ nói chuyện liên tục. “Muốn biết tí nữa Thẩm Thuật thấy cô ta thì sẽ có phản ứng gì, mày nói xem có cạo mặt cô ta không?” “Trình ca để ý mà cô ta còn không biết điều, lại dám nhận là bạn gái của Thẩm ca, tự đẩy mình vào hố lửa rồi.” “Tao cá trăm tệ, tí nữa cô ta sẽ khóc lóc cầu xin Trình ca cứu.” “Tao cược năm trăm!” Giang Trình đi trước, cười nhạt như chẳng quan tâm: “Con bé mới chuyển trường, không biết Thẩm ca là người thế nào đâu, đừng dọa nó.” Họ dừng lại ở một chiếc bàn bi-a trong góc, một thiếu niên mặc hoodie đen đang cúi người, chăm chú nhìn quả bóng đen cuối cùng trên bàn. Tôi bị ném xuống ngay bên chân cậu ta, cùng lúc đó, hai quả bóng va vào nhau tạo nên âm thanh rõ ràng. Giang Trình cười khẩy, giọng điệu lần này lại có phần kính trọng: “Thẩm ca,…

Chương 10: Chương 10

Bảo Vệ Em Là Việc Của AnhTác giả: Đào Tử Nhất HạKhi bị Giang Trình lôi đến phòng bi-a, cúc áo đồng phục của tôi đã bị xé toạc, tóc tai cũng rối bời. Trong phòng bi-a tràn ngập mùi khói thuốc, tiếng ồn ào vang lên không ngớt. Phía sau Giang Trình là vài tên côn đồ học đường cứ nói chuyện liên tục. “Muốn biết tí nữa Thẩm Thuật thấy cô ta thì sẽ có phản ứng gì, mày nói xem có cạo mặt cô ta không?” “Trình ca để ý mà cô ta còn không biết điều, lại dám nhận là bạn gái của Thẩm ca, tự đẩy mình vào hố lửa rồi.” “Tao cá trăm tệ, tí nữa cô ta sẽ khóc lóc cầu xin Trình ca cứu.” “Tao cược năm trăm!” Giang Trình đi trước, cười nhạt như chẳng quan tâm: “Con bé mới chuyển trường, không biết Thẩm ca là người thế nào đâu, đừng dọa nó.” Họ dừng lại ở một chiếc bàn bi-a trong góc, một thiếu niên mặc hoodie đen đang cúi người, chăm chú nhìn quả bóng đen cuối cùng trên bàn. Tôi bị ném xuống ngay bên chân cậu ta, cùng lúc đó, hai quả bóng va vào nhau tạo nên âm thanh rõ ràng. Giang Trình cười khẩy, giọng điệu lần này lại có phần kính trọng: “Thẩm ca,… Thẩm Thuật từng bảo tôi rằng, không cần phải kìm nén cảm xúc, ai cũng có cảm xúc. Đặc biệt kiểu người như họ, cảm xúc bộc lộ rõ rệt nhất chính là bạo lực. Nếu tôi cứ nhẫn nhịn, tức là ngầm thừa nhận mình đáng bị bắt nạt.Cậu ấy còn nói:“Nếu không muốn biến thành con bù nhìn chẳng biết phản kháng, thì hãy đứng lên, đánh trả.”Tôi không biết vì sao cậu ấy giúp tôi như vậy, nhưng tôi cảm thấy cậu ấy nói đúng.Phương Uyển Dung để giữ gìn đôi tay mềm mại của mình, mọi việc nặng nhọc trong nhà đều để tôi làm, thành ra tôi khá khỏe.Hứa Tư Điềm không phải đối thủ của tôi.Khi Thẩm Thuật vội vã chạy đến, cô ta đã cúi đầu xin lỗi, mái tóc rối bù tơi tả.Thẩm Thuật đứng lại, nhướng mày cười:“Giỏi đấy, tiến bộ rồi, đi thôi.”“Mạnh Sơ, phải tin mình rất cừ, chính mình là vị vua của bản thân.”Tôi gật đầu.Trước khi rời đi, tôi dùng giọng thật khẽ nói với Hứa Tư Điềm:“Giang Trình vốn dĩ chẳng thể so với Thẩm Thuật.”Vừa dứt lời, đến tôi cũng bất ngờ. Rõ ràng ban đầu, tôi còn xếp cậu ấy và Giang Trình cùng hạng. Từ lúc nào, tôi lại không cho phép ai sánh cậu ấy với kẻ khác nữa?Bỏ lỡ nửa tiết, tiết cuối cùng cũng kết thúc nhanh chóng.Thẩm Thuật uể oải dựa vào tường ngoài lớp, chờ tôi thu dọn sách vở. Học sinh đi ngang xì xào bàn tán cậu, còn cậu vẫn luôn tỏ ra “không coi ai ra gì”.Cậu vòng tay lên vai tôi, giọng nhạt:“Đừng nhúc nhích, không giống bạn gái đâu.”“...Tôi có nhúc nhích đâu.”Tôi với Thẩm Thuật không hề hẹn hò, nhưng cậu ta bảo, để Giang Trình dứt hẳn hi vọng, cứ giả vờ làm người yêu ngoài mặt.Và hôm nay là thứ Sáu, cậu ấy dẫn tôi đến... phòng bi-a.Nghe nói phòng bi-a này là do bố Thẩm Thuật mua tặng để cậu ấy vui, mấy gã to con thường xuyên ở đây chính là vệ sĩ của Thẩm Thuật.Cũng vì thế, lại càng chẳng ai dám động đến cậu ấy.Sau vụ lần trước, Giang Trình không còn gọi Thẩm Thuật là “anh Thuật” nữa, mà gọi thẳng tên.Hắn cầm gậy bi-a đứng cạnh bàn, suýt chút nữa tôi không nhận ra.Mái tóc vàng ngày trước đã nhuộm đen, còn cắt đầu đinh giống Thẩm Thuật, ba chiếc khuyên tai đính đá lấp lánh hơn cả của Thẩm Thuật.Chỉ là, gương mặt vốn không sắc nét, hơi tròn trịa của hắn khiến kiểu dáng này lên người trông khá... kém sang, giống đứa trẻ mặc đồ của người lớn vậy.Bầu không khí bỗng chốc yên lặng.Tiếp đó là tiếng cười khẩy khinh thường của Thẩm Thuật.“Giang Trình, mày muốn bắt chước tao hả? Không có gương thì cũng có nước tiểu đấy, đi soi thử xem sao.”Mấy tên côn đồ đứng cạnh Giang Trình cố nhịn cười, mặt đỏ bừng.Hắn nghiến răng nghiến lợi, liếc sang tôi, rồi thôi.“Thế thì sao? Mày nghĩ Mạnh Sơ thật sự thích mày chắc?”“Ít nhất, giờ cô ấy là bạn gái tao.”Giọng Thẩm Thuật cực kỳ điềm nhiên, cứ như đang nói một chuyện chẳng đáng bận tâm. Giang Trình vốn đã bực, giờ càng điên tiết, liền giơ gậy bi-a gác lên cổ Thẩm Thuật.Còn chưa kịp để Thẩm Thuật lên tiếng, bốn gã to con đã cùng bước đến, vây chặt Giang Trình.Hắn cắn chặt răng, gật gù rồi hạ gậy xuống:“Được, ngon lắm. Nếu mày có gan thì cạnh tranh sòng phẳng coi Mạnh Sơ sẽ thích ai.”Thẩm Thuật bất đắc dĩ thở dài, vòng tay ôm lấy tôi, kéo ra ngoài.“Mày nghĩ đây là trò con nít chắc? Còn công bằng với chẳng công biếc. Dù sao giờ cô ấy đang là của tao.”Mục đích của cậu ấy chỉ là để đám côn đồ này biết tôi là “người của Thẩm Thuật,” để sau này khỏi dám quấy rối tôi nữa.Một khi đã đạt được mục đích, cậu ấy cũng không muốn tốn thời gian đôi co làm gì.

Thẩm Thuật

 từng bảo tôi rằng, không cần phải kìm nén cảm xúc, ai cũng có cảm xúc. Đặc biệt kiểu người như họ, cảm xúc bộc lộ rõ rệt nhất chính là bạo lực. Nếu tôi cứ nhẫn nhịn, tức là ngầm thừa nhận mình đáng bị bắt nạt.

Cậu ấy còn nói:

“Nếu không muốn biến thành con bù nhìn chẳng biết phản kháng, thì hãy đứng lên, đánh trả.”

Tôi không biết vì sao cậu ấy giúp tôi như vậy, nhưng tôi cảm thấy cậu ấy nói đúng.

Phương Uyển Dung

 để giữ gìn đôi tay mềm mại của mình, mọi việc nặng nhọc trong nhà đều để tôi làm, thành ra tôi khá khỏe.

Hứa Tư Điềm

 không phải đối thủ của tôi.

Khi 

Thẩm Thuật

 vội vã chạy đến, cô ta đã cúi đầu xin lỗi, mái tóc rối bù tơi tả.

Thẩm Thuật đứng lại, nhướng mày cười:

“Giỏi đấy, tiến bộ rồi, đi thôi.”

“Mạnh Sơ, phải tin mình rất cừ, chính mình là vị vua của bản thân.”

Tôi gật đầu.

Trước khi rời đi, tôi dùng giọng thật khẽ nói với 

Hứa Tư Điềm

:

“Giang Trình vốn dĩ chẳng thể so với Thẩm Thuật.”

Vừa dứt lời, đến tôi cũng bất ngờ. Rõ ràng ban đầu, tôi còn xếp cậu ấy và 

Giang Trình

 cùng hạng. Từ lúc nào, tôi lại không cho phép ai sánh cậu ấy với kẻ khác nữa?

Bỏ lỡ nửa tiết, tiết cuối cùng cũng kết thúc nhanh chóng.

Thẩm Thuật

 uể oải dựa vào tường ngoài lớp, chờ tôi thu dọn sách vở. Học sinh đi ngang xì xào bàn tán cậu, còn cậu vẫn luôn tỏ ra “không coi ai ra gì”.

Cậu vòng tay lên vai tôi, giọng nhạt:

“Đừng nhúc nhích, không giống bạn gái đâu.”

“...Tôi có nhúc nhích đâu.”

Tôi với Thẩm Thuật không hề hẹn hò, nhưng cậu ta bảo, để 

Giang Trình

 dứt hẳn hi vọng, cứ giả vờ làm người yêu ngoài mặt.

Và hôm nay là thứ Sáu, cậu ấy dẫn tôi đến... 

phòng bi-a

.

Nghe nói 

phòng bi-a

 này là do bố Thẩm Thuật mua tặng để cậu ấy vui, mấy gã to con thường xuyên ở đây chính là vệ sĩ của Thẩm Thuật.

Cũng vì thế, lại càng chẳng ai dám động đến cậu ấy.

Sau vụ lần trước, 

Giang Trình

 không còn gọi Thẩm Thuật là “anh Thuật” nữa, mà gọi thẳng tên.

Hắn cầm gậy bi-a đứng cạnh bàn, suýt chút nữa tôi không nhận ra.

Mái tóc vàng ngày trước đã nhuộm đen, còn cắt đầu đinh giống Thẩm Thuật, ba chiếc khuyên tai đính đá lấp lánh hơn cả của Thẩm Thuật.

Chỉ là, gương mặt vốn không sắc nét, hơi tròn trịa của hắn khiến kiểu dáng này lên người trông khá... kém sang, giống đứa trẻ mặc đồ của người lớn vậy.

Bầu không khí bỗng chốc yên lặng.

Tiếp đó là tiếng cười khẩy khinh thường của 

Thẩm Thuật

.

“Giang Trình, mày muốn bắt chước tao hả? Không có gương thì cũng có nước tiểu đấy, đi soi thử xem sao.”

Mấy tên côn đồ đứng cạnh Giang Trình cố nhịn cười, mặt đỏ bừng.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, liếc sang tôi, rồi thôi.

“Thế thì sao? Mày nghĩ 

Mạnh Sơ

 thật sự thích mày chắc?”

“Ít nhất, giờ cô ấy là bạn gái tao.”

Giọng 

Thẩm Thuật

 cực kỳ điềm nhiên, cứ như đang nói một chuyện chẳng đáng bận tâm. Giang Trình vốn đã bực, giờ càng điên tiết, liền giơ gậy bi-a gác lên cổ Thẩm Thuật.

Còn chưa kịp để Thẩm Thuật lên tiếng, bốn gã to con đã cùng bước đến, vây chặt Giang Trình.

Hắn cắn chặt răng, gật gù rồi hạ gậy xuống:

“Được, ngon lắm. Nếu mày có gan thì cạnh tranh sòng phẳng coi 

Mạnh Sơ

 sẽ thích ai.”

Thẩm Thuật

 bất đắc dĩ thở dài, vòng tay ôm lấy tôi, kéo ra ngoài.

“Mày nghĩ đây là trò con nít chắc? Còn công bằng với chẳng công biếc. Dù sao giờ cô ấy đang là của tao.”

Mục đích của cậu ấy chỉ là để đám côn đồ này biết tôi là “người của Thẩm Thuật,” để sau này khỏi dám quấy rối tôi nữa.

Một khi đã đạt được mục đích, cậu ấy cũng không muốn tốn thời gian đôi co làm gì.

Bảo Vệ Em Là Việc Của AnhTác giả: Đào Tử Nhất HạKhi bị Giang Trình lôi đến phòng bi-a, cúc áo đồng phục của tôi đã bị xé toạc, tóc tai cũng rối bời. Trong phòng bi-a tràn ngập mùi khói thuốc, tiếng ồn ào vang lên không ngớt. Phía sau Giang Trình là vài tên côn đồ học đường cứ nói chuyện liên tục. “Muốn biết tí nữa Thẩm Thuật thấy cô ta thì sẽ có phản ứng gì, mày nói xem có cạo mặt cô ta không?” “Trình ca để ý mà cô ta còn không biết điều, lại dám nhận là bạn gái của Thẩm ca, tự đẩy mình vào hố lửa rồi.” “Tao cá trăm tệ, tí nữa cô ta sẽ khóc lóc cầu xin Trình ca cứu.” “Tao cược năm trăm!” Giang Trình đi trước, cười nhạt như chẳng quan tâm: “Con bé mới chuyển trường, không biết Thẩm ca là người thế nào đâu, đừng dọa nó.” Họ dừng lại ở một chiếc bàn bi-a trong góc, một thiếu niên mặc hoodie đen đang cúi người, chăm chú nhìn quả bóng đen cuối cùng trên bàn. Tôi bị ném xuống ngay bên chân cậu ta, cùng lúc đó, hai quả bóng va vào nhau tạo nên âm thanh rõ ràng. Giang Trình cười khẩy, giọng điệu lần này lại có phần kính trọng: “Thẩm ca,… Thẩm Thuật từng bảo tôi rằng, không cần phải kìm nén cảm xúc, ai cũng có cảm xúc. Đặc biệt kiểu người như họ, cảm xúc bộc lộ rõ rệt nhất chính là bạo lực. Nếu tôi cứ nhẫn nhịn, tức là ngầm thừa nhận mình đáng bị bắt nạt.Cậu ấy còn nói:“Nếu không muốn biến thành con bù nhìn chẳng biết phản kháng, thì hãy đứng lên, đánh trả.”Tôi không biết vì sao cậu ấy giúp tôi như vậy, nhưng tôi cảm thấy cậu ấy nói đúng.Phương Uyển Dung để giữ gìn đôi tay mềm mại của mình, mọi việc nặng nhọc trong nhà đều để tôi làm, thành ra tôi khá khỏe.Hứa Tư Điềm không phải đối thủ của tôi.Khi Thẩm Thuật vội vã chạy đến, cô ta đã cúi đầu xin lỗi, mái tóc rối bù tơi tả.Thẩm Thuật đứng lại, nhướng mày cười:“Giỏi đấy, tiến bộ rồi, đi thôi.”“Mạnh Sơ, phải tin mình rất cừ, chính mình là vị vua của bản thân.”Tôi gật đầu.Trước khi rời đi, tôi dùng giọng thật khẽ nói với Hứa Tư Điềm:“Giang Trình vốn dĩ chẳng thể so với Thẩm Thuật.”Vừa dứt lời, đến tôi cũng bất ngờ. Rõ ràng ban đầu, tôi còn xếp cậu ấy và Giang Trình cùng hạng. Từ lúc nào, tôi lại không cho phép ai sánh cậu ấy với kẻ khác nữa?Bỏ lỡ nửa tiết, tiết cuối cùng cũng kết thúc nhanh chóng.Thẩm Thuật uể oải dựa vào tường ngoài lớp, chờ tôi thu dọn sách vở. Học sinh đi ngang xì xào bàn tán cậu, còn cậu vẫn luôn tỏ ra “không coi ai ra gì”.Cậu vòng tay lên vai tôi, giọng nhạt:“Đừng nhúc nhích, không giống bạn gái đâu.”“...Tôi có nhúc nhích đâu.”Tôi với Thẩm Thuật không hề hẹn hò, nhưng cậu ta bảo, để Giang Trình dứt hẳn hi vọng, cứ giả vờ làm người yêu ngoài mặt.Và hôm nay là thứ Sáu, cậu ấy dẫn tôi đến... phòng bi-a.Nghe nói phòng bi-a này là do bố Thẩm Thuật mua tặng để cậu ấy vui, mấy gã to con thường xuyên ở đây chính là vệ sĩ của Thẩm Thuật.Cũng vì thế, lại càng chẳng ai dám động đến cậu ấy.Sau vụ lần trước, Giang Trình không còn gọi Thẩm Thuật là “anh Thuật” nữa, mà gọi thẳng tên.Hắn cầm gậy bi-a đứng cạnh bàn, suýt chút nữa tôi không nhận ra.Mái tóc vàng ngày trước đã nhuộm đen, còn cắt đầu đinh giống Thẩm Thuật, ba chiếc khuyên tai đính đá lấp lánh hơn cả của Thẩm Thuật.Chỉ là, gương mặt vốn không sắc nét, hơi tròn trịa của hắn khiến kiểu dáng này lên người trông khá... kém sang, giống đứa trẻ mặc đồ của người lớn vậy.Bầu không khí bỗng chốc yên lặng.Tiếp đó là tiếng cười khẩy khinh thường của Thẩm Thuật.“Giang Trình, mày muốn bắt chước tao hả? Không có gương thì cũng có nước tiểu đấy, đi soi thử xem sao.”Mấy tên côn đồ đứng cạnh Giang Trình cố nhịn cười, mặt đỏ bừng.Hắn nghiến răng nghiến lợi, liếc sang tôi, rồi thôi.“Thế thì sao? Mày nghĩ Mạnh Sơ thật sự thích mày chắc?”“Ít nhất, giờ cô ấy là bạn gái tao.”Giọng Thẩm Thuật cực kỳ điềm nhiên, cứ như đang nói một chuyện chẳng đáng bận tâm. Giang Trình vốn đã bực, giờ càng điên tiết, liền giơ gậy bi-a gác lên cổ Thẩm Thuật.Còn chưa kịp để Thẩm Thuật lên tiếng, bốn gã to con đã cùng bước đến, vây chặt Giang Trình.Hắn cắn chặt răng, gật gù rồi hạ gậy xuống:“Được, ngon lắm. Nếu mày có gan thì cạnh tranh sòng phẳng coi Mạnh Sơ sẽ thích ai.”Thẩm Thuật bất đắc dĩ thở dài, vòng tay ôm lấy tôi, kéo ra ngoài.“Mày nghĩ đây là trò con nít chắc? Còn công bằng với chẳng công biếc. Dù sao giờ cô ấy đang là của tao.”Mục đích của cậu ấy chỉ là để đám côn đồ này biết tôi là “người của Thẩm Thuật,” để sau này khỏi dám quấy rối tôi nữa.Một khi đã đạt được mục đích, cậu ấy cũng không muốn tốn thời gian đôi co làm gì.

Chương 10: Chương 10