Khi bị Giang Trình lôi đến phòng bi-a, cúc áo đồng phục của tôi đã bị xé toạc, tóc tai cũng rối bời. Trong phòng bi-a tràn ngập mùi khói thuốc, tiếng ồn ào vang lên không ngớt. Phía sau Giang Trình là vài tên côn đồ học đường cứ nói chuyện liên tục. “Muốn biết tí nữa Thẩm Thuật thấy cô ta thì sẽ có phản ứng gì, mày nói xem có cạo mặt cô ta không?” “Trình ca để ý mà cô ta còn không biết điều, lại dám nhận là bạn gái của Thẩm ca, tự đẩy mình vào hố lửa rồi.” “Tao cá trăm tệ, tí nữa cô ta sẽ khóc lóc cầu xin Trình ca cứu.” “Tao cược năm trăm!” Giang Trình đi trước, cười nhạt như chẳng quan tâm: “Con bé mới chuyển trường, không biết Thẩm ca là người thế nào đâu, đừng dọa nó.” Họ dừng lại ở một chiếc bàn bi-a trong góc, một thiếu niên mặc hoodie đen đang cúi người, chăm chú nhìn quả bóng đen cuối cùng trên bàn. Tôi bị ném xuống ngay bên chân cậu ta, cùng lúc đó, hai quả bóng va vào nhau tạo nên âm thanh rõ ràng. Giang Trình cười khẩy, giọng điệu lần này lại có phần kính trọng: “Thẩm ca,…
Chương 18: Chương 18
Bảo Vệ Em Là Việc Của AnhTác giả: Đào Tử Nhất HạKhi bị Giang Trình lôi đến phòng bi-a, cúc áo đồng phục của tôi đã bị xé toạc, tóc tai cũng rối bời. Trong phòng bi-a tràn ngập mùi khói thuốc, tiếng ồn ào vang lên không ngớt. Phía sau Giang Trình là vài tên côn đồ học đường cứ nói chuyện liên tục. “Muốn biết tí nữa Thẩm Thuật thấy cô ta thì sẽ có phản ứng gì, mày nói xem có cạo mặt cô ta không?” “Trình ca để ý mà cô ta còn không biết điều, lại dám nhận là bạn gái của Thẩm ca, tự đẩy mình vào hố lửa rồi.” “Tao cá trăm tệ, tí nữa cô ta sẽ khóc lóc cầu xin Trình ca cứu.” “Tao cược năm trăm!” Giang Trình đi trước, cười nhạt như chẳng quan tâm: “Con bé mới chuyển trường, không biết Thẩm ca là người thế nào đâu, đừng dọa nó.” Họ dừng lại ở một chiếc bàn bi-a trong góc, một thiếu niên mặc hoodie đen đang cúi người, chăm chú nhìn quả bóng đen cuối cùng trên bàn. Tôi bị ném xuống ngay bên chân cậu ta, cùng lúc đó, hai quả bóng va vào nhau tạo nên âm thanh rõ ràng. Giang Trình cười khẩy, giọng điệu lần này lại có phần kính trọng: “Thẩm ca,… Đó cũng là món quà duy nhất tôi nhận được mùa đông năm ấy.Thẩm Thuật không cười nữa lúc nào không hay. Cậu ấy ngồi bên cạnh, dưới ánh đèn ấm áp chiếu vào đôi mắt nâu, lấp lánh ánh sáng.“Xin lỗi, ban nãy tôi chỉ giả vờ khóc. Thật ra... tôi xót cậu.”Mắt tôi cũng hơi nóng, cố cười gượng:“Xót gì cơ, mấy chuyện cũ rích rồi. Giờ tôi ở nhà bự, có điện thoại, đủ ăn đủ mặc, còn là thủ khoa nữa...”“Tôi giỏi lắm mà!”Thẩm Thuật vỗ ngực:“Đã thế, tôi nhận cậu làm đại tỷ luôn!”Tôi gõ nhẹ lên cánh tay cậu:“Ai thèm làm đại tỷ chứ, nghe khiếp thế. Với lại tôi nhỏ tuổi hơn cậu.”“Được thôi, nữ vương bệ hạ.”Chà, miệng mồm cậu ấy đúng là giỏi xoay xở.Hôm sau là cuối tuần, Thẩm Thuật đi ra ngoài sớm.Đến khi cậu về, hai tay xách lỉnh kỉnh đủ loại túi to túi nhỏ.“Cái gì vậy?”“Toàn đồ cho cậu, lạnh rồi, con gái phải mặc ấm không dễ ốm.”“Nhiều thế...”“Không nhiều đâu, tủ vẫn chứa được.”Thẩm Thuật mở tủ, treo từng chiếc áo lên, nhìn chỗ quần áo dày sắp đầy tủ, tôi hết cách lắc đầu:“Bộ cậu định gói tôi thành cái bánh chưng à?”Cậu đóng tủ lại, quay đầu nhìn tôi:“Thế càng tốt, bánh chưng gói xong chỉ mình tôi ăn được.”Vừa nói xong, hai đứa bỗng cúi đầu, lặng ngắt.Trời ơi, miệng cậu ta nói năng chẳng qua đầu óc gì!Mấy giây sau, cậu mới phá tan bầu không khí:“Không thì cậu mặc nhiều áo, luân phiên thay, 365 ngày không trùng bộ.”“...Cảm ơn.”Ngày hôm sau, tôi nằm lì trên giường, không nhúc nhích nổi.Người chăm học cũng có lúc làm biếng, rốt cuộc là kẻ nào phát minh ra thứ Hai mùa đông cơ chứ!Chuông báo thức reo không ngớt, chăn thì ấm áp, đầu óc tôi mơ mơ màng màng, chẳng muốn tỉnh, ngay cả việc vươn tay tắt báo thức cũng lười.Hình như lại nghe thấy giọng Thẩm Thuật, bàn tay lạnh lạnh chạm lên trán làm tôi lập tức nhíu mày.Cậu ấy khẽ cười, ngón tay chọc lên má tôi:“Đáng yêu quá, giống nếp cẩm nho nhỏ ấy.”“Nhưng mà nếp cẩm bị sốt rồi, phải dậy đi viện thôi.”Tôi mở miệng, bực bội:“Không đi.”Sốt cũng chẳng nhất thiết phải đến bệnh viện, ít nhất hồi bé tôi có ốm thế nào cũng chưa bao giờ được đưa đi.Cậu ấy như bất lực, thở dài, rồi ra ngoài.Một lát sau, cậu quay lại, ngồi xuống cạnh giường:“Thôi không đi viện cũng được, nhưng phải uống thuốc chứ, uống xong lại ngủ. Tôi xin phép cho cậu, ngoan nhé.”Dường như lúc ốm, mọi phòng tuyến của tôi đều sụp đổ, những cái gai trên người cũng biến mất.Tôi lề mề ngồi dậy, chăn quấn đến tận cổ, không hở một kẽ.Thẩm Thuật lại cười, đưa thuốc cho tôi. Đến khi tôi nằm xuống, cậu vẫn chưa rời đi.Thuốc mạnh thật, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, còn mơ một giấc mơ.
Đó cũng là món quà duy nhất tôi nhận được mùa đông năm ấy.
Thẩm Thuật
không cười nữa lúc nào không hay. Cậu ấy ngồi bên cạnh, dưới ánh đèn ấm áp chiếu vào đôi mắt nâu, lấp lánh ánh sáng.
“Xin lỗi, ban nãy tôi chỉ giả vờ khóc. Thật ra... tôi xót cậu.”
Mắt tôi cũng hơi nóng, cố cười gượng:
“Xót gì cơ, mấy chuyện cũ rích rồi. Giờ tôi ở nhà bự, có điện thoại, đủ ăn đủ mặc, còn là thủ khoa nữa...”
“Tôi giỏi lắm mà!”
Thẩm Thuật
vỗ ngực:
“Đã thế, tôi nhận cậu làm đại tỷ luôn!”
Tôi gõ nhẹ lên cánh tay cậu:
“Ai thèm làm đại tỷ chứ, nghe khiếp thế. Với lại tôi nhỏ tuổi hơn cậu.”
“Được thôi, nữ vương bệ hạ.”
Chà, miệng mồm cậu ấy đúng là giỏi xoay xở.
Hôm sau là cuối tuần,
Thẩm Thuật
đi ra ngoài sớm.
Đến khi cậu về, hai tay xách lỉnh kỉnh đủ loại túi to túi nhỏ.
“Cái gì vậy?”
“Toàn đồ cho cậu, lạnh rồi, con gái phải mặc ấm không dễ ốm.”
“Nhiều thế...”
“Không nhiều đâu, tủ vẫn chứa được.”
Thẩm Thuật
mở tủ, treo từng chiếc áo lên, nhìn chỗ quần áo dày sắp đầy tủ, tôi hết cách lắc đầu:
“Bộ cậu định gói tôi thành cái bánh chưng à?”
Cậu đóng tủ lại, quay đầu nhìn tôi:
“Thế càng tốt, bánh chưng gói xong chỉ mình tôi ăn được.”
Vừa nói xong, hai đứa bỗng cúi đầu, lặng ngắt.
Trời ơi, miệng cậu ta nói năng chẳng qua đầu óc gì!
Mấy giây sau, cậu mới phá tan bầu không khí:
“Không thì cậu mặc nhiều áo, luân phiên thay, 365 ngày không trùng bộ.”
“...Cảm ơn.”
Ngày hôm sau, tôi nằm lì trên giường, không nhúc nhích nổi.
Người chăm học cũng có lúc làm biếng, rốt cuộc là kẻ nào phát minh ra thứ Hai mùa đông cơ chứ!
Chuông báo thức reo không ngớt, chăn thì ấm áp, đầu óc tôi mơ mơ màng màng, chẳng muốn tỉnh, ngay cả việc vươn tay tắt báo thức cũng lười.
Hình như lại nghe thấy giọng
Thẩm Thuật
, bàn tay lạnh lạnh chạm lên trán làm tôi lập tức nhíu mày.
Cậu ấy khẽ cười, ngón tay chọc lên má tôi:
“Đáng yêu quá, giống nếp cẩm nho nhỏ ấy.”
“Nhưng mà nếp cẩm bị sốt rồi, phải dậy đi viện thôi.”
Tôi mở miệng, bực bội:
“Không đi.”
Sốt cũng chẳng nhất thiết phải đến bệnh viện, ít nhất hồi bé tôi có ốm thế nào cũng chưa bao giờ được đưa đi.
Cậu ấy như bất lực, thở dài, rồi ra ngoài.
Một lát sau, cậu quay lại, ngồi xuống cạnh giường:
“Thôi không đi viện cũng được, nhưng phải uống thuốc chứ, uống xong lại ngủ. Tôi xin phép cho cậu, ngoan nhé.”
Dường như lúc ốm, mọi phòng tuyến của tôi đều sụp đổ, những cái gai trên người cũng biến mất.
Tôi lề mề ngồi dậy, chăn quấn đến tận cổ, không hở một kẽ.
Thẩm Thuật
lại cười, đưa thuốc cho tôi. Đến khi tôi nằm xuống, cậu vẫn chưa rời đi.
Thuốc mạnh thật, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, còn mơ một giấc mơ.
Bảo Vệ Em Là Việc Của AnhTác giả: Đào Tử Nhất HạKhi bị Giang Trình lôi đến phòng bi-a, cúc áo đồng phục của tôi đã bị xé toạc, tóc tai cũng rối bời. Trong phòng bi-a tràn ngập mùi khói thuốc, tiếng ồn ào vang lên không ngớt. Phía sau Giang Trình là vài tên côn đồ học đường cứ nói chuyện liên tục. “Muốn biết tí nữa Thẩm Thuật thấy cô ta thì sẽ có phản ứng gì, mày nói xem có cạo mặt cô ta không?” “Trình ca để ý mà cô ta còn không biết điều, lại dám nhận là bạn gái của Thẩm ca, tự đẩy mình vào hố lửa rồi.” “Tao cá trăm tệ, tí nữa cô ta sẽ khóc lóc cầu xin Trình ca cứu.” “Tao cược năm trăm!” Giang Trình đi trước, cười nhạt như chẳng quan tâm: “Con bé mới chuyển trường, không biết Thẩm ca là người thế nào đâu, đừng dọa nó.” Họ dừng lại ở một chiếc bàn bi-a trong góc, một thiếu niên mặc hoodie đen đang cúi người, chăm chú nhìn quả bóng đen cuối cùng trên bàn. Tôi bị ném xuống ngay bên chân cậu ta, cùng lúc đó, hai quả bóng va vào nhau tạo nên âm thanh rõ ràng. Giang Trình cười khẩy, giọng điệu lần này lại có phần kính trọng: “Thẩm ca,… Đó cũng là món quà duy nhất tôi nhận được mùa đông năm ấy.Thẩm Thuật không cười nữa lúc nào không hay. Cậu ấy ngồi bên cạnh, dưới ánh đèn ấm áp chiếu vào đôi mắt nâu, lấp lánh ánh sáng.“Xin lỗi, ban nãy tôi chỉ giả vờ khóc. Thật ra... tôi xót cậu.”Mắt tôi cũng hơi nóng, cố cười gượng:“Xót gì cơ, mấy chuyện cũ rích rồi. Giờ tôi ở nhà bự, có điện thoại, đủ ăn đủ mặc, còn là thủ khoa nữa...”“Tôi giỏi lắm mà!”Thẩm Thuật vỗ ngực:“Đã thế, tôi nhận cậu làm đại tỷ luôn!”Tôi gõ nhẹ lên cánh tay cậu:“Ai thèm làm đại tỷ chứ, nghe khiếp thế. Với lại tôi nhỏ tuổi hơn cậu.”“Được thôi, nữ vương bệ hạ.”Chà, miệng mồm cậu ấy đúng là giỏi xoay xở.Hôm sau là cuối tuần, Thẩm Thuật đi ra ngoài sớm.Đến khi cậu về, hai tay xách lỉnh kỉnh đủ loại túi to túi nhỏ.“Cái gì vậy?”“Toàn đồ cho cậu, lạnh rồi, con gái phải mặc ấm không dễ ốm.”“Nhiều thế...”“Không nhiều đâu, tủ vẫn chứa được.”Thẩm Thuật mở tủ, treo từng chiếc áo lên, nhìn chỗ quần áo dày sắp đầy tủ, tôi hết cách lắc đầu:“Bộ cậu định gói tôi thành cái bánh chưng à?”Cậu đóng tủ lại, quay đầu nhìn tôi:“Thế càng tốt, bánh chưng gói xong chỉ mình tôi ăn được.”Vừa nói xong, hai đứa bỗng cúi đầu, lặng ngắt.Trời ơi, miệng cậu ta nói năng chẳng qua đầu óc gì!Mấy giây sau, cậu mới phá tan bầu không khí:“Không thì cậu mặc nhiều áo, luân phiên thay, 365 ngày không trùng bộ.”“...Cảm ơn.”Ngày hôm sau, tôi nằm lì trên giường, không nhúc nhích nổi.Người chăm học cũng có lúc làm biếng, rốt cuộc là kẻ nào phát minh ra thứ Hai mùa đông cơ chứ!Chuông báo thức reo không ngớt, chăn thì ấm áp, đầu óc tôi mơ mơ màng màng, chẳng muốn tỉnh, ngay cả việc vươn tay tắt báo thức cũng lười.Hình như lại nghe thấy giọng Thẩm Thuật, bàn tay lạnh lạnh chạm lên trán làm tôi lập tức nhíu mày.Cậu ấy khẽ cười, ngón tay chọc lên má tôi:“Đáng yêu quá, giống nếp cẩm nho nhỏ ấy.”“Nhưng mà nếp cẩm bị sốt rồi, phải dậy đi viện thôi.”Tôi mở miệng, bực bội:“Không đi.”Sốt cũng chẳng nhất thiết phải đến bệnh viện, ít nhất hồi bé tôi có ốm thế nào cũng chưa bao giờ được đưa đi.Cậu ấy như bất lực, thở dài, rồi ra ngoài.Một lát sau, cậu quay lại, ngồi xuống cạnh giường:“Thôi không đi viện cũng được, nhưng phải uống thuốc chứ, uống xong lại ngủ. Tôi xin phép cho cậu, ngoan nhé.”Dường như lúc ốm, mọi phòng tuyến của tôi đều sụp đổ, những cái gai trên người cũng biến mất.Tôi lề mề ngồi dậy, chăn quấn đến tận cổ, không hở một kẽ.Thẩm Thuật lại cười, đưa thuốc cho tôi. Đến khi tôi nằm xuống, cậu vẫn chưa rời đi.Thuốc mạnh thật, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, còn mơ một giấc mơ.