Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1767: "Tại sao tôi phải giúp cô?"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Hạng Vô Nhai như được đại xá!   Chật vật rời đi!   Đám Diệp Chính Đức lôi ra một cái rương: "Vương thượng, đây đều là vật của riêng Ám Dạ Vương, hiện tại giao lại cho ngài!"   "Ồ?"   Diệp Bắc Minh có vài phần tò mò.   Anh mở ra xem.   Hai mảnh Hổ Phù.   Một cái lệnh bài màu đen được khắc hai chữ "Ám Dạ".   Còn có một sổ sách ố vàng!   Còn cả mấy chục tấm giấy tờ nhà đất!   Diệp Chính Đức thở dài: "Năm đó, Ám Dạ Vương đã dùng Hổ Phù này dẫn đầu đội quân triệu người!"   "Lệnh bài màu đen này càng là tượng trưng thân phận!"   "Chỉ tiếc, hết thảy đã mất rồi".   Diệp Bắc Minh nhìn một đống giấy tờ đất đai.   Anh kỳ quái: "Các ông có những giấy tờ đất này, sao cuộc sống còn thê thảm như thế?"   Diệp Chính Đức cười khổ: "Vương thượng, sau khi nhà họ Diệp hủy diệt, của cải sớm đã bị người khác chiếm..."   "Có giấy tờ đất cũng vô dụng!"   Diệp Bắc Minh cười rất có thâm ý: "Mọi người đi theo tôi!"   "Vương thượng, đi đâu vậy?"   Đám Diệp Chính Đức nghi hoặc.   Diệp Bắc Minh quơ quơ giấy tờ đất trong tay: "Nói cho bọn họ, Ám Dạ Vương đã trở lại!"   ...   Vừa bước ra khỏi cửa nhà họ Diệp.   Một bóng người xinh đẹp bỗng xuất hiện.   Mộ Thiên Thiên hít sâu một hơi: "Diệp Bắc Minh, tôi xin lỗi anh!"   Diệp Bắc Minh bất ngờ: "Xin lỗi? Vì sao chứ?"   Mộ Thiên Thiên thành khẩn: "Tôi thừa nhận trước đó tôi đã xem thường anh, tôi muốn xin lỗi vì tầm mắt thiển cận của tôi!"   "Tôi sai rồi, tôi không nên nhìn anh như thế, giờ tôi rất hối hận!"   Diệp Bắc Minh càng cảm thấy ngoài ý muốn!   Anh còn tưởng rằng Mộ Thiên Thiên là loại phụ nữ mắt cao hơn đầu.  Thế mà cô ta lại tới nói xin lỗi?   Diệp Bắc Minh bật cười: "Có việc cần nhờ tôi?"   Mộ Thiên Thiên gật đầu: "Đúng vậy".   Diệp Bắc Minh suy tư: "Nói nghe xem nào".   Mộ Thiên Thiên không chần chừ, cô ta nghiêm nghị nhìn Diệp Bắc Minh: "Tôi đã chứng kiến y thuật của anh, vị trưởng lão của Huyết Vân Tông kia bị anh phế bỏ, còn có thể khôi phục lại!"   "Tôi muốn xin anh đi cứu một người, gân mạch và đan điền của anh ta đã bị phế đi mấy chục năm!"  

 Hạng Vô Nhai như được đại xá!  

 

Chật vật rời đi!  

 

Đám Diệp Chính Đức lôi ra một cái rương: "Vương thượng, đây đều là vật của riêng Ám Dạ Vương, hiện tại giao lại cho ngài!"  

 

"Ồ?"  

 

Diệp Bắc Minh có vài phần tò mò.  

 

Anh mở ra xem.  

 

Hai mảnh Hổ Phù.  

 

Một cái lệnh bài màu đen được khắc hai chữ "Ám Dạ".  

 

Còn có một sổ sách ố vàng!  

 

Còn cả mấy chục tấm giấy tờ nhà đất!  

 

Diệp Chính Đức thở dài: "Năm đó, Ám Dạ Vương đã dùng Hổ Phù này dẫn đầu đội quân triệu người!"  

 

"Lệnh bài màu đen này càng là tượng trưng thân phận!"  

 

"Chỉ tiếc, hết thảy đã mất rồi".  

 

Diệp Bắc Minh nhìn một đống giấy tờ đất đai.  

 

Anh kỳ quái: "Các ông có những giấy tờ đất này, sao cuộc sống còn thê thảm như thế?"  

 

Diệp Chính Đức cười khổ: "Vương thượng, sau khi nhà họ Diệp hủy diệt, của cải sớm đã bị người khác chiếm..."  

 

"Có giấy tờ đất cũng vô dụng!"  

 

Diệp Bắc Minh cười rất có thâm ý: "Mọi người đi theo tôi!"  

 

"Vương thượng, đi đâu vậy?"  

 

Đám Diệp Chính Đức nghi hoặc.  

 

Diệp Bắc Minh quơ quơ giấy tờ đất trong tay: "Nói cho bọn họ, Ám Dạ Vương đã trở lại!"  

 

...  

 

Vừa bước ra khỏi cửa nhà họ Diệp.  

 

Một bóng người xinh đẹp bỗng xuất hiện.  

 

Mộ Thiên Thiên hít sâu một hơi: "Diệp Bắc Minh, tôi xin lỗi anh!"  

 

Diệp Bắc Minh bất ngờ: "Xin lỗi? Vì sao chứ?"  

 

Mộ Thiên Thiên thành khẩn: "Tôi thừa nhận trước đó tôi đã xem thường anh, tôi muốn xin lỗi vì tầm mắt thiển cận của tôi!"  

 

"Tôi sai rồi, tôi không nên nhìn anh như thế, giờ tôi rất hối hận!"  

 

Diệp Bắc Minh càng cảm thấy ngoài ý muốn!  

 

Anh còn tưởng rằng Mộ Thiên Thiên là loại phụ nữ mắt cao hơn đầu.  

Thế mà cô ta lại tới nói xin lỗi?  

 

Diệp Bắc Minh bật cười: "Có việc cần nhờ tôi?"  

 

Mộ Thiên Thiên gật đầu: "Đúng vậy".  

 

Diệp Bắc Minh suy tư: "Nói nghe xem nào".  

 

Mộ Thiên Thiên không chần chừ, cô ta nghiêm nghị nhìn Diệp Bắc Minh: "Tôi đã chứng kiến y thuật của anh, vị trưởng lão của Huyết Vân Tông kia bị anh phế bỏ, còn có thể khôi phục lại!"  

 

"Tôi muốn xin anh đi cứu một người, gân mạch và đan điền của anh ta đã bị phế đi mấy chục năm!"  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Hạng Vô Nhai như được đại xá!   Chật vật rời đi!   Đám Diệp Chính Đức lôi ra một cái rương: "Vương thượng, đây đều là vật của riêng Ám Dạ Vương, hiện tại giao lại cho ngài!"   "Ồ?"   Diệp Bắc Minh có vài phần tò mò.   Anh mở ra xem.   Hai mảnh Hổ Phù.   Một cái lệnh bài màu đen được khắc hai chữ "Ám Dạ".   Còn có một sổ sách ố vàng!   Còn cả mấy chục tấm giấy tờ nhà đất!   Diệp Chính Đức thở dài: "Năm đó, Ám Dạ Vương đã dùng Hổ Phù này dẫn đầu đội quân triệu người!"   "Lệnh bài màu đen này càng là tượng trưng thân phận!"   "Chỉ tiếc, hết thảy đã mất rồi".   Diệp Bắc Minh nhìn một đống giấy tờ đất đai.   Anh kỳ quái: "Các ông có những giấy tờ đất này, sao cuộc sống còn thê thảm như thế?"   Diệp Chính Đức cười khổ: "Vương thượng, sau khi nhà họ Diệp hủy diệt, của cải sớm đã bị người khác chiếm..."   "Có giấy tờ đất cũng vô dụng!"   Diệp Bắc Minh cười rất có thâm ý: "Mọi người đi theo tôi!"   "Vương thượng, đi đâu vậy?"   Đám Diệp Chính Đức nghi hoặc.   Diệp Bắc Minh quơ quơ giấy tờ đất trong tay: "Nói cho bọn họ, Ám Dạ Vương đã trở lại!"   ...   Vừa bước ra khỏi cửa nhà họ Diệp.   Một bóng người xinh đẹp bỗng xuất hiện.   Mộ Thiên Thiên hít sâu một hơi: "Diệp Bắc Minh, tôi xin lỗi anh!"   Diệp Bắc Minh bất ngờ: "Xin lỗi? Vì sao chứ?"   Mộ Thiên Thiên thành khẩn: "Tôi thừa nhận trước đó tôi đã xem thường anh, tôi muốn xin lỗi vì tầm mắt thiển cận của tôi!"   "Tôi sai rồi, tôi không nên nhìn anh như thế, giờ tôi rất hối hận!"   Diệp Bắc Minh càng cảm thấy ngoài ý muốn!   Anh còn tưởng rằng Mộ Thiên Thiên là loại phụ nữ mắt cao hơn đầu.  Thế mà cô ta lại tới nói xin lỗi?   Diệp Bắc Minh bật cười: "Có việc cần nhờ tôi?"   Mộ Thiên Thiên gật đầu: "Đúng vậy".   Diệp Bắc Minh suy tư: "Nói nghe xem nào".   Mộ Thiên Thiên không chần chừ, cô ta nghiêm nghị nhìn Diệp Bắc Minh: "Tôi đã chứng kiến y thuật của anh, vị trưởng lão của Huyết Vân Tông kia bị anh phế bỏ, còn có thể khôi phục lại!"   "Tôi muốn xin anh đi cứu một người, gân mạch và đan điền của anh ta đã bị phế đi mấy chục năm!"  

Chương 1767: "Tại sao tôi phải giúp cô?"