Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1768: Quá mẹ nó điên cuồng!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Thậm chí, chỉ cần anh đồng ý ra tay một lần, dù bảo tôi quỳ xuống cầu anh cũng được!" Diệp Bắc Minh khẽ cười: "Được, vậy cô quỳ xuống cầu xin tôi đi!" Mộ Thiên Thiên không hề do dự, cong đầu gối. Chỉ chút nữa là quỳ xuống! Diệp Bắc Minh chợt duỗi tay kéo. Một sức mạnh vô hình ngăn cản đầu gối Mộ Thiên Thiên, cô ta dùng hết mọi cách cũng không thể quỳ xuống được nữa! "Anh?" Mộ Thiên Thiên kinh ngạc. Diệp Bắc Minh xoay người rời đi: "Tôi không quá quen thuộc với Long Đô của Đại Chu, tôi muốn đi Thiên Quân Lâu, cô đi trước dẫn đường!" ... Một lát sau. Diệp Bắc Minh và Mộ Thiên Thiên cùng đứng trước một kiến trúc xa hoa. Đi theo phía sau chính là mấy người Diệp Chính Đức! Mộ Thiên Thiên chỉ về đằng trước: "Nơi này chính là Thiên Quân Lâu, khách sạn lớn nhất Long Đô". "Đây là tài sản của thái tử gia, các quan to hiển quý đều thích tới đây phung phí!" "Nơi này chẳng những nhận thầu tiệc rượu, tổ chức buổi đấu giá, còn có đủ loại vui chơi giải trí". "Hơn nữa còn có..." Cô ta ngừng lại. Diệp Bắc Minh kỳ quặc: "Còn có cái gì?" Gương mặt xinh đẹp của Mộ Thiên Thiên nóng lên: "Còn có các loại mỹ nữ tuyệt sắc, cung người giải trí!" "Chờ đã!" Cô ta sửng sốt, trừng lớn đôi mắt đẹp: "Anh tới nơi này không phải là vì gái đẹp chứ?" Diệp Bắc Minh trực tiếp ra tay. Ầm! Một tiếng động rung trời vang lên, cửa lớn Thiên Quân Lâu ầm ầm nổ tung. Người qua đường bốn phía nhìn thấy hành động điên cuồng của Diệp Bắc Minh thì đều đồng loạt hít sâu một hơi! Mộ Thiên Thiên c*̃ng ngây người: "Anh... Anh làm gì đấy?" "Anh điên rồi sao?" "Chủ nhân nơi này Thái tử Đại Chu, anh làm như vậy thật sự không sợ..." ... Mấy người Diệp Chính Đức trợn mắt há hốc mồm: "Vương thượng, ngài đây là?" Diệp Bắc Minh lạnh nhạt lên tiếng: "Đương nhiên là lấy lại vật thuộc về nhà họ Diệp!" Một giây sau. Diệp Bắc Minh bước hẳn vào bên trong Thiên Quân Lâu: "Bảo Thái tử cút ra đây, Ám Dạ Vương trở lại!" Đù má mẹ ơi! Dù Mộ Thiên Thiên là con gái cũng suýt chút nữa không nhịn được mà chửi bậy! Một kiếm đánh nát cửa lớn Thiên Quân Lâu, còn bảo Thái tử cút ra đây? Đù má! Đám lính già Diệp Chính Đức kích động, nhiệt huyết sôi trào! Điên cuồng! Quá mẹ nó điên cuồng! Dù là Ám Dạ quân vương chân chính sống lại cũng không thể điên cuồng đến vậy đi! ... Cùng lúc đó. Trong Thiên Quân Lâu, căn phòng xa hoa nào đó.
"Thậm chí, chỉ cần anh đồng ý ra tay một lần, dù bảo tôi quỳ xuống cầu anh cũng được!"
Diệp Bắc Minh khẽ cười: "Được, vậy cô quỳ xuống cầu xin tôi đi!"
Mộ Thiên Thiên không hề do dự, cong đầu gối.
Chỉ chút nữa là quỳ xuống!
Diệp Bắc Minh chợt duỗi tay kéo.
Một sức mạnh vô hình ngăn cản đầu gối Mộ Thiên Thiên, cô ta dùng hết mọi cách cũng không thể quỳ xuống được nữa!
"Anh?"
Mộ Thiên Thiên kinh ngạc.
Diệp Bắc Minh xoay người rời đi: "Tôi không quá quen thuộc với Long Đô của Đại Chu, tôi muốn đi Thiên Quân Lâu, cô đi trước dẫn đường!"
...
Một lát sau.
Diệp Bắc Minh và Mộ Thiên Thiên cùng đứng trước một kiến trúc xa hoa.
Đi theo phía sau chính là mấy người Diệp Chính Đức!
Mộ Thiên Thiên chỉ về đằng trước: "Nơi này chính là Thiên Quân Lâu, khách sạn lớn nhất Long Đô".
"Đây là tài sản của thái tử gia, các quan to hiển quý đều thích tới đây phung phí!"
"Nơi này chẳng những nhận thầu tiệc rượu, tổ chức buổi đấu giá, còn có đủ loại vui chơi giải trí".
"Hơn nữa còn có..."
Cô ta ngừng lại.
Diệp Bắc Minh kỳ quặc: "Còn có cái gì?"
Gương mặt xinh đẹp của Mộ Thiên Thiên nóng lên: "Còn có các loại mỹ nữ tuyệt sắc, cung người giải trí!"
"Chờ đã!"
Cô ta sửng sốt, trừng lớn đôi mắt đẹp: "Anh tới nơi này không phải là vì gái đẹp chứ?"
Diệp Bắc Minh trực tiếp ra tay.
Ầm!
Một tiếng động rung trời vang lên, cửa lớn Thiên Quân Lâu ầm ầm nổ tung.
Người qua đường bốn phía nhìn thấy hành động điên cuồng của Diệp Bắc Minh thì đều đồng loạt hít sâu một hơi!
Mộ Thiên Thiên c*̃ng ngây người: "Anh... Anh làm gì đấy?"
"Anh điên rồi sao?"
"Chủ nhân nơi này Thái tử Đại Chu, anh làm như vậy thật sự không sợ..."
...
Mấy người Diệp Chính Đức trợn mắt há hốc mồm: "Vương thượng, ngài đây là?"
Diệp Bắc Minh lạnh nhạt lên tiếng: "Đương nhiên là lấy lại vật thuộc về nhà họ Diệp!"
Một giây sau.
Diệp Bắc Minh bước hẳn vào bên trong Thiên Quân Lâu: "Bảo Thái tử cút ra đây, Ám Dạ Vương trở lại!"
Đù má mẹ ơi!
Dù Mộ Thiên Thiên là con gái cũng suýt chút nữa không nhịn được mà chửi bậy!
Một kiếm đánh nát cửa lớn Thiên Quân Lâu, còn bảo Thái tử cút ra đây?
Đù má!
Đám lính già Diệp Chính Đức kích động, nhiệt huyết sôi trào!
Điên cuồng!
Quá mẹ nó điên cuồng!
Dù là Ám Dạ quân vương chân chính sống lại cũng không thể điên cuồng đến vậy đi!
...
Cùng lúc đó.
Trong Thiên Quân Lâu, căn phòng xa hoa nào đó.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Thậm chí, chỉ cần anh đồng ý ra tay một lần, dù bảo tôi quỳ xuống cầu anh cũng được!" Diệp Bắc Minh khẽ cười: "Được, vậy cô quỳ xuống cầu xin tôi đi!" Mộ Thiên Thiên không hề do dự, cong đầu gối. Chỉ chút nữa là quỳ xuống! Diệp Bắc Minh chợt duỗi tay kéo. Một sức mạnh vô hình ngăn cản đầu gối Mộ Thiên Thiên, cô ta dùng hết mọi cách cũng không thể quỳ xuống được nữa! "Anh?" Mộ Thiên Thiên kinh ngạc. Diệp Bắc Minh xoay người rời đi: "Tôi không quá quen thuộc với Long Đô của Đại Chu, tôi muốn đi Thiên Quân Lâu, cô đi trước dẫn đường!" ... Một lát sau. Diệp Bắc Minh và Mộ Thiên Thiên cùng đứng trước một kiến trúc xa hoa. Đi theo phía sau chính là mấy người Diệp Chính Đức! Mộ Thiên Thiên chỉ về đằng trước: "Nơi này chính là Thiên Quân Lâu, khách sạn lớn nhất Long Đô". "Đây là tài sản của thái tử gia, các quan to hiển quý đều thích tới đây phung phí!" "Nơi này chẳng những nhận thầu tiệc rượu, tổ chức buổi đấu giá, còn có đủ loại vui chơi giải trí". "Hơn nữa còn có..." Cô ta ngừng lại. Diệp Bắc Minh kỳ quặc: "Còn có cái gì?" Gương mặt xinh đẹp của Mộ Thiên Thiên nóng lên: "Còn có các loại mỹ nữ tuyệt sắc, cung người giải trí!" "Chờ đã!" Cô ta sửng sốt, trừng lớn đôi mắt đẹp: "Anh tới nơi này không phải là vì gái đẹp chứ?" Diệp Bắc Minh trực tiếp ra tay. Ầm! Một tiếng động rung trời vang lên, cửa lớn Thiên Quân Lâu ầm ầm nổ tung. Người qua đường bốn phía nhìn thấy hành động điên cuồng của Diệp Bắc Minh thì đều đồng loạt hít sâu một hơi! Mộ Thiên Thiên c*̃ng ngây người: "Anh... Anh làm gì đấy?" "Anh điên rồi sao?" "Chủ nhân nơi này Thái tử Đại Chu, anh làm như vậy thật sự không sợ..." ... Mấy người Diệp Chính Đức trợn mắt há hốc mồm: "Vương thượng, ngài đây là?" Diệp Bắc Minh lạnh nhạt lên tiếng: "Đương nhiên là lấy lại vật thuộc về nhà họ Diệp!" Một giây sau. Diệp Bắc Minh bước hẳn vào bên trong Thiên Quân Lâu: "Bảo Thái tử cút ra đây, Ám Dạ Vương trở lại!" Đù má mẹ ơi! Dù Mộ Thiên Thiên là con gái cũng suýt chút nữa không nhịn được mà chửi bậy! Một kiếm đánh nát cửa lớn Thiên Quân Lâu, còn bảo Thái tử cút ra đây? Đù má! Đám lính già Diệp Chính Đức kích động, nhiệt huyết sôi trào! Điên cuồng! Quá mẹ nó điên cuồng! Dù là Ám Dạ quân vương chân chính sống lại cũng không thể điên cuồng đến vậy đi! ... Cùng lúc đó. Trong Thiên Quân Lâu, căn phòng xa hoa nào đó.