Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1776: Chuyện gì, nói đi, nhất định chị sẽ làm cho em".

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Lúc này.   Mọi người khôi phục bình thường khỏi bị định thân.   "Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?"   "Hình như thái tử đã hạ lệnh đưa Thiên Quân Lâu cho Diệp Bắc Minh?"   "Vì sao thái tử lại làm như vậy?"   Cho dù thế nào mọi người cũng đều không thể nhớ ra được, cứ như có một phần trí nhớ bị cắt bỏ vậy.   Nhưng mà.   Bọn họ còn nhớ rõ cảnh tượng Chu Huyền hạ lệnh để Thiên Quân Lâu thuộc về Diệp Bắc Minh.   Ngoài ra hình như còn có cả hai ông lão nữa?   Bóng người vô cùng mơ hồ, cho dù như thế nào cũng không thể nhớ ra được.   Diệp Bắc Minh trực tiếp hạ lệnh: "Chú Đức, từ giờ trở đi mọi người hãy tiếp nhận Thiên Quân Lâu đi!"   Các lão binh Diệp Chính Đức kích động tiến lên: "Tuân lệnh, vương thượng!"   Diệp Bắc Minh không thích cách xưng hô này lắm: "Đừng gọi tôi là vương thượng, cảm giác là lạ".   "Gọi tên tôi hoặc là cậu Diệp là được".   "Cậu Diệp?"   Đám người Diệp Chính Đức sửng sốt, nhưng vẫn cung kính gật đầu: "Vâng, cậu Diệp!"   Những người khác đều rời khỏi Thiên Quân Lâu.   Lúc này, giọng nói vội vàng của một người phụ nữ truyền đến: "Tiểu sư đệ!"   Diệp Bắc Minh nhìn lại.   Tứ sư tỷ Chu Lạc Ly vội vã tiêu sái đi đến, cô ấy đánh giá Diệp Bắc Minh từ trên xuống dưới một lần thật kỹ càng.   Còn cẩn thận kiểm tra trên người anh.   "Có bị thương không?"   "Vết thương ở chỗ nào?"   "Chị nghe nói em và Chu Huyền xảy ra xung đột, cho nên mới vội vã chạy đến!"   "Em không sao chứ?"   Chu Lạc Ly vô cùng khẩn trương, hoàn toàn không hề có chút khí thế nữ vương khi đối mặt với người khác.   Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Tứ sư tỷ, em không sao".  Chu Lạc Ly lúc này mới thở dài nhẹ nhõm: "Không có việc gì là tốt rồi, nếu Chu Huyền dám ra tay với em, chị sẽ trực tiếp phế cậu ta đi!"   Mộ Thiên Thiên há to cái miệng nhỏ nhắn ra.   Trưởng công chúa Chu Lạc Ly rất được bệ hạ tín nhiệm, cho dù ông ta có ốm đau nằm trên giường cũng cho Chu Lạc Ly giám quốc, mà không phải thái tử Chu Huyền!   Những lời này của Chu Lạc Ly không phải nói giỡn, cô ấy thật sự có tư cách phế bỏ Chu Huyền!   Diệp Bắc Minh suy nghĩ một chút: "Đúng rồi tứ sư tỷ, có chuyện này em muốn nhờ chị giúp đỡ".   Chu Lạc Ly cưng chiều nói: "Chuyện gì, nói đi, nhất định chị sẽ làm cho em".  

 Lúc này.  

 

Mọi người khôi phục bình thường khỏi bị định thân.  

 

"Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?"  

 

"Hình như thái tử đã hạ lệnh đưa Thiên Quân Lâu cho Diệp Bắc Minh?"  

 

"Vì sao thái tử lại làm như vậy?"  

 

Cho dù thế nào mọi người cũng đều không thể nhớ ra được, cứ như có một phần trí nhớ bị cắt bỏ vậy.  

 

Nhưng mà.  

 

Bọn họ còn nhớ rõ cảnh tượng Chu Huyền hạ lệnh để Thiên Quân Lâu thuộc về Diệp Bắc Minh.  

 

Ngoài ra hình như còn có cả hai ông lão nữa?  

 

Bóng người vô cùng mơ hồ, cho dù như thế nào cũng không thể nhớ ra được.  

 

Diệp Bắc Minh trực tiếp hạ lệnh: "Chú Đức, từ giờ trở đi mọi người hãy tiếp nhận Thiên Quân Lâu đi!"  

 

Các lão binh Diệp Chính Đức kích động tiến lên: "Tuân lệnh, vương thượng!"  

 

Diệp Bắc Minh không thích cách xưng hô này lắm: "Đừng gọi tôi là vương thượng, cảm giác là lạ".  

 

"Gọi tên tôi hoặc là cậu Diệp là được".  

 

"Cậu Diệp?"  

 

Đám người Diệp Chính Đức sửng sốt, nhưng vẫn cung kính gật đầu: "Vâng, cậu Diệp!"  

 

Những người khác đều rời khỏi Thiên Quân Lâu.  

 

Lúc này, giọng nói vội vàng của một người phụ nữ truyền đến: "Tiểu sư đệ!"  

 

Diệp Bắc Minh nhìn lại.  

 

Tứ sư tỷ Chu Lạc Ly vội vã tiêu sái đi đến, cô ấy đánh giá Diệp Bắc Minh từ trên xuống dưới một lần thật kỹ càng.  

 

Còn cẩn thận kiểm tra trên người anh.  

 

"Có bị thương không?"  

 

"Vết thương ở chỗ nào?"  

 

"Chị nghe nói em và Chu Huyền xảy ra xung đột, cho nên mới vội vã chạy đến!"  

 

"Em không sao chứ?"  

 

Chu Lạc Ly vô cùng khẩn trương, hoàn toàn không hề có chút khí thế nữ vương khi đối mặt với người khác.  

 

Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Tứ sư tỷ, em không sao".  

Chu Lạc Ly lúc này mới thở dài nhẹ nhõm: "Không có việc gì là tốt rồi, nếu Chu Huyền dám ra tay với em, chị sẽ trực tiếp phế cậu ta đi!"  

 

Mộ Thiên Thiên há to cái miệng nhỏ nhắn ra.  

 

Trưởng công chúa Chu Lạc Ly rất được bệ hạ tín nhiệm, cho dù ông ta có ốm đau nằm trên giường cũng cho Chu Lạc Ly giám quốc, mà không phải thái tử Chu Huyền!  

 

Những lời này của Chu Lạc Ly không phải nói giỡn, cô ấy thật sự có tư cách phế bỏ Chu Huyền!  

 

Diệp Bắc Minh suy nghĩ một chút: "Đúng rồi tứ sư tỷ, có chuyện này em muốn nhờ chị giúp đỡ".  

 

Chu Lạc Ly cưng chiều nói: "Chuyện gì, nói đi, nhất định chị sẽ làm cho em".  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Lúc này.   Mọi người khôi phục bình thường khỏi bị định thân.   "Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?"   "Hình như thái tử đã hạ lệnh đưa Thiên Quân Lâu cho Diệp Bắc Minh?"   "Vì sao thái tử lại làm như vậy?"   Cho dù thế nào mọi người cũng đều không thể nhớ ra được, cứ như có một phần trí nhớ bị cắt bỏ vậy.   Nhưng mà.   Bọn họ còn nhớ rõ cảnh tượng Chu Huyền hạ lệnh để Thiên Quân Lâu thuộc về Diệp Bắc Minh.   Ngoài ra hình như còn có cả hai ông lão nữa?   Bóng người vô cùng mơ hồ, cho dù như thế nào cũng không thể nhớ ra được.   Diệp Bắc Minh trực tiếp hạ lệnh: "Chú Đức, từ giờ trở đi mọi người hãy tiếp nhận Thiên Quân Lâu đi!"   Các lão binh Diệp Chính Đức kích động tiến lên: "Tuân lệnh, vương thượng!"   Diệp Bắc Minh không thích cách xưng hô này lắm: "Đừng gọi tôi là vương thượng, cảm giác là lạ".   "Gọi tên tôi hoặc là cậu Diệp là được".   "Cậu Diệp?"   Đám người Diệp Chính Đức sửng sốt, nhưng vẫn cung kính gật đầu: "Vâng, cậu Diệp!"   Những người khác đều rời khỏi Thiên Quân Lâu.   Lúc này, giọng nói vội vàng của một người phụ nữ truyền đến: "Tiểu sư đệ!"   Diệp Bắc Minh nhìn lại.   Tứ sư tỷ Chu Lạc Ly vội vã tiêu sái đi đến, cô ấy đánh giá Diệp Bắc Minh từ trên xuống dưới một lần thật kỹ càng.   Còn cẩn thận kiểm tra trên người anh.   "Có bị thương không?"   "Vết thương ở chỗ nào?"   "Chị nghe nói em và Chu Huyền xảy ra xung đột, cho nên mới vội vã chạy đến!"   "Em không sao chứ?"   Chu Lạc Ly vô cùng khẩn trương, hoàn toàn không hề có chút khí thế nữ vương khi đối mặt với người khác.   Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Tứ sư tỷ, em không sao".  Chu Lạc Ly lúc này mới thở dài nhẹ nhõm: "Không có việc gì là tốt rồi, nếu Chu Huyền dám ra tay với em, chị sẽ trực tiếp phế cậu ta đi!"   Mộ Thiên Thiên há to cái miệng nhỏ nhắn ra.   Trưởng công chúa Chu Lạc Ly rất được bệ hạ tín nhiệm, cho dù ông ta có ốm đau nằm trên giường cũng cho Chu Lạc Ly giám quốc, mà không phải thái tử Chu Huyền!   Những lời này của Chu Lạc Ly không phải nói giỡn, cô ấy thật sự có tư cách phế bỏ Chu Huyền!   Diệp Bắc Minh suy nghĩ một chút: "Đúng rồi tứ sư tỷ, có chuyện này em muốn nhờ chị giúp đỡ".   Chu Lạc Ly cưng chiều nói: "Chuyện gì, nói đi, nhất định chị sẽ làm cho em".  

Chương 1776: Chuyện gì, nói đi, nhất định chị sẽ làm cho em".