Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1782: Bùng phát ra khí tức thiên quân vạn mã!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… ‘Chỉ là một võ đế sơ kỳ? Hắn chính là con kiến hôi kế thừa Ám Dạ Vương?’   ‘Chính là hắn muốn cưới Mộ Thiên Thiên?’   ‘Tên phế vật này có tư cách gì!’   Thù giết em trai!   Lại thêm Dương Thiên sớm đã để ý Mộ Thiên Thiên, Mộ Thiên Thiên chính là báu vật trong lòng hắn!   Dương Thiên bất giác nhìn Mộ Thiên Thiên một cái.   Chỉ thấy.   Khuôn mặt của Mộ Thiên Thiên nóng bừng, trong đôi mắt mang theo vẻ mơ màng và ái mộ không che giấu nổi!   Diệp Bắc Minh thay mãng bão của Ám Dạ Vương, lại thêm trên người anh tỏa ra khí thế độc tôn chỉ mình anh có.    Hai chân của Mộ Thiên Thiên mềm nhũn, chìm đắm.   “Diệp Bắc Minh!”   Đột nhiên, Dương Thiên tiến lên một bước, chặn xe rồng quát lớn: “Ai cho mày cái gan ngồi xe rồng hả?”   Bầu không khí ở cửa hoàng cung bỗng nhiên thay đổi.   Mọi người thở gấp, chấn hãi nhìn sang Dương Thiên!   Viên công công cười lạnh lùng một tiếng: “Đại tướng quân, đây là ý của trưởng công chúa, cậu có ý kiến sao?”   “Cái gì? Trưởng công chúa!”   Dương Thiên ngẩn người, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.   “Là trưởng công chúa?”   “Như vậy là sao?”   Mọi người quay sang nhìn nhau.   Dương Kiếm Hùng đột nhiên vỗ đùi: “A, tôi biết rồi!”   “Chẳng phải có tin truyền ra, trưởng công chúa là sư tỷ của kẻ này sao?”   Đỗ Hoành Đồ và Tần Ngũ Cửu kinh ngạc nhìn qua: “Chuyện này là thật ư?”   Dương Kiếm Hùng nhìn Diệp Bắc Minh sâu sắc một cái: “Sợ rằng là thật đấy”.   Sắc mặt những người xung quanh biến ảo bất định!   Giọng của Viên công công vang lên: “Đại tướng quân, cậu còn không nhường đường?”   Dương Thiên trán nổi gân xanh, cũng không dám đắc tội với trưởng công chúa, chỉ đành lui xuống.   Không ngờ.   Diệp Bắc Minh lên tiếng: “Viên công công, đợi đã!”   Viên công công ngẩn người: “Điện hạ, sao thế?”   Diệp Bắc Minh hỏi lại một câu: “Theo pháp luật của hoàng triều Đại Chu, nếu có người xông ra chặn tọa giá của hoàng đế thì là tội gì?”   “Cái gì?”   Cơ thể của Viên công công run lên, khó khăn nhả ra một câu: “Theo luật, chém tại chỗ!”   Mọi người kinh hãi!   Chẳng lẽ…   Quả nhiên.   Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhìn Dương Thiên: “Mày, quỳ xuống!”   “Mày bảo tao quỳ xuống?”   Trong phút chốc, trong mắt Dương Thiên bùng phát ra tia sáng lạnh thấu xương!  “Suýt!”   Các nhân vật lớn như Mộ Bình Phàm, Mộ Thiên Thiên, Đỗ Hoành Đồ, Dương Kiếm Hùng, Tần Ngũ Cửu cũng hít khí lạnh!   Đây là đại tướng quân nắm trong tay hàng triệu hùng binh, Diệp Bắc Minh lại dám bảo hắn quỳ?”   Thịch!   Mười ngàn tinh binh của Dương Thiên đưa đến tay cầm trường thương hùng hổ dậm chân xuống mặt đất.   Bùng phát ra khí tức thiên quân vạn mã!  

‘Chỉ là một võ đế sơ kỳ? Hắn chính là con kiến hôi kế thừa Ám Dạ Vương?’  

 

‘Chính là hắn muốn cưới Mộ Thiên Thiên?’  

 

‘Tên phế vật này có tư cách gì!’  

 

Thù giết em trai!  

 

Lại thêm Dương Thiên sớm đã để ý Mộ Thiên Thiên, Mộ Thiên Thiên chính là báu vật trong lòng hắn!  

 

Dương Thiên bất giác nhìn Mộ Thiên Thiên một cái.  

 

Chỉ thấy.  

 

Khuôn mặt của Mộ Thiên Thiên nóng bừng, trong đôi mắt mang theo vẻ mơ màng và ái mộ không che giấu nổi!  

 

Diệp Bắc Minh thay mãng bão của Ám Dạ Vương, lại thêm trên người anh tỏa ra khí thế độc tôn chỉ mình anh có.   

 

Hai chân của Mộ Thiên Thiên mềm nhũn, chìm đắm.  

 

“Diệp Bắc Minh!”  

 

Đột nhiên, Dương Thiên tiến lên một bước, chặn xe rồng quát lớn: “Ai cho mày cái gan ngồi xe rồng hả?”  

 

Bầu không khí ở cửa hoàng cung bỗng nhiên thay đổi.  

 

Mọi người thở gấp, chấn hãi nhìn sang Dương Thiên!  

 

Viên công công cười lạnh lùng một tiếng: “Đại tướng quân, đây là ý của trưởng công chúa, cậu có ý kiến sao?”  

 

“Cái gì? Trưởng công chúa!”  

 

Dương Thiên ngẩn người, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.  

 

“Là trưởng công chúa?”  

 

“Như vậy là sao?”  

 

Mọi người quay sang nhìn nhau.  

 

Dương Kiếm Hùng đột nhiên vỗ đùi: “A, tôi biết rồi!”  

 

“Chẳng phải có tin truyền ra, trưởng công chúa là sư tỷ của kẻ này sao?”  

 

Đỗ Hoành Đồ và Tần Ngũ Cửu kinh ngạc nhìn qua: “Chuyện này là thật ư?”  

 

Dương Kiếm Hùng nhìn Diệp Bắc Minh sâu sắc một cái: “Sợ rằng là thật đấy”.  

 

Sắc mặt những người xung quanh biến ảo bất định!  

 

Giọng của Viên công công vang lên: “Đại tướng quân, cậu còn không nhường đường?”  

 

Dương Thiên trán nổi gân xanh, cũng không dám đắc tội với trưởng công chúa, chỉ đành lui xuống.  

 

Không ngờ.  

 

Diệp Bắc Minh lên tiếng: “Viên công công, đợi đã!”  

 

Viên công công ngẩn người: “Điện hạ, sao thế?”  

 

Diệp Bắc Minh hỏi lại một câu: “Theo pháp luật của hoàng triều Đại Chu, nếu có người xông ra chặn tọa giá của hoàng đế thì là tội gì?”  

 

“Cái gì?”  

 

Cơ thể của Viên công công run lên, khó khăn nhả ra một câu: “Theo luật, chém tại chỗ!”  

 

Mọi người kinh hãi!  

 

Chẳng lẽ…  

 

Quả nhiên.  

 

Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhìn Dương Thiên: “Mày, quỳ xuống!”  

 

“Mày bảo tao quỳ xuống?”  

 

Trong phút chốc, trong mắt Dương Thiên bùng phát ra tia sáng lạnh thấu xương!  

“Suýt!”  

 

Các nhân vật lớn như Mộ Bình Phàm, Mộ Thiên Thiên, Đỗ Hoành Đồ, Dương Kiếm Hùng, Tần Ngũ Cửu cũng hít khí lạnh!  

 

Đây là đại tướng quân nắm trong tay hàng triệu hùng binh, Diệp Bắc Minh lại dám bảo hắn quỳ?”  

 

Thịch!  

 

Mười ngàn tinh binh của Dương Thiên đưa đến tay cầm trường thương hùng hổ dậm chân xuống mặt đất.  

 

Bùng phát ra khí tức thiên quân vạn mã!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… ‘Chỉ là một võ đế sơ kỳ? Hắn chính là con kiến hôi kế thừa Ám Dạ Vương?’   ‘Chính là hắn muốn cưới Mộ Thiên Thiên?’   ‘Tên phế vật này có tư cách gì!’   Thù giết em trai!   Lại thêm Dương Thiên sớm đã để ý Mộ Thiên Thiên, Mộ Thiên Thiên chính là báu vật trong lòng hắn!   Dương Thiên bất giác nhìn Mộ Thiên Thiên một cái.   Chỉ thấy.   Khuôn mặt của Mộ Thiên Thiên nóng bừng, trong đôi mắt mang theo vẻ mơ màng và ái mộ không che giấu nổi!   Diệp Bắc Minh thay mãng bão của Ám Dạ Vương, lại thêm trên người anh tỏa ra khí thế độc tôn chỉ mình anh có.    Hai chân của Mộ Thiên Thiên mềm nhũn, chìm đắm.   “Diệp Bắc Minh!”   Đột nhiên, Dương Thiên tiến lên một bước, chặn xe rồng quát lớn: “Ai cho mày cái gan ngồi xe rồng hả?”   Bầu không khí ở cửa hoàng cung bỗng nhiên thay đổi.   Mọi người thở gấp, chấn hãi nhìn sang Dương Thiên!   Viên công công cười lạnh lùng một tiếng: “Đại tướng quân, đây là ý của trưởng công chúa, cậu có ý kiến sao?”   “Cái gì? Trưởng công chúa!”   Dương Thiên ngẩn người, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.   “Là trưởng công chúa?”   “Như vậy là sao?”   Mọi người quay sang nhìn nhau.   Dương Kiếm Hùng đột nhiên vỗ đùi: “A, tôi biết rồi!”   “Chẳng phải có tin truyền ra, trưởng công chúa là sư tỷ của kẻ này sao?”   Đỗ Hoành Đồ và Tần Ngũ Cửu kinh ngạc nhìn qua: “Chuyện này là thật ư?”   Dương Kiếm Hùng nhìn Diệp Bắc Minh sâu sắc một cái: “Sợ rằng là thật đấy”.   Sắc mặt những người xung quanh biến ảo bất định!   Giọng của Viên công công vang lên: “Đại tướng quân, cậu còn không nhường đường?”   Dương Thiên trán nổi gân xanh, cũng không dám đắc tội với trưởng công chúa, chỉ đành lui xuống.   Không ngờ.   Diệp Bắc Minh lên tiếng: “Viên công công, đợi đã!”   Viên công công ngẩn người: “Điện hạ, sao thế?”   Diệp Bắc Minh hỏi lại một câu: “Theo pháp luật của hoàng triều Đại Chu, nếu có người xông ra chặn tọa giá của hoàng đế thì là tội gì?”   “Cái gì?”   Cơ thể của Viên công công run lên, khó khăn nhả ra một câu: “Theo luật, chém tại chỗ!”   Mọi người kinh hãi!   Chẳng lẽ…   Quả nhiên.   Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhìn Dương Thiên: “Mày, quỳ xuống!”   “Mày bảo tao quỳ xuống?”   Trong phút chốc, trong mắt Dương Thiên bùng phát ra tia sáng lạnh thấu xương!  “Suýt!”   Các nhân vật lớn như Mộ Bình Phàm, Mộ Thiên Thiên, Đỗ Hoành Đồ, Dương Kiếm Hùng, Tần Ngũ Cửu cũng hít khí lạnh!   Đây là đại tướng quân nắm trong tay hàng triệu hùng binh, Diệp Bắc Minh lại dám bảo hắn quỳ?”   Thịch!   Mười ngàn tinh binh của Dương Thiên đưa đến tay cầm trường thương hùng hổ dậm chân xuống mặt đất.   Bùng phát ra khí tức thiên quân vạn mã!  

Chương 1782: Bùng phát ra khí tức thiên quân vạn mã!