Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1830: “Huyết La Sát chết rồi?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ánh mắt chấn hãi của mọi người hồi lâu không thể bĩnh tĩnh!   Diệp Bắc Minh đang định tiến vào  cấm địa long mạch.   Liền chuyển ánh mắt nhìn sang Tiêu Nhã Phi, nói với Tiêu Đạo Sơn: “Tiền bối Tiêu, Nhã Phi bị thương chưa hồi phục!”   “Trong cấm địa long mạch có thiên trì, có thể giúp cô ấy hồi phục thương tích”.   “Có thể để tôi đưa cô ấy vào trong không?”   Tiêu Đạo Sơn kích động.   Khuôn mặt già đỏ bừng!   Tiền bối Tiêu?   Ánh mắt của các võ giả khác của Côn Luân Hư nhìn Tiêu Đạo Sơn cũng hoàn toàn thay đổi!   Ông ta thật may mắn!   Diệp chủ lại gọi ông ta một tiếng tiền bối Tiêu?   ‘Bắt đầu từ bây giờ, sợ là cả Côn Luân Hư không có ai dám chọc vào nhà họ Tiêu nữa!’, một vài ông lão thầm cảm thán.   “Tiền bối Tiêu?”   Diệp Bắc Minh lại gọi một tiếng.   Hoàng Phủ Nguyệt véo chồng một cái!   “Hả?”   Cuối cùng Tiêu Đạo Sơn phản ứng lại: “Được, được, được! Không vấn đề!”   Giao Tiêu Nhã Phi vào tay Diệp Bắc Minh.   Công chúa đứng lên, đi vào trong kết giới của cấm địa long mạch: “Lôi Bằng, vào đi!”   “Vâng!”Lôi Bằng kích động run lên!   Tiến vào cấm địa long mạch, kết giới đóng lại.   Tiêu Dung Phi đứng tại chỗ, tâm trạng vô cùng phức tạp!  Cô ta lại đang ảo tưởng, nếu cô gái mà Diệp Bắc Minh bế là mình thì sẽ là cảnh tượng thế nào đây?   Liền sau đó.   Ầm!   Cả cấm địa long mạch bùng nổ, bàn tán xôn xao.   …   Sâu trong một tòa sơn cốc màu đỏ máu, hàng năm bao trùm bởi sương độc.   

 Ánh mắt chấn hãi của mọi người hồi lâu không thể bĩnh tĩnh!  

 

Diệp Bắc Minh đang định tiến vào  cấm địa long mạch.  

 

Liền chuyển ánh mắt nhìn sang Tiêu Nhã Phi, nói với Tiêu Đạo Sơn: “Tiền bối Tiêu, Nhã Phi bị thương chưa hồi phục!”  

 

“Trong cấm địa long mạch có thiên trì, có thể giúp cô ấy hồi phục thương tích”.  

 

“Có thể để tôi đưa cô ấy vào trong không?”  

 

Tiêu Đạo Sơn kích động.  

 

Khuôn mặt già đỏ bừng!  

 

Tiền bối Tiêu?  

 

Ánh mắt của các võ giả khác của Côn Luân Hư nhìn Tiêu Đạo Sơn cũng hoàn toàn thay đổi!  

 

Ông ta thật may mắn!  

 

Diệp chủ lại gọi ông ta một tiếng tiền bối Tiêu?  

 

‘Bắt đầu từ bây giờ, sợ là cả Côn Luân Hư không có ai dám chọc vào nhà họ Tiêu nữa!’, một vài ông lão thầm cảm thán.  

 

“Tiền bối Tiêu?”  

 

Diệp Bắc Minh lại gọi một tiếng.  

 

Hoàng Phủ Nguyệt véo chồng một cái!  

 

“Hả?”  

 

Cuối cùng Tiêu Đạo Sơn phản ứng lại: “Được, được, được! Không vấn đề!”  

 

Giao Tiêu Nhã Phi vào tay Diệp Bắc Minh.  

 

Công chúa đứng lên, đi vào trong kết giới của cấm địa long mạch: “Lôi Bằng, vào đi!”  

 

“Vâng!”

Lôi Bằng kích động run lên!  

 

Tiến vào cấm địa long mạch, kết giới đóng lại.  

 

Tiêu Dung Phi đứng tại chỗ, tâm trạng vô cùng phức tạp!  

Cô ta lại đang ảo tưởng, nếu cô gái mà Diệp Bắc Minh bế là mình thì sẽ là cảnh tượng thế nào đây?  

 

Liền sau đó.  

 

Ầm!  

 

Cả cấm địa long mạch bùng nổ, bàn tán xôn xao.  

 

…  

 

Sâu trong một tòa sơn cốc màu đỏ máu, hàng năm bao trùm bởi sương độc.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ánh mắt chấn hãi của mọi người hồi lâu không thể bĩnh tĩnh!   Diệp Bắc Minh đang định tiến vào  cấm địa long mạch.   Liền chuyển ánh mắt nhìn sang Tiêu Nhã Phi, nói với Tiêu Đạo Sơn: “Tiền bối Tiêu, Nhã Phi bị thương chưa hồi phục!”   “Trong cấm địa long mạch có thiên trì, có thể giúp cô ấy hồi phục thương tích”.   “Có thể để tôi đưa cô ấy vào trong không?”   Tiêu Đạo Sơn kích động.   Khuôn mặt già đỏ bừng!   Tiền bối Tiêu?   Ánh mắt của các võ giả khác của Côn Luân Hư nhìn Tiêu Đạo Sơn cũng hoàn toàn thay đổi!   Ông ta thật may mắn!   Diệp chủ lại gọi ông ta một tiếng tiền bối Tiêu?   ‘Bắt đầu từ bây giờ, sợ là cả Côn Luân Hư không có ai dám chọc vào nhà họ Tiêu nữa!’, một vài ông lão thầm cảm thán.   “Tiền bối Tiêu?”   Diệp Bắc Minh lại gọi một tiếng.   Hoàng Phủ Nguyệt véo chồng một cái!   “Hả?”   Cuối cùng Tiêu Đạo Sơn phản ứng lại: “Được, được, được! Không vấn đề!”   Giao Tiêu Nhã Phi vào tay Diệp Bắc Minh.   Công chúa đứng lên, đi vào trong kết giới của cấm địa long mạch: “Lôi Bằng, vào đi!”   “Vâng!”Lôi Bằng kích động run lên!   Tiến vào cấm địa long mạch, kết giới đóng lại.   Tiêu Dung Phi đứng tại chỗ, tâm trạng vô cùng phức tạp!  Cô ta lại đang ảo tưởng, nếu cô gái mà Diệp Bắc Minh bế là mình thì sẽ là cảnh tượng thế nào đây?   Liền sau đó.   Ầm!   Cả cấm địa long mạch bùng nổ, bàn tán xôn xao.   …   Sâu trong một tòa sơn cốc màu đỏ máu, hàng năm bao trùm bởi sương độc.   

Chương 1830: “Huyết La Sát chết rồi?”