Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1840: Tiêu Dung Phi không vui!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Sau khi ném lại câu này, Diệp Bắc Minh và Lăng Thiên Hùng trực tiếp rời đi.   “Gru!”   Hàng triệu ma thú gầm thét, đưa mắt tiễn Diệp Bắc Minh đi khỏi.   Cả hiện trường chấn động!   Tất cả mọi người tê dại da đầu!   Mấy ông lão trong đám đông thấp giọng nói: “Hàng triệu ma thú canh giữ ở đây, sau này cấm địa long mạch sẽ trở thành cấm địa thực sự!”   “Mười ngàn ma thú ư, đúng là còn đáng sợ hơn Tử Vong Cốc!”   “Sau này sợ rằng nơi này sẽ trở thành cấm địa lớn nhất của Côn Luân Hư!”   “Đi thôi, tôi cảm thấy đám ma thú này có thể tấn công chúng ta bất cứ lúc nào!”   Mấy ông lão lập tức cho những người trong thế lực của mình ra về.   Các võ giả khác thấy vậy, cũng lần lượt rời đi.   “Mau đi thôi!”   “Còn không đi, sợ là không có cơ hội đi nữa đâu!”   “Mau đi thôi!”   Tiêu Dung Phi ngẩn người đứng tại chỗ, nhìn về hướng cấm địa long mạch.   Gần như tất cả mọi người đều rời đi.   Tiêu Đạo Sơn mới thở dài một hơi: “Dung Nhi, chúng ta cũng đi thôi!”.   Tiêu Dung Phi hơi thất vọng: “Bố, con muốn rời khỏi Côn Luân Hư!”   “Cái gì?”   Tiêu Đạo Sơn ngẩn người!   Hoàng Phủ Nguyệt kinh ngạc: “Dung Nhi, chẳng lẽ con?”   Tiêu Dung Phi nghiêm túc gật đầu: “Thứ nhất, em gái đã có nơi trở về của mình, không cần con chăm sóc nữa”.   “Thứ hai, võ đạo của Côn Luân Hư so với giới phàm tục, đã vô cùng phát triển, nhưng vẫn mãi mãi không đủ”.   “Nếu có võ giả cấp cao như Huyết Vân Tông xuất hiện lần nữa, đám người tu luyện võ đạo cấp thấp như chúng ta vẫn không phải là đối thủ”.    “Thứ ba, từ nhỏ con gái đã có một trái tim võ đạo, con muốn đi xa hơn, đứng cao hơn”.   Thực ra Tiêu Dung Phi còn có một lý do mà không nói ra.   Lúc cô ta nhìn Diệp Bắc Minh ôm em gái như vậy, trái tim võ đạo của cô ta đã có chút thay đổi nhỏ!   Không biết vì ngưỡng mộ, hay là vì ghen ghét.   Tóm lại.   Tiêu Dung Phi không vui!   Có lẽ chỉ có rời khỏi Côn Luân Hư, cô ta mới quên được tất cả!   Hoàng Phủ Nguyệt rất lo lắng: “Một cô gái như con, nếu rời khỏi nhà…”   “Mẹ, mẹ yên tâm đi, con không yếu hơn đàn ông đâu!”. Tiêu Dung Phi lắc đầu.   

Sau khi ném lại câu này, Diệp Bắc Minh và Lăng Thiên Hùng trực tiếp rời đi.  

 

“Gru!”  

 

Hàng triệu ma thú gầm thét, đưa mắt tiễn Diệp Bắc Minh đi khỏi.  

 

Cả hiện trường chấn động!  

 

Tất cả mọi người tê dại da đầu!  

 

Mấy ông lão trong đám đông thấp giọng nói: “Hàng triệu ma thú canh giữ ở đây, sau này cấm địa long mạch sẽ trở thành cấm địa thực sự!”  

 

“Mười ngàn ma thú ư, đúng là còn đáng sợ hơn Tử Vong Cốc!”  

 

“Sau này sợ rằng nơi này sẽ trở thành cấm địa lớn nhất của Côn Luân Hư!”  

 

“Đi thôi, tôi cảm thấy đám ma thú này có thể tấn công chúng ta bất cứ lúc nào!”  

 

Mấy ông lão lập tức cho những người trong thế lực của mình ra về.  

 

Các võ giả khác thấy vậy, cũng lần lượt rời đi.  

 

“Mau đi thôi!”  

 

“Còn không đi, sợ là không có cơ hội đi nữa đâu!”  

 

“Mau đi thôi!”  

 

Tiêu Dung Phi ngẩn người đứng tại chỗ, nhìn về hướng cấm địa long mạch.  

 

Gần như tất cả mọi người đều rời đi.  

 

Tiêu Đạo Sơn mới thở dài một hơi: “Dung Nhi, chúng ta cũng đi thôi!”.  

 

Tiêu Dung Phi hơi thất vọng: “Bố, con muốn rời khỏi Côn Luân Hư!”  

 

“Cái gì?”  

 

Tiêu Đạo Sơn ngẩn người!  

 

Hoàng Phủ Nguyệt kinh ngạc: “Dung Nhi, chẳng lẽ con?”  

 

Tiêu Dung Phi nghiêm túc gật đầu: “Thứ nhất, em gái đã có nơi trở về của mình, không cần con chăm sóc nữa”.  

 

“Thứ hai, võ đạo của Côn Luân Hư so với giới phàm tục, đã vô cùng phát triển, nhưng vẫn mãi mãi không đủ”.  

 

“Nếu có võ giả cấp cao như Huyết Vân Tông xuất hiện lần nữa, đám người tu luyện võ đạo cấp thấp như chúng ta vẫn không phải là đối thủ”.   

 

“Thứ ba, từ nhỏ con gái đã có một trái tim võ đạo, con muốn đi xa hơn, đứng cao hơn”.  

 

Thực ra Tiêu Dung Phi còn có một lý do mà không nói ra.  

 

Lúc cô ta nhìn Diệp Bắc Minh ôm em gái như vậy, trái tim võ đạo của cô ta đã có chút thay đổi nhỏ!  

 

Không biết vì ngưỡng mộ, hay là vì ghen ghét.  

 

Tóm lại.  

 

Tiêu Dung Phi không vui!  

 

Có lẽ chỉ có rời khỏi Côn Luân Hư, cô ta mới quên được tất cả!  

 

Hoàng Phủ Nguyệt rất lo lắng: “Một cô gái như con, nếu rời khỏi nhà…”  

 

“Mẹ, mẹ yên tâm đi, con không yếu hơn đàn ông đâu!”. Tiêu Dung Phi lắc đầu.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Sau khi ném lại câu này, Diệp Bắc Minh và Lăng Thiên Hùng trực tiếp rời đi.   “Gru!”   Hàng triệu ma thú gầm thét, đưa mắt tiễn Diệp Bắc Minh đi khỏi.   Cả hiện trường chấn động!   Tất cả mọi người tê dại da đầu!   Mấy ông lão trong đám đông thấp giọng nói: “Hàng triệu ma thú canh giữ ở đây, sau này cấm địa long mạch sẽ trở thành cấm địa thực sự!”   “Mười ngàn ma thú ư, đúng là còn đáng sợ hơn Tử Vong Cốc!”   “Sau này sợ rằng nơi này sẽ trở thành cấm địa lớn nhất của Côn Luân Hư!”   “Đi thôi, tôi cảm thấy đám ma thú này có thể tấn công chúng ta bất cứ lúc nào!”   Mấy ông lão lập tức cho những người trong thế lực của mình ra về.   Các võ giả khác thấy vậy, cũng lần lượt rời đi.   “Mau đi thôi!”   “Còn không đi, sợ là không có cơ hội đi nữa đâu!”   “Mau đi thôi!”   Tiêu Dung Phi ngẩn người đứng tại chỗ, nhìn về hướng cấm địa long mạch.   Gần như tất cả mọi người đều rời đi.   Tiêu Đạo Sơn mới thở dài một hơi: “Dung Nhi, chúng ta cũng đi thôi!”.   Tiêu Dung Phi hơi thất vọng: “Bố, con muốn rời khỏi Côn Luân Hư!”   “Cái gì?”   Tiêu Đạo Sơn ngẩn người!   Hoàng Phủ Nguyệt kinh ngạc: “Dung Nhi, chẳng lẽ con?”   Tiêu Dung Phi nghiêm túc gật đầu: “Thứ nhất, em gái đã có nơi trở về của mình, không cần con chăm sóc nữa”.   “Thứ hai, võ đạo của Côn Luân Hư so với giới phàm tục, đã vô cùng phát triển, nhưng vẫn mãi mãi không đủ”.   “Nếu có võ giả cấp cao như Huyết Vân Tông xuất hiện lần nữa, đám người tu luyện võ đạo cấp thấp như chúng ta vẫn không phải là đối thủ”.    “Thứ ba, từ nhỏ con gái đã có một trái tim võ đạo, con muốn đi xa hơn, đứng cao hơn”.   Thực ra Tiêu Dung Phi còn có một lý do mà không nói ra.   Lúc cô ta nhìn Diệp Bắc Minh ôm em gái như vậy, trái tim võ đạo của cô ta đã có chút thay đổi nhỏ!   Không biết vì ngưỡng mộ, hay là vì ghen ghét.   Tóm lại.   Tiêu Dung Phi không vui!   Có lẽ chỉ có rời khỏi Côn Luân Hư, cô ta mới quên được tất cả!   Hoàng Phủ Nguyệt rất lo lắng: “Một cô gái như con, nếu rời khỏi nhà…”   “Mẹ, mẹ yên tâm đi, con không yếu hơn đàn ông đâu!”. Tiêu Dung Phi lắc đầu.   

Chương 1840: Tiêu Dung Phi không vui!