Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1843: "Không khác mấy suy nghĩ của tôi".

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh nghiêm nghị nhìn Lăng Thiên Hùng: "Lăng tiền bối, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"   "Mọi người biết được tòa tháp này từ đâu?"   "Vì sao nó lại ở chỗ này? Nó lại có tác dụng gì?"   Lăng Thiên Hùng sửng sốt: "Diệp chủ, vì sao ngài lại kích động như thế?"   Nói đùa!   Diệp Bắc Minh có thể không kích động sao?   Tòa bảo tháp trước mắt giống y như đúc tháp Càn Khôn Trấn Ngục của anh.   Điều khác biệt duy nhất là tòa tháp này ở bên ngoài.   Còn tháp Càn Khôn Trấn Ngục bị anh thu vào trong cơ thể, dung hợp với thân thể của anh.   Diệp Bắc Minh không giải thích: "Tôi chỉ muốn biết lai lịch của tòa tháp này!"   Lăng Thiên Hùng hiểu ra: "Thì ra là thế, tòa tháp này do người sáng lập Thiên Hạ Đệ Nhất các xây dựng, tục truyền là từ một kiện bảo bối mà vị tổ tiên kia từng gặp qua".   "Vật này cực kỳ đặc biệt, mỗi khi leo lên một tầng sẽ có phần thưởng bất đồng".   "Thế là, tổ tiên Thiên Hạ Đệ Nhất các liền xây dựng nên tòa Thiên Hạ Đệ Nhất các ở chỗ này!"   "Tòa bảo tháp này tổng cộng có 99 tầng!"   "Từ tầng đầu tiên, bên trong cất giữ đủ loại võ kỹ, y thuật, thân pháp, luyện đan thuật!"   "Bí tịch võ học của các đại tông môn trên địa bàn Côn Luân đều có ghi chép tại nơi này!"   ...   "Chỉ cần có đủ thực lực, có thể bước lên tầng cao hơn".   Diệp Bắc Minh vô cùng ngoài ý muốn.   Chế độ khen thưởng này quả thực không khác gì tháp Càn Khôn Trấn Ngục!   Chẳng lẽ thật sự có liên hệ nào đó?   Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ nhúc nhích: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, ông cũng có 99 tầng sao?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: "Số tầng của bổn tháp vô cùng vô tận!"  "Vật mà ông bố của tôi để lại, phải chăng là ở trong tháp này?"   "Tòa tháp này có kết giới bảo vệ, với thực lực trước mặt của tôi thì không thể thăm dò".   Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục hơi tạm dừng: "Có điều, vật mà bố cậu để lại hẳn có liên quan đến tòa tháp này!"   Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu: "Không khác mấy suy nghĩ của tôi".   Anh không nói nhiều nữa, trực tiếp hỏi Lăng Thiên Hùng: "Cần tư cách gì mới có thể bước vào tòa tháp này?"   Lăng Thiên Hùng mỉm cười: "Diệp chủ, hiện tại ngài là chủ nhân địa bàn Côn Luân, ngoài 9 tầng cuối cùng cần khiêu chiến người canh giữ ra!"  

 Diệp Bắc Minh nghiêm nghị nhìn Lăng Thiên Hùng: "Lăng tiền bối, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"  

 

"Mọi người biết được tòa tháp này từ đâu?"  

 

"Vì sao nó lại ở chỗ này? Nó lại có tác dụng gì?"  

 

Lăng Thiên Hùng sửng sốt: "Diệp chủ, vì sao ngài lại kích động như thế?"  

 

Nói đùa!  

 

Diệp Bắc Minh có thể không kích động sao?  

 

Tòa bảo tháp trước mắt giống y như đúc tháp Càn Khôn Trấn Ngục của anh.  

 

Điều khác biệt duy nhất là tòa tháp này ở bên ngoài.  

 

Còn tháp Càn Khôn Trấn Ngục bị anh thu vào trong cơ thể, dung hợp với thân thể của anh.  

 

Diệp Bắc Minh không giải thích: "Tôi chỉ muốn biết lai lịch của tòa tháp này!"  

 

Lăng Thiên Hùng hiểu ra: "Thì ra là thế, tòa tháp này do người sáng lập Thiên Hạ Đệ Nhất các xây dựng, tục truyền là từ một kiện bảo bối mà vị tổ tiên kia từng gặp qua".  

 

"Vật này cực kỳ đặc biệt, mỗi khi leo lên một tầng sẽ có phần thưởng bất đồng".  

 

"Thế là, tổ tiên Thiên Hạ Đệ Nhất các liền xây dựng nên tòa Thiên Hạ Đệ Nhất các ở chỗ này!"  

 

"Tòa bảo tháp này tổng cộng có 99 tầng!"  

 

"Từ tầng đầu tiên, bên trong cất giữ đủ loại võ kỹ, y thuật, thân pháp, luyện đan thuật!"  

 

"Bí tịch võ học của các đại tông môn trên địa bàn Côn Luân đều có ghi chép tại nơi này!"  

 

...  

 

"Chỉ cần có đủ thực lực, có thể bước lên tầng cao hơn".  

 

Diệp Bắc Minh vô cùng ngoài ý muốn.  

 

Chế độ khen thưởng này quả thực không khác gì tháp Càn Khôn Trấn Ngục!  

 

Chẳng lẽ thật sự có liên hệ nào đó?  

 

Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ nhúc nhích: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, ông cũng có 99 tầng sao?"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: "Số tầng của bổn tháp vô cùng vô tận!"  

"Vật mà ông bố của tôi để lại, phải chăng là ở trong tháp này?"  

 

"Tòa tháp này có kết giới bảo vệ, với thực lực trước mặt của tôi thì không thể thăm dò".  

 

Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục hơi tạm dừng: "Có điều, vật mà bố cậu để lại hẳn có liên quan đến tòa tháp này!"  

 

Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu: "Không khác mấy suy nghĩ của tôi".  

 

Anh không nói nhiều nữa, trực tiếp hỏi Lăng Thiên Hùng: "Cần tư cách gì mới có thể bước vào tòa tháp này?"  

 

Lăng Thiên Hùng mỉm cười: "Diệp chủ, hiện tại ngài là chủ nhân địa bàn Côn Luân, ngoài 9 tầng cuối cùng cần khiêu chiến người canh giữ ra!"  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh nghiêm nghị nhìn Lăng Thiên Hùng: "Lăng tiền bối, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"   "Mọi người biết được tòa tháp này từ đâu?"   "Vì sao nó lại ở chỗ này? Nó lại có tác dụng gì?"   Lăng Thiên Hùng sửng sốt: "Diệp chủ, vì sao ngài lại kích động như thế?"   Nói đùa!   Diệp Bắc Minh có thể không kích động sao?   Tòa bảo tháp trước mắt giống y như đúc tháp Càn Khôn Trấn Ngục của anh.   Điều khác biệt duy nhất là tòa tháp này ở bên ngoài.   Còn tháp Càn Khôn Trấn Ngục bị anh thu vào trong cơ thể, dung hợp với thân thể của anh.   Diệp Bắc Minh không giải thích: "Tôi chỉ muốn biết lai lịch của tòa tháp này!"   Lăng Thiên Hùng hiểu ra: "Thì ra là thế, tòa tháp này do người sáng lập Thiên Hạ Đệ Nhất các xây dựng, tục truyền là từ một kiện bảo bối mà vị tổ tiên kia từng gặp qua".   "Vật này cực kỳ đặc biệt, mỗi khi leo lên một tầng sẽ có phần thưởng bất đồng".   "Thế là, tổ tiên Thiên Hạ Đệ Nhất các liền xây dựng nên tòa Thiên Hạ Đệ Nhất các ở chỗ này!"   "Tòa bảo tháp này tổng cộng có 99 tầng!"   "Từ tầng đầu tiên, bên trong cất giữ đủ loại võ kỹ, y thuật, thân pháp, luyện đan thuật!"   "Bí tịch võ học của các đại tông môn trên địa bàn Côn Luân đều có ghi chép tại nơi này!"   ...   "Chỉ cần có đủ thực lực, có thể bước lên tầng cao hơn".   Diệp Bắc Minh vô cùng ngoài ý muốn.   Chế độ khen thưởng này quả thực không khác gì tháp Càn Khôn Trấn Ngục!   Chẳng lẽ thật sự có liên hệ nào đó?   Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ nhúc nhích: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, ông cũng có 99 tầng sao?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: "Số tầng của bổn tháp vô cùng vô tận!"  "Vật mà ông bố của tôi để lại, phải chăng là ở trong tháp này?"   "Tòa tháp này có kết giới bảo vệ, với thực lực trước mặt của tôi thì không thể thăm dò".   Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục hơi tạm dừng: "Có điều, vật mà bố cậu để lại hẳn có liên quan đến tòa tháp này!"   Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu: "Không khác mấy suy nghĩ của tôi".   Anh không nói nhiều nữa, trực tiếp hỏi Lăng Thiên Hùng: "Cần tư cách gì mới có thể bước vào tòa tháp này?"   Lăng Thiên Hùng mỉm cười: "Diệp chủ, hiện tại ngài là chủ nhân địa bàn Côn Luân, ngoài 9 tầng cuối cùng cần khiêu chiến người canh giữ ra!"  

Chương 1843: "Không khác mấy suy nghĩ của tôi".