Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1852: Lời này vừa dứt!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Này! Này... Tôi gặp ảo giác sao?" Yên tĩnh! Yên tĩnh như chết! Đám người Lăng Thiên Hùng, Lăng Vận Nhi, cô gái xinh đẹp từ Cổ Tộc, cùng với những cường giả đứng đầu trên bảng Côn Luân đồng loạt nhìn chòng chọc vào lỗ thủng trên ngực Dạ Phong! Nhìn thấy mà giật mình! "Công tử!" Lão giả quỷ mị sau lưng Dạ Phong hét lớn một tiếng. Ngay sau đó. "Hít hà!" Hàng loạt tiếng hít hà truyền đến. Tất cả mọi người đỏ mặt tới mang tai, da đầu tê dại: "Trời ạ, thằng này không phải trứng, cũng chẳng phải châu chấu, mà là một con rồng!" Đôi mắt cô gái xinh đẹp từ Cổ Tộc co rụt lại: "Dạ Phong thua? Sao có thể!" Đôi chân đẹp dưới làn váy lại khẽ run rẩy! Lăng Vận Nhi che miệng nhỏ thật chặt: "Diệp đại ca, anh... tôi... Á!" Một dòng nước ấm trào lên từ trong cơ thể, không đứng yên nổi. Dạ Phong nằm trên mặt đất, vậy mà chưa chết ngay. "Tại sao có thể như vậy? Tên này... Mình là con cưng của trời cơ mà! Thế mà một quyền của anh ta..." Dạ Phong có thể cảm nhận được cơn đau nhức kịch liệt từ ngực, một quyền này không chỉ đấm xuyên ngực. Mà còn khiến xương toàn thân vỡ vụn! Ngay cả một thân gân mạch cũng gãy! Hơi thở tử vong bao phủ Dạ Phong! Dạ Phong nhịn không được mà run rẩy: "Tử vong? Cho tới bây giờ chỉ có mình giết người khác, người khác lại có thể khiến mình cảm nhận được hơi thở tử vong?" Một giây sau. Giọng Diệp Bắc Minh vang lên như Tử thần đòi mạng: "Người mà anh muốn giẫm, muốn khoe khoang, tôi không hề có hứng thú quan tâm!" "Nhưng, đừng biến tôi thành phông nền cho anh!" "Kiếp sau nhớ kỹ, từ trước đến nay chỉ có Diệp Bắc Minh tôi giẫm lên người khác, không có chuyện người khác giẫm lên Diệp Bắc Minh tôi!" Lời này vừa dứt!
"Này! Này... Tôi gặp ảo giác sao?"
Yên tĩnh!
Yên tĩnh như chết!
Đám người Lăng Thiên Hùng, Lăng Vận Nhi, cô gái xinh đẹp từ Cổ Tộc, cùng với những cường giả đứng đầu trên bảng Côn Luân đồng loạt nhìn chòng chọc vào lỗ thủng trên ngực Dạ Phong!
Nhìn thấy mà giật mình!
"Công tử!"
Lão giả quỷ mị sau lưng Dạ Phong hét lớn một tiếng.
Ngay sau đó.
"Hít hà!"
Hàng loạt tiếng hít hà truyền đến.
Tất cả mọi người đỏ mặt tới mang tai, da đầu tê dại: "Trời ạ, thằng này không phải trứng, cũng chẳng phải châu chấu, mà là một con rồng!"
Đôi mắt cô gái xinh đẹp từ Cổ Tộc co rụt lại: "Dạ Phong thua? Sao có thể!"
Đôi chân đẹp dưới làn váy lại khẽ run rẩy!
Lăng Vận Nhi che miệng nhỏ thật chặt: "Diệp đại ca, anh... tôi... Á!"
Một dòng nước ấm trào lên từ trong cơ thể, không đứng yên nổi.
Dạ Phong nằm trên mặt đất, vậy mà chưa chết ngay.
"Tại sao có thể như vậy? Tên này... Mình là con cưng của trời cơ mà! Thế mà một quyền của anh ta..."
Dạ Phong có thể cảm nhận được cơn đau nhức kịch liệt từ ngực, một quyền này không chỉ đấm xuyên ngực.
Mà còn khiến xương toàn thân vỡ vụn!
Ngay cả một thân gân mạch cũng gãy!
Hơi thở tử vong bao phủ Dạ Phong!
Dạ Phong nhịn không được mà run rẩy: "Tử vong? Cho tới bây giờ chỉ có mình giết người khác, người khác lại có thể khiến mình cảm nhận được hơi thở tử vong?"
Một giây sau.
Giọng Diệp Bắc Minh vang lên như Tử thần đòi mạng: "Người mà anh muốn giẫm, muốn khoe khoang, tôi không hề có hứng thú quan tâm!"
"Nhưng, đừng biến tôi thành phông nền cho anh!"
"Kiếp sau nhớ kỹ, từ trước đến nay chỉ có Diệp Bắc Minh tôi giẫm lên người khác, không có chuyện người khác giẫm lên Diệp Bắc Minh tôi!"
Lời này vừa dứt!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Này! Này... Tôi gặp ảo giác sao?" Yên tĩnh! Yên tĩnh như chết! Đám người Lăng Thiên Hùng, Lăng Vận Nhi, cô gái xinh đẹp từ Cổ Tộc, cùng với những cường giả đứng đầu trên bảng Côn Luân đồng loạt nhìn chòng chọc vào lỗ thủng trên ngực Dạ Phong! Nhìn thấy mà giật mình! "Công tử!" Lão giả quỷ mị sau lưng Dạ Phong hét lớn một tiếng. Ngay sau đó. "Hít hà!" Hàng loạt tiếng hít hà truyền đến. Tất cả mọi người đỏ mặt tới mang tai, da đầu tê dại: "Trời ạ, thằng này không phải trứng, cũng chẳng phải châu chấu, mà là một con rồng!" Đôi mắt cô gái xinh đẹp từ Cổ Tộc co rụt lại: "Dạ Phong thua? Sao có thể!" Đôi chân đẹp dưới làn váy lại khẽ run rẩy! Lăng Vận Nhi che miệng nhỏ thật chặt: "Diệp đại ca, anh... tôi... Á!" Một dòng nước ấm trào lên từ trong cơ thể, không đứng yên nổi. Dạ Phong nằm trên mặt đất, vậy mà chưa chết ngay. "Tại sao có thể như vậy? Tên này... Mình là con cưng của trời cơ mà! Thế mà một quyền của anh ta..." Dạ Phong có thể cảm nhận được cơn đau nhức kịch liệt từ ngực, một quyền này không chỉ đấm xuyên ngực. Mà còn khiến xương toàn thân vỡ vụn! Ngay cả một thân gân mạch cũng gãy! Hơi thở tử vong bao phủ Dạ Phong! Dạ Phong nhịn không được mà run rẩy: "Tử vong? Cho tới bây giờ chỉ có mình giết người khác, người khác lại có thể khiến mình cảm nhận được hơi thở tử vong?" Một giây sau. Giọng Diệp Bắc Minh vang lên như Tử thần đòi mạng: "Người mà anh muốn giẫm, muốn khoe khoang, tôi không hề có hứng thú quan tâm!" "Nhưng, đừng biến tôi thành phông nền cho anh!" "Kiếp sau nhớ kỹ, từ trước đến nay chỉ có Diệp Bắc Minh tôi giẫm lên người khác, không có chuyện người khác giẫm lên Diệp Bắc Minh tôi!" Lời này vừa dứt!