Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1862: “Vậy mà mày dám ra ngoài?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Nếu sau này cậu gặp rắc rối, có thể đến đây tìm tôi bất cứ lúc nào”. Diệp Bắc Minh nghiêm mắt, nhìn sang Khương Thứu: “Sau khi ông tiến vào cảnh giới Thánh Vương, có phải kinh mạch bị tổn thương không?” Khương Thứu tỏ vẻ chấn kinh: “Cậu chủ, cậu… làm sao cậu biết?” Diệp Bắc Minh không nói nhiều. Trong tay có thêm mấy cây kim châm, c*m v** trong cơ thể của Khương Thứu. Trong tích tắc, toàn thân Khương Thứu run lên dữ dội: “Việc này… làm sao có thể?” Kinh mạch tổn thương của ông ta lại được nối liền. Diệp Bắc Minh thản nhiên lên tiếng: “Tôi có phương thuốc, ông điều phối theo dược liệu bên trên mà uống”. “Có lẽ có thể hồi phục kinh mạch trong cơ thể ông”.Khương Thứu cầm đơn thuốc, kích động đến toàn thân run lên. Thụp một tiếng trưc tiếp quỳ xuống: “Cậu chủ, bố của cậu đã cứu tôi một lần!” “Lần thứ hai cậu cứu tôi, ân tình này, như công ơn tái tạo!” Khi Khương Thứu lại ngẩng đầu lên, Diệp Bắc Minh đã biến mất không còn bóng dáng. Rời khỏi Thiên Hạ Đệ Nhất các, về đến sơn cốc. Vừa đi được mười mấy kilomet, một giọng nói âm lạnh vang lên: “He he he, súc sinh, nếu tao là mày, thì cả đời sẽ trốn trong Thiên Hạ Đệ Nhất các không ra ngoài!” “Vậy mà mày dám ra ngoài?” Một bóng hình như quỷ mị chặn đường đi của Diệp Bắc Minh. Lão Quỷ âm lạnh nhìn Diệp Bắc Minh: “Ấy, mày tăng cấp rồi ư?” Ông ta hơi chấn kinh: “Nửa ngày ngắn ngủi, đã từ võ đế tăng cấp đến cảnh giới võ thần?” Diệp Bắc Minh nhếch miệng cười: “Đầu năm, đã có người vội vàng nộp mạng?” “Kiếm Đoạn Long!” Quát lên một tiếng. Kiếm Đoạn Long xuất hiện trong tay anh. Liền sau đó. Từ sau lưng Diệp Bắc Minh bùng phát ra một luồng ma khí màu đen kh*ng b*! Trong ma khí màu đen đó lại thấp thoáng ẩn hiện một con chân long gầm thét!
“Nếu sau này cậu gặp rắc rối, có thể đến đây tìm tôi bất cứ lúc nào”.
Diệp Bắc Minh nghiêm mắt, nhìn sang Khương Thứu: “Sau khi ông tiến vào cảnh giới Thánh Vương, có phải kinh mạch bị tổn thương không?”
Khương Thứu tỏ vẻ chấn kinh: “Cậu chủ, cậu… làm sao cậu biết?”
Diệp Bắc Minh không nói nhiều.
Trong tay có thêm mấy cây kim châm, c*m v** trong cơ thể của Khương Thứu.
Trong tích tắc, toàn thân Khương Thứu run lên dữ dội: “Việc này… làm sao có thể?”
Kinh mạch tổn thương của ông ta lại được nối liền.
Diệp Bắc Minh thản nhiên lên tiếng: “Tôi có phương thuốc, ông điều phối theo dược liệu bên trên mà uống”.
“Có lẽ có thể hồi phục kinh mạch trong cơ thể ông”.
Khương Thứu cầm đơn thuốc, kích động đến toàn thân run lên.
Thụp một tiếng trưc tiếp quỳ xuống: “Cậu chủ, bố của cậu đã cứu tôi một lần!”
“Lần thứ hai cậu cứu tôi, ân tình này, như công ơn tái tạo!”
Khi Khương Thứu lại ngẩng đầu lên, Diệp Bắc Minh đã biến mất không còn bóng dáng.
Rời khỏi Thiên Hạ Đệ Nhất các, về đến sơn cốc.
Vừa đi được mười mấy kilomet, một giọng nói âm lạnh vang lên: “He he he, súc sinh, nếu tao là mày, thì cả đời sẽ trốn trong Thiên Hạ Đệ Nhất các không ra ngoài!”
“Vậy mà mày dám ra ngoài?”
Một bóng hình như quỷ mị chặn đường đi của Diệp Bắc Minh.
Lão Quỷ âm lạnh nhìn Diệp Bắc Minh: “Ấy, mày tăng cấp rồi ư?”
Ông ta hơi chấn kinh: “Nửa ngày ngắn ngủi, đã từ võ đế tăng cấp đến cảnh giới võ thần?”
Diệp Bắc Minh nhếch miệng cười: “Đầu năm, đã có người vội vàng nộp mạng?”
“Kiếm Đoạn Long!”
Quát lên một tiếng.
Kiếm Đoạn Long xuất hiện trong tay anh.
Liền sau đó.
Từ sau lưng Diệp Bắc Minh bùng phát ra một luồng ma khí màu đen kh*ng b*!
Trong ma khí màu đen đó lại thấp thoáng ẩn hiện một con chân long gầm thét!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Nếu sau này cậu gặp rắc rối, có thể đến đây tìm tôi bất cứ lúc nào”. Diệp Bắc Minh nghiêm mắt, nhìn sang Khương Thứu: “Sau khi ông tiến vào cảnh giới Thánh Vương, có phải kinh mạch bị tổn thương không?” Khương Thứu tỏ vẻ chấn kinh: “Cậu chủ, cậu… làm sao cậu biết?” Diệp Bắc Minh không nói nhiều. Trong tay có thêm mấy cây kim châm, c*m v** trong cơ thể của Khương Thứu. Trong tích tắc, toàn thân Khương Thứu run lên dữ dội: “Việc này… làm sao có thể?” Kinh mạch tổn thương của ông ta lại được nối liền. Diệp Bắc Minh thản nhiên lên tiếng: “Tôi có phương thuốc, ông điều phối theo dược liệu bên trên mà uống”. “Có lẽ có thể hồi phục kinh mạch trong cơ thể ông”.Khương Thứu cầm đơn thuốc, kích động đến toàn thân run lên. Thụp một tiếng trưc tiếp quỳ xuống: “Cậu chủ, bố của cậu đã cứu tôi một lần!” “Lần thứ hai cậu cứu tôi, ân tình này, như công ơn tái tạo!” Khi Khương Thứu lại ngẩng đầu lên, Diệp Bắc Minh đã biến mất không còn bóng dáng. Rời khỏi Thiên Hạ Đệ Nhất các, về đến sơn cốc. Vừa đi được mười mấy kilomet, một giọng nói âm lạnh vang lên: “He he he, súc sinh, nếu tao là mày, thì cả đời sẽ trốn trong Thiên Hạ Đệ Nhất các không ra ngoài!” “Vậy mà mày dám ra ngoài?” Một bóng hình như quỷ mị chặn đường đi của Diệp Bắc Minh. Lão Quỷ âm lạnh nhìn Diệp Bắc Minh: “Ấy, mày tăng cấp rồi ư?” Ông ta hơi chấn kinh: “Nửa ngày ngắn ngủi, đã từ võ đế tăng cấp đến cảnh giới võ thần?” Diệp Bắc Minh nhếch miệng cười: “Đầu năm, đã có người vội vàng nộp mạng?” “Kiếm Đoạn Long!” Quát lên một tiếng. Kiếm Đoạn Long xuất hiện trong tay anh. Liền sau đó. Từ sau lưng Diệp Bắc Minh bùng phát ra một luồng ma khí màu đen kh*ng b*! Trong ma khí màu đen đó lại thấp thoáng ẩn hiện một con chân long gầm thét!