Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1864: “Ở đây mai phục tôi phải không?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Mặt đất xung quanh bành bành mổ tung, đất đá bay loạn.   Diệp Bắc Minh không những không né tránh, ngược lại cầm kiếm Đoạn Long tấn công lên: “Ông rất thích chơi đao phải không?”   “Choang” một tiếng giòn tan.   Trường đao màu đen trực tiếp nổ nứt, hóa thành vô số mảnh vụn bay đi.   Kiếm Đoạn Long vẫn không dừng lại, kéo ra một đường kiếm khí màu đỏ máu hóa thành chân long.   Chém xuống cơ thể già nua của lão Quỷ!   Đồng tử của lão Quỷ co mạnh lại, quay người định bỏ chạy.   Ông ta sớm đã bị thương, tốc độ không còn nhanh.   Sau lưng vẫn vang lên giọng của Diệp Bắc Minh: “Nhìn đi, Thánh Cảnh đấy!”   “Làm sao thế hả? Vừa nãy chẳng phải còn rất ra vẻ tự cao sao? Sao bây giờ lại quay người bỏ chạy thế hả!”   “Mày!”   Lão Quỷ tức giận quay đầu.   Phập!   Chân long màu máu đập lên lồng ngực của lão Quỷ, đánh ông ta bay đi.   Đan điền nổ tung trong không trung, rơi mạnh xuống đất như chó chết!   Lão Quỷ vừa ngẩng đầu, Diệp Bắc Minh đã đứng trước người ông ta.   Cất giọng lạnh như băng: “Thánh Cảnh phải không?”   “Rắc” một tiếng, một cái chân của lão Quỷ trực tiếp nổ tung, hóa thành sương máu.   “A!”   Lão Quỷ kêu thảm thiết không ngừng: “Súc sinh…”   ‘Rắc’, “Súc sinh phải không?”  ‘Rắc’, “Ở đây mai phục tôi phải không?”   ‘Rắc’, “Công tử nhà ông thiên hạ đệ nhất phải không?”   ‘Rắc’, “Có một khuôn mặt đen thui thì ở đây tự xưng là quỷ phải không?”    ‘Rắc’, “Có phải muốn sau khi mai phục tôi, sẽ đi giết người thân bạn bè của tôi phải không?”   Rắc! Rắc! Rắc!   Mỗi một lần Diệp Bắc Minh dẫm chân xuống, trên người lão Quỷ lại có một miếng thịt hóa thành sương máu.  

 Mặt đất xung quanh bành bành mổ tung, đất đá bay loạn.  

 

Diệp Bắc Minh không những không né tránh, ngược lại cầm kiếm Đoạn Long tấn công lên: “Ông rất thích chơi đao phải không?”  

 

“Choang” một tiếng giòn tan.  

 

Trường đao màu đen trực tiếp nổ nứt, hóa thành vô số mảnh vụn bay đi.  

 

Kiếm Đoạn Long vẫn không dừng lại, kéo ra một đường kiếm khí màu đỏ máu hóa thành chân long.  

 

Chém xuống cơ thể già nua của lão Quỷ!  

 

Đồng tử của lão Quỷ co mạnh lại, quay người định bỏ chạy.  

 

Ông ta sớm đã bị thương, tốc độ không còn nhanh.  

 

Sau lưng vẫn vang lên giọng của Diệp Bắc Minh: “Nhìn đi, Thánh Cảnh đấy!”  

 

“Làm sao thế hả? Vừa nãy chẳng phải còn rất ra vẻ tự cao sao? Sao bây giờ lại quay người bỏ chạy thế hả!”  

 

“Mày!”  

 

Lão Quỷ tức giận quay đầu.  

 

Phập!  

 

Chân long màu máu đập lên lồng ngực của lão Quỷ, đánh ông ta bay đi.  

 

Đan điền nổ tung trong không trung, rơi mạnh xuống đất như chó chết!  

 

Lão Quỷ vừa ngẩng đầu, Diệp Bắc Minh đã đứng trước người ông ta.  

 

Cất giọng lạnh như băng: “Thánh Cảnh phải không?”  

 

“Rắc” một tiếng, một cái chân của lão Quỷ trực tiếp nổ tung, hóa thành sương máu.  

 

“A!”  

 

Lão Quỷ kêu thảm thiết không ngừng: “Súc sinh…”  

 

‘Rắc’, “Súc sinh phải không?”  

‘Rắc’, “Ở đây mai phục tôi phải không?”  

 

‘Rắc’, “Công tử nhà ông thiên hạ đệ nhất phải không?”  

 

‘Rắc’, “Có một khuôn mặt đen thui thì ở đây tự xưng là quỷ phải không?”   

 

‘Rắc’, “Có phải muốn sau khi mai phục tôi, sẽ đi giết người thân bạn bè của tôi phải không?”  

 

Rắc! Rắc! Rắc!  

 

Mỗi một lần Diệp Bắc Minh dẫm chân xuống, trên người lão Quỷ lại có một miếng thịt hóa thành sương máu.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Mặt đất xung quanh bành bành mổ tung, đất đá bay loạn.   Diệp Bắc Minh không những không né tránh, ngược lại cầm kiếm Đoạn Long tấn công lên: “Ông rất thích chơi đao phải không?”   “Choang” một tiếng giòn tan.   Trường đao màu đen trực tiếp nổ nứt, hóa thành vô số mảnh vụn bay đi.   Kiếm Đoạn Long vẫn không dừng lại, kéo ra một đường kiếm khí màu đỏ máu hóa thành chân long.   Chém xuống cơ thể già nua của lão Quỷ!   Đồng tử của lão Quỷ co mạnh lại, quay người định bỏ chạy.   Ông ta sớm đã bị thương, tốc độ không còn nhanh.   Sau lưng vẫn vang lên giọng của Diệp Bắc Minh: “Nhìn đi, Thánh Cảnh đấy!”   “Làm sao thế hả? Vừa nãy chẳng phải còn rất ra vẻ tự cao sao? Sao bây giờ lại quay người bỏ chạy thế hả!”   “Mày!”   Lão Quỷ tức giận quay đầu.   Phập!   Chân long màu máu đập lên lồng ngực của lão Quỷ, đánh ông ta bay đi.   Đan điền nổ tung trong không trung, rơi mạnh xuống đất như chó chết!   Lão Quỷ vừa ngẩng đầu, Diệp Bắc Minh đã đứng trước người ông ta.   Cất giọng lạnh như băng: “Thánh Cảnh phải không?”   “Rắc” một tiếng, một cái chân của lão Quỷ trực tiếp nổ tung, hóa thành sương máu.   “A!”   Lão Quỷ kêu thảm thiết không ngừng: “Súc sinh…”   ‘Rắc’, “Súc sinh phải không?”  ‘Rắc’, “Ở đây mai phục tôi phải không?”   ‘Rắc’, “Công tử nhà ông thiên hạ đệ nhất phải không?”   ‘Rắc’, “Có một khuôn mặt đen thui thì ở đây tự xưng là quỷ phải không?”    ‘Rắc’, “Có phải muốn sau khi mai phục tôi, sẽ đi giết người thân bạn bè của tôi phải không?”   Rắc! Rắc! Rắc!   Mỗi một lần Diệp Bắc Minh dẫm chân xuống, trên người lão Quỷ lại có một miếng thịt hóa thành sương máu.  

Chương 1864: “Ở đây mai phục tôi phải không?”