Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1868: "Tôi không cần thiết lừa cô!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Chu Hoàng còn chạy về phía trước hai bước theo bản năng, quay đầu trừng Diệp Bắc Minh một chút: "Cảm ơn anh Diệp!"   Đậu má!   Mấy người đàn ông trung niên hoàn toàn trợn tròn mắt.   Mẹ nó tình huống gì đây?   Người ta đối xử với cô như vậy mà cô vẫn còn cảm ơn người ta?   Chẳng lẽ tiểu thư thật sự... có sở thích kia sao?   Một giây sau.   Diệp Bắc Minh bình tĩnh mở miệng: "Bệnh kín trong cơ thể cô đã bị tôi hoàn toàn loại trừ rồi".   "Đây cũng là do cô luyện công từ khoảng 6 tuổi dẫn đến đúng không?"   Chu Hoàng giật mình: "Anh Diệp, ngay cả cái này anh cũng biết sao?"   Mấy người đàn ông trung niên ngây ra!   Bệnh kín trong cơ thể tiểu thư đã bị loại trừ rồi?   Ông trời ơi..!   Chẳng lẽ vừa rồi là đang chữa bệnh?   Bọn họ nhìn Diệp Bắc Minh một cái thật sâu, cách làm này đúng là rất mới lạ!   “Không phải là tên nhóc này cố ý đấy chứ?”, mấy người thầm nghĩ trong lòng.   Diệp Bắc Minh không giải thích: "Sau khi cơ thể cô bị hao tổn, hẳn là đã được cao nhân cứu giúp, nếu không chắc hẳn cô đã sớm tàn phế rồi".   Gương mặt xinh đẹp của Chu Hoàng nóng lên, gật đầu: "Không sai, phụ thân đã tìm một ân sư cho tôi, người đó đã cứu tôi".   Diệp Bắc Minh lạnh nhạt nhìn cô ta: "Từ đó về sau, cô vẫn luôn dùng thuốc để điều trị thân thể đúng không?"   Chu Hoàng có chút kinh ngạc: "Anh Diệp, sao anh nhìn ra được?"   Diệp Bắc Minh cười một tiếng đầy thâm ý: "Bởi vì bắt đầu từ khi đó, trong thân thể của cô đã bị người ta hạ một loại độc dược mãn tính!"   "Đương nhiên, loại độc dược này cũng không trí mạng!"   "Nhưng mà nó cũng sẽ hủy hoại con đường võ đạo của cô, cả đời này cô chỉ có thể tu luyện tới cảnh giới Hợp Nhất là căng nhất".   Anh nhẹ nhàng lắc đầu: "Cũng không cần suy nghĩ đến việc tăng lên nữa, bởi vì căn cơ của cô đã bị phá hỏng rồi,"   "Cái gì?"   Thân thể mềm mại của Chu Hoàng run rẩy.   Đối với cô ta mà nói, tin tức này quả thực là sấm sét giữa trời quang!  "Anh Diệp, anh nói thật sao?"   "Tôi không cần thiết lừa cô!"   "Là ai, rốt cuộc là ai hạ độc cho tôi?"   "Cô thử nghĩ một chút, những dược liệu này là ai chuẩn bị cho cô".   Nghe thấy lời này, trái tim của Chu Hoàng lập tức chấn động.   Cô ta bừng tỉnh: "Là cô ta? Vì sao chứ?"   

Chu Hoàng còn chạy về phía trước hai bước theo bản năng, quay đầu trừng Diệp Bắc Minh một chút: "Cảm ơn anh Diệp!"  

 

Đậu má!  

 

Mấy người đàn ông trung niên hoàn toàn trợn tròn mắt.  

 

Mẹ nó tình huống gì đây?  

 

Người ta đối xử với cô như vậy mà cô vẫn còn cảm ơn người ta?  

 

Chẳng lẽ tiểu thư thật sự... có sở thích kia sao?  

 

Một giây sau.  

 

Diệp Bắc Minh bình tĩnh mở miệng: "Bệnh kín trong cơ thể cô đã bị tôi hoàn toàn loại trừ rồi".  

 

"Đây cũng là do cô luyện công từ khoảng 6 tuổi dẫn đến đúng không?"  

 

Chu Hoàng giật mình: "Anh Diệp, ngay cả cái này anh cũng biết sao?"  

 

Mấy người đàn ông trung niên ngây ra!  

 

Bệnh kín trong cơ thể tiểu thư đã bị loại trừ rồi?  

 

Ông trời ơi..!  

 

Chẳng lẽ vừa rồi là đang chữa bệnh?  

 

Bọn họ nhìn Diệp Bắc Minh một cái thật sâu, cách làm này đúng là rất mới lạ!  

 

“Không phải là tên nhóc này cố ý đấy chứ?”, mấy người thầm nghĩ trong lòng.  

 

Diệp Bắc Minh không giải thích: "Sau khi cơ thể cô bị hao tổn, hẳn là đã được cao nhân cứu giúp, nếu không chắc hẳn cô đã sớm tàn phế rồi".  

 

Gương mặt xinh đẹp của Chu Hoàng nóng lên, gật đầu: "Không sai, phụ thân đã tìm một ân sư cho tôi, người đó đã cứu tôi".  

 

Diệp Bắc Minh lạnh nhạt nhìn cô ta: "Từ đó về sau, cô vẫn luôn dùng thuốc để điều trị thân thể đúng không?"  

 

Chu Hoàng có chút kinh ngạc: "Anh Diệp, sao anh nhìn ra được?"  

 

Diệp Bắc Minh cười một tiếng đầy thâm ý: "Bởi vì bắt đầu từ khi đó, trong thân thể của cô đã bị người ta hạ một loại độc dược mãn tính!"  

 

"Đương nhiên, loại độc dược này cũng không trí mạng!"  

 

"Nhưng mà nó cũng sẽ hủy hoại con đường võ đạo của cô, cả đời này cô chỉ có thể tu luyện tới cảnh giới Hợp Nhất là căng nhất".  

 

Anh nhẹ nhàng lắc đầu: "Cũng không cần suy nghĩ đến việc tăng lên nữa, bởi vì căn cơ của cô đã bị phá hỏng rồi,"  

 

"Cái gì?"  

 

Thân thể mềm mại của Chu Hoàng run rẩy.  

 

Đối với cô ta mà nói, tin tức này quả thực là sấm sét giữa trời quang!  

"Anh Diệp, anh nói thật sao?"  

 

"Tôi không cần thiết lừa cô!"  

 

"Là ai, rốt cuộc là ai hạ độc cho tôi?"  

 

"Cô thử nghĩ một chút, những dược liệu này là ai chuẩn bị cho cô".  

 

Nghe thấy lời này, trái tim của Chu Hoàng lập tức chấn động.  

 

Cô ta bừng tỉnh: "Là cô ta? Vì sao chứ?"  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Chu Hoàng còn chạy về phía trước hai bước theo bản năng, quay đầu trừng Diệp Bắc Minh một chút: "Cảm ơn anh Diệp!"   Đậu má!   Mấy người đàn ông trung niên hoàn toàn trợn tròn mắt.   Mẹ nó tình huống gì đây?   Người ta đối xử với cô như vậy mà cô vẫn còn cảm ơn người ta?   Chẳng lẽ tiểu thư thật sự... có sở thích kia sao?   Một giây sau.   Diệp Bắc Minh bình tĩnh mở miệng: "Bệnh kín trong cơ thể cô đã bị tôi hoàn toàn loại trừ rồi".   "Đây cũng là do cô luyện công từ khoảng 6 tuổi dẫn đến đúng không?"   Chu Hoàng giật mình: "Anh Diệp, ngay cả cái này anh cũng biết sao?"   Mấy người đàn ông trung niên ngây ra!   Bệnh kín trong cơ thể tiểu thư đã bị loại trừ rồi?   Ông trời ơi..!   Chẳng lẽ vừa rồi là đang chữa bệnh?   Bọn họ nhìn Diệp Bắc Minh một cái thật sâu, cách làm này đúng là rất mới lạ!   “Không phải là tên nhóc này cố ý đấy chứ?”, mấy người thầm nghĩ trong lòng.   Diệp Bắc Minh không giải thích: "Sau khi cơ thể cô bị hao tổn, hẳn là đã được cao nhân cứu giúp, nếu không chắc hẳn cô đã sớm tàn phế rồi".   Gương mặt xinh đẹp của Chu Hoàng nóng lên, gật đầu: "Không sai, phụ thân đã tìm một ân sư cho tôi, người đó đã cứu tôi".   Diệp Bắc Minh lạnh nhạt nhìn cô ta: "Từ đó về sau, cô vẫn luôn dùng thuốc để điều trị thân thể đúng không?"   Chu Hoàng có chút kinh ngạc: "Anh Diệp, sao anh nhìn ra được?"   Diệp Bắc Minh cười một tiếng đầy thâm ý: "Bởi vì bắt đầu từ khi đó, trong thân thể của cô đã bị người ta hạ một loại độc dược mãn tính!"   "Đương nhiên, loại độc dược này cũng không trí mạng!"   "Nhưng mà nó cũng sẽ hủy hoại con đường võ đạo của cô, cả đời này cô chỉ có thể tu luyện tới cảnh giới Hợp Nhất là căng nhất".   Anh nhẹ nhàng lắc đầu: "Cũng không cần suy nghĩ đến việc tăng lên nữa, bởi vì căn cơ của cô đã bị phá hỏng rồi,"   "Cái gì?"   Thân thể mềm mại của Chu Hoàng run rẩy.   Đối với cô ta mà nói, tin tức này quả thực là sấm sét giữa trời quang!  "Anh Diệp, anh nói thật sao?"   "Tôi không cần thiết lừa cô!"   "Là ai, rốt cuộc là ai hạ độc cho tôi?"   "Cô thử nghĩ một chút, những dược liệu này là ai chuẩn bị cho cô".   Nghe thấy lời này, trái tim của Chu Hoàng lập tức chấn động.   Cô ta bừng tỉnh: "Là cô ta? Vì sao chứ?"   

Chương 1868: "Tôi không cần thiết lừa cô!"