Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1870: "Đợi bản cung về triều sẽ diệt chín tộc!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Long Đô Đại Chu, bên trong đại điện hoàng cung.   Chu Lạc Ly ngồi trên long ỷ, phía dưới là quần thần đang xúc động phẫn nộ.   "Trưởng công chúa, bây giờ phương bắc náo động, địch quốc xâm lấn, biên cảnh thất thủ, xin người hãy lập tức hạ chỉ quyết định!"   "Đáng tiếc, đại tướng quân đã không còn, nếu như cậu ấy còn sống, sao có thể để đám đạo chích phương bắc kia hoành hành được?"   "Đại tướng quân mất sớm quá!"   "Có đại tướng quân ở đây, Đại Chu chúng ta sẽ còn có ít nhất là ba trăm năm an bình!"   "Đáng tiếc, đáng tiếc, nhưng cũng đáng hận!"   Một vài lão thần đấm ngực dậm chân.   Một lão già cười lạnh: "Ha ha, nếu không phải trưởng công chúa thiên vị Ám Dạ Vương Diệp Bắc Minh, sao cậu ta lại dám giết đại tướng quân?"   "Ai nói không phải chứ!"   "Ám Dạ quân vương vốn chính là tội nhân của Đại Chu, hậu nhân của cậu ta lại làm dao động căn cơ đất nước lần nữa, càng là tội thêm một bậc!"   "Thần xin lệnh, tước bỏ phong hào của Ám Dạ Vương, nhốt đám người nhà họ Diệp vào tù, chém đầu răn đe!"   "Thần tán thành!"   "Thần tán thành!"   "Thần c*̃ng tán thành!"Bịch! Bịch! Bịch!   Hơn nửa quan văn võ cả triều đều quỳ xuống.   Mộ Thiên Thiên vô cùng tức giận: "Mấy người có ý gì?"   "Rõ ràng là Dương Thiên tự mình từ bỏ chức vị đại tướng quân, chủ động khiêu khích Ám Dạ Vương!"   Bát vương gia khẽ cười một tiếng: "Mộ Thiên Thiên, cô chỉ là một con nhóc hỉ mũi chưa sạch, không có quyền lên tiếng ở đây!"   "Tôi..."   Mộ Thiên Thiên đang định phản bác.  Chu Lạc Ly khẽ kêu một tiếng: "Yên lặng!"   "Ngày mai bản cung sẽ ngự giá thân chinh, về phần người nhà của Ám Dạ Vương, ai cũng không được động vào!"   "Còn có mấy người nhà họ Diệp mới từ Côn Luân Hư trở về, nếu mấy người ai dám động vào một sợi lông của bọn họ lúc bản cung ngự giá thân chinh!"   "Đợi bản cung về triều sẽ diệt chín tộc!"   "Bãi triều!"   Chu Lạc Ly vứt xuống câu nói sau cùng rồi phẩy tay áo bỏ đi.   

 Long Đô Đại Chu, bên trong đại điện hoàng cung.  

 

Chu Lạc Ly ngồi trên long ỷ, phía dưới là quần thần đang xúc động phẫn nộ.  

 

"Trưởng công chúa, bây giờ phương bắc náo động, địch quốc xâm lấn, biên cảnh thất thủ, xin người hãy lập tức hạ chỉ quyết định!"  

 

"Đáng tiếc, đại tướng quân đã không còn, nếu như cậu ấy còn sống, sao có thể để đám đạo chích phương bắc kia hoành hành được?"  

 

"Đại tướng quân mất sớm quá!"  

 

"Có đại tướng quân ở đây, Đại Chu chúng ta sẽ còn có ít nhất là ba trăm năm an bình!"  

 

"Đáng tiếc, đáng tiếc, nhưng cũng đáng hận!"  

 

Một vài lão thần đấm ngực dậm chân.  

 

Một lão già cười lạnh: "Ha ha, nếu không phải trưởng công chúa thiên vị Ám Dạ Vương Diệp Bắc Minh, sao cậu ta lại dám giết đại tướng quân?"  

 

"Ai nói không phải chứ!"  

 

"Ám Dạ quân vương vốn chính là tội nhân của Đại Chu, hậu nhân của cậu ta lại làm dao động căn cơ đất nước lần nữa, càng là tội thêm một bậc!"  

 

"Thần xin lệnh, tước bỏ phong hào của Ám Dạ Vương, nhốt đám người nhà họ Diệp vào tù, chém đầu răn đe!"  

 

"Thần tán thành!"  

 

"Thần tán thành!"  

 

"Thần c*̃ng tán thành!"

Bịch! Bịch! Bịch!  

 

Hơn nửa quan văn võ cả triều đều quỳ xuống.  

 

Mộ Thiên Thiên vô cùng tức giận: "Mấy người có ý gì?"  

 

"Rõ ràng là Dương Thiên tự mình từ bỏ chức vị đại tướng quân, chủ động khiêu khích Ám Dạ Vương!"  

 

Bát vương gia khẽ cười một tiếng: "Mộ Thiên Thiên, cô chỉ là một con nhóc hỉ mũi chưa sạch, không có quyền lên tiếng ở đây!"  

 

"Tôi..."  

 

Mộ Thiên Thiên đang định phản bác.  

Chu Lạc Ly khẽ kêu một tiếng: "Yên lặng!"  

 

"Ngày mai bản cung sẽ ngự giá thân chinh, về phần người nhà của Ám Dạ Vương, ai cũng không được động vào!"  

 

"Còn có mấy người nhà họ Diệp mới từ Côn Luân Hư trở về, nếu mấy người ai dám động vào một sợi lông của bọn họ lúc bản cung ngự giá thân chinh!"  

 

"Đợi bản cung về triều sẽ diệt chín tộc!"  

 

"Bãi triều!"  

 

Chu Lạc Ly vứt xuống câu nói sau cùng rồi phẩy tay áo bỏ đi.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Long Đô Đại Chu, bên trong đại điện hoàng cung.   Chu Lạc Ly ngồi trên long ỷ, phía dưới là quần thần đang xúc động phẫn nộ.   "Trưởng công chúa, bây giờ phương bắc náo động, địch quốc xâm lấn, biên cảnh thất thủ, xin người hãy lập tức hạ chỉ quyết định!"   "Đáng tiếc, đại tướng quân đã không còn, nếu như cậu ấy còn sống, sao có thể để đám đạo chích phương bắc kia hoành hành được?"   "Đại tướng quân mất sớm quá!"   "Có đại tướng quân ở đây, Đại Chu chúng ta sẽ còn có ít nhất là ba trăm năm an bình!"   "Đáng tiếc, đáng tiếc, nhưng cũng đáng hận!"   Một vài lão thần đấm ngực dậm chân.   Một lão già cười lạnh: "Ha ha, nếu không phải trưởng công chúa thiên vị Ám Dạ Vương Diệp Bắc Minh, sao cậu ta lại dám giết đại tướng quân?"   "Ai nói không phải chứ!"   "Ám Dạ quân vương vốn chính là tội nhân của Đại Chu, hậu nhân của cậu ta lại làm dao động căn cơ đất nước lần nữa, càng là tội thêm một bậc!"   "Thần xin lệnh, tước bỏ phong hào của Ám Dạ Vương, nhốt đám người nhà họ Diệp vào tù, chém đầu răn đe!"   "Thần tán thành!"   "Thần tán thành!"   "Thần c*̃ng tán thành!"Bịch! Bịch! Bịch!   Hơn nửa quan văn võ cả triều đều quỳ xuống.   Mộ Thiên Thiên vô cùng tức giận: "Mấy người có ý gì?"   "Rõ ràng là Dương Thiên tự mình từ bỏ chức vị đại tướng quân, chủ động khiêu khích Ám Dạ Vương!"   Bát vương gia khẽ cười một tiếng: "Mộ Thiên Thiên, cô chỉ là một con nhóc hỉ mũi chưa sạch, không có quyền lên tiếng ở đây!"   "Tôi..."   Mộ Thiên Thiên đang định phản bác.  Chu Lạc Ly khẽ kêu một tiếng: "Yên lặng!"   "Ngày mai bản cung sẽ ngự giá thân chinh, về phần người nhà của Ám Dạ Vương, ai cũng không được động vào!"   "Còn có mấy người nhà họ Diệp mới từ Côn Luân Hư trở về, nếu mấy người ai dám động vào một sợi lông của bọn họ lúc bản cung ngự giá thân chinh!"   "Đợi bản cung về triều sẽ diệt chín tộc!"   "Bãi triều!"   Chu Lạc Ly vứt xuống câu nói sau cùng rồi phẩy tay áo bỏ đi.   

Chương 1870: "Đợi bản cung về triều sẽ diệt chín tộc!"