Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1890: Một ý nghĩ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Biết tổ long pháp tướng cũng thôi đi!”   “Cơ thể lại còn có thể chịu được một quyền của tao?”   “Nhưng, lát sau đều sẽ là tao…”   “Rắc rắc” một tiếng giòn tan vang lên.   Móng vuốt của lão Thạch và nắm đấm của Diệp Bắc Minh đụng vào nhau!   Một làn huyết quang xuất hiện!   Xương trắng bay loạn!   “A!”   Thạch Chấn Thiên kêu thảm một tiếng, ôm tay kinh sợ lùi lại: “Đồ tạp chủng, mày dùng quyền pháp gì?”   Diệp Bắc Minh chẳng thèm trả lời, một bước truy giết theo.   Thạch Chấn Thiên nổi giận: “Đồ tạp chủng, mày hống hách quá rồi đấy!”   “Chết đi cho tao!”   Lão ta biết dùng thân thể không phải là đối thủ của Diệp Bắc Minh, bèn lấy ra một thanh bảo đao màu xanh đen từ trong chiếc nhẫn trữ vật!   Hung hãn chém một đao về phía tay của Diệp Bắc Minh!   Diệp Bắc Minh phớt lờ, vẫn tấn công về phía bảo đao màu xanh đen!   Thạch Chấn Thiên cười dữ tợn: “Đồ tạp chủng, mẹ kiếp, mày điên rồi phải không?”   “Mày tưởng cơ thể của mày làm bằng sắt hả?”   “Dám dùng tay không chống lại bảo đao của tao?”   Diệp Bắc Minh cười: “Ai nói tôi dùng tay không đánh lại?”   Một ý nghĩ!   Kiếm Đoạn Long đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay!   Đập mạnh với bảo đao màu xanh thẫm!   Phập!  Sóng khí bùng nổ, bảo đao lập tức vỡ tan!   Rất nhiều vị khách gần đó đều bị đánh đến phun ra máu không ngừng!   “Ông nội, cẩn thận!”   Mộ Thiên Thiên trực tiếp bảo vệ  Mộ Bình Phàm.   Lồng ngực mình đau dữ dội nóng rát!   Kiếm Đoạn Long không dừng lại, tiếp tục giết về phía Thạch Chấn Thiên!   

 “Biết tổ long pháp tướng cũng thôi đi!”  

 

“Cơ thể lại còn có thể chịu được một quyền của tao?”  

 

“Nhưng, lát sau đều sẽ là tao…”  

 

“Rắc rắc” một tiếng giòn tan vang lên.  

 

Móng vuốt của lão Thạch và nắm đấm của Diệp Bắc Minh đụng vào nhau!  

 

Một làn huyết quang xuất hiện!  

 

Xương trắng bay loạn!  

 

“A!”  

 

Thạch Chấn Thiên kêu thảm một tiếng, ôm tay kinh sợ lùi lại: “Đồ tạp chủng, mày dùng quyền pháp gì?”  

 

Diệp Bắc Minh chẳng thèm trả lời, một bước truy giết theo.  

 

Thạch Chấn Thiên nổi giận: “Đồ tạp chủng, mày hống hách quá rồi đấy!”  

 

“Chết đi cho tao!”  

 

Lão ta biết dùng thân thể không phải là đối thủ của Diệp Bắc Minh, bèn lấy ra một thanh bảo đao màu xanh đen từ trong chiếc nhẫn trữ vật!  

 

Hung hãn chém một đao về phía tay của Diệp Bắc Minh!  

 

Diệp Bắc Minh phớt lờ, vẫn tấn công về phía bảo đao màu xanh đen!  

 

Thạch Chấn Thiên cười dữ tợn: “Đồ tạp chủng, mẹ kiếp, mày điên rồi phải không?”  

 

“Mày tưởng cơ thể của mày làm bằng sắt hả?”  

 

“Dám dùng tay không chống lại bảo đao của tao?”  

 

Diệp Bắc Minh cười: “Ai nói tôi dùng tay không đánh lại?”  

 

Một ý nghĩ!  

 

Kiếm Đoạn Long đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay!  

 

Đập mạnh với bảo đao màu xanh thẫm!  

 

Phập!  

Sóng khí bùng nổ, bảo đao lập tức vỡ tan!  

 

Rất nhiều vị khách gần đó đều bị đánh đến phun ra máu không ngừng!  

 

“Ông nội, cẩn thận!”  

 

Mộ Thiên Thiên trực tiếp bảo vệ  Mộ Bình Phàm.  

 

Lồng ngực mình đau dữ dội nóng rát!  

 

Kiếm Đoạn Long không dừng lại, tiếp tục giết về phía Thạch Chấn Thiên!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Biết tổ long pháp tướng cũng thôi đi!”   “Cơ thể lại còn có thể chịu được một quyền của tao?”   “Nhưng, lát sau đều sẽ là tao…”   “Rắc rắc” một tiếng giòn tan vang lên.   Móng vuốt của lão Thạch và nắm đấm của Diệp Bắc Minh đụng vào nhau!   Một làn huyết quang xuất hiện!   Xương trắng bay loạn!   “A!”   Thạch Chấn Thiên kêu thảm một tiếng, ôm tay kinh sợ lùi lại: “Đồ tạp chủng, mày dùng quyền pháp gì?”   Diệp Bắc Minh chẳng thèm trả lời, một bước truy giết theo.   Thạch Chấn Thiên nổi giận: “Đồ tạp chủng, mày hống hách quá rồi đấy!”   “Chết đi cho tao!”   Lão ta biết dùng thân thể không phải là đối thủ của Diệp Bắc Minh, bèn lấy ra một thanh bảo đao màu xanh đen từ trong chiếc nhẫn trữ vật!   Hung hãn chém một đao về phía tay của Diệp Bắc Minh!   Diệp Bắc Minh phớt lờ, vẫn tấn công về phía bảo đao màu xanh đen!   Thạch Chấn Thiên cười dữ tợn: “Đồ tạp chủng, mẹ kiếp, mày điên rồi phải không?”   “Mày tưởng cơ thể của mày làm bằng sắt hả?”   “Dám dùng tay không chống lại bảo đao của tao?”   Diệp Bắc Minh cười: “Ai nói tôi dùng tay không đánh lại?”   Một ý nghĩ!   Kiếm Đoạn Long đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay!   Đập mạnh với bảo đao màu xanh thẫm!   Phập!  Sóng khí bùng nổ, bảo đao lập tức vỡ tan!   Rất nhiều vị khách gần đó đều bị đánh đến phun ra máu không ngừng!   “Ông nội, cẩn thận!”   Mộ Thiên Thiên trực tiếp bảo vệ  Mộ Bình Phàm.   Lồng ngực mình đau dữ dội nóng rát!   Kiếm Đoạn Long không dừng lại, tiếp tục giết về phía Thạch Chấn Thiên!   

Chương 1890: Một ý nghĩ!