Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1906: Trực tiếp vỡ nát!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trường thương màu đen bay trở về, rơi vào trong tay người này.   Chính là Chu Tể.   Chít chít chít!   Trên vai Chu Tể có một con chuột ma với bộ lông màu vàng óng, tham lam nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh.   "Chắc hẳn trên người cậu có không ít bảo bối tốt đi?"   "Lần đầu tiên nhìn thấy cậu, Tầm Bảo Thử mà tôi nuôi vẫn luôn xao động bất an trong nhẫn trữ vật!"   "Tên kia, hãy giao tất cả bảo vật trên tay cậu ra, sau đó lại tự phế võ công, quỳ gối ở đây dập đầu một trăm cái!"   Chu Tể độc ác cười, duỗi một ngón tay ra ngoắc ngoắc: "Có lẽ, tôi sẽ cho cậu được chết toàn thây!"   Diệp Bắc Minh vô cùng bình tĩnh: "Đây là ý của anh, hay là ý của Chu Đỗ Di?"   Sắc mặt Chu Tể trầm xuống!   Hắn ta đã tưởng tượng ra đủ loại phản ứng của Diệp Bắc Minh!   Hoảng sợ!   Cầu xin tha thứ!   Sợ hãi!   Chạy trốn!   Duy chỉ không nghĩ tới Diệp Bắc Minh lại bình tĩnh như vậy, hắn ta trầm mặt: "Diệp Bắc Minh, cậu còn chưa hiểu tình cảnh của mình đúng không? Cậu cho rằng Lạc Ly ở chỗ này sao?"   "Không có Lạc Ly bảo vệ cậu, cậu chỉ là một tên vô dụng thôi!"   Ầm!   Diệp Bắc Minh lười nói nhảm.   Anh bước ra một bước, phía sau lôi ảnh trùng trùng!   Thần Ma Liêm Đao trong nháy mắt xuất hiện trong tay anh, mang theo một luồng ma khí màu đen kinh khủng, khiến người ta có một cảm giác khát máu điên cuồng!   Lưỡi đao sắc bén thon dài, bên trên còn có đầu lâu quỷ hồn vặn vẹo!   Chu Tể không nhịn được run rẩy một chút!   Binh khí thật quỷ dị!   Trong nháy mắt hắn ta đã kịp phản ứng, vô cùng giận dữ: "Tên kia, cậu thì tính là cái gì?"   "Lại dám chủ động ra tay với tôi ư?"  "Hôm nay ông đây sẽ khiến cậu biết cái gì gọi là sống không bằng chết!"   Trường thương trong tay Chu Tể  cuốn lên một đống gió lốc, lao như bay về phía Diệp Bắc Minh!   Bốn phía toàn là đất cát bụi bặm, mây gió biến sắc, hoa cỏ cây cối đều bị nhổ tận gốc!   "Leng keng" một tiếng vang thật lớn.   Trường thương màu đen va chạm với Thần Ma Liêm Đao, trong nháy mắt đã nổ tung!   Trực tiếp vỡ nát!   

Trường thương màu đen bay trở về, rơi vào trong tay người này.  

 

Chính là Chu Tể.  

 

Chít chít chít!  

 

Trên vai Chu Tể có một con chuột ma với bộ lông màu vàng óng, tham lam nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh.  

 

"Chắc hẳn trên người cậu có không ít bảo bối tốt đi?"  

 

"Lần đầu tiên nhìn thấy cậu, Tầm Bảo Thử mà tôi nuôi vẫn luôn xao động bất an trong nhẫn trữ vật!"  

 

"Tên kia, hãy giao tất cả bảo vật trên tay cậu ra, sau đó lại tự phế võ công, quỳ gối ở đây dập đầu một trăm cái!"  

 

Chu Tể độc ác cười, duỗi một ngón tay ra ngoắc ngoắc: "Có lẽ, tôi sẽ cho cậu được chết toàn thây!"  

 

Diệp Bắc Minh vô cùng bình tĩnh: "Đây là ý của anh, hay là ý của Chu Đỗ Di?"  

 

Sắc mặt Chu Tể trầm xuống!  

 

Hắn ta đã tưởng tượng ra đủ loại phản ứng của Diệp Bắc Minh!  

 

Hoảng sợ!  

 

Cầu xin tha thứ!  

 

Sợ hãi!  

 

Chạy trốn!  

 

Duy chỉ không nghĩ tới Diệp Bắc Minh lại bình tĩnh như vậy, hắn ta trầm mặt: "Diệp Bắc Minh, cậu còn chưa hiểu tình cảnh của mình đúng không? Cậu cho rằng Lạc Ly ở chỗ này sao?"  

 

"Không có Lạc Ly bảo vệ cậu, cậu chỉ là một tên vô dụng thôi!"  

 

Ầm!  

 

Diệp Bắc Minh lười nói nhảm.  

 

Anh bước ra một bước, phía sau lôi ảnh trùng trùng!  

 

Thần Ma Liêm Đao trong nháy mắt xuất hiện trong tay anh, mang theo một luồng ma khí màu đen kinh khủng, khiến người ta có một cảm giác khát máu điên cuồng!  

 

Lưỡi đao sắc bén thon dài, bên trên còn có đầu lâu quỷ hồn vặn vẹo!  

 

Chu Tể không nhịn được run rẩy một chút!  

 

Binh khí thật quỷ dị!  

 

Trong nháy mắt hắn ta đã kịp phản ứng, vô cùng giận dữ: "Tên kia, cậu thì tính là cái gì?"  

 

"Lại dám chủ động ra tay với tôi ư?"  

"Hôm nay ông đây sẽ khiến cậu biết cái gì gọi là sống không bằng chết!"  

 

Trường thương trong tay Chu Tể  cuốn lên một đống gió lốc, lao như bay về phía Diệp Bắc Minh!  

 

Bốn phía toàn là đất cát bụi bặm, mây gió biến sắc, hoa cỏ cây cối đều bị nhổ tận gốc!  

 

"Leng keng" một tiếng vang thật lớn.  

 

Trường thương màu đen va chạm với Thần Ma Liêm Đao, trong nháy mắt đã nổ tung!  

 

Trực tiếp vỡ nát!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trường thương màu đen bay trở về, rơi vào trong tay người này.   Chính là Chu Tể.   Chít chít chít!   Trên vai Chu Tể có một con chuột ma với bộ lông màu vàng óng, tham lam nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh.   "Chắc hẳn trên người cậu có không ít bảo bối tốt đi?"   "Lần đầu tiên nhìn thấy cậu, Tầm Bảo Thử mà tôi nuôi vẫn luôn xao động bất an trong nhẫn trữ vật!"   "Tên kia, hãy giao tất cả bảo vật trên tay cậu ra, sau đó lại tự phế võ công, quỳ gối ở đây dập đầu một trăm cái!"   Chu Tể độc ác cười, duỗi một ngón tay ra ngoắc ngoắc: "Có lẽ, tôi sẽ cho cậu được chết toàn thây!"   Diệp Bắc Minh vô cùng bình tĩnh: "Đây là ý của anh, hay là ý của Chu Đỗ Di?"   Sắc mặt Chu Tể trầm xuống!   Hắn ta đã tưởng tượng ra đủ loại phản ứng của Diệp Bắc Minh!   Hoảng sợ!   Cầu xin tha thứ!   Sợ hãi!   Chạy trốn!   Duy chỉ không nghĩ tới Diệp Bắc Minh lại bình tĩnh như vậy, hắn ta trầm mặt: "Diệp Bắc Minh, cậu còn chưa hiểu tình cảnh của mình đúng không? Cậu cho rằng Lạc Ly ở chỗ này sao?"   "Không có Lạc Ly bảo vệ cậu, cậu chỉ là một tên vô dụng thôi!"   Ầm!   Diệp Bắc Minh lười nói nhảm.   Anh bước ra một bước, phía sau lôi ảnh trùng trùng!   Thần Ma Liêm Đao trong nháy mắt xuất hiện trong tay anh, mang theo một luồng ma khí màu đen kinh khủng, khiến người ta có một cảm giác khát máu điên cuồng!   Lưỡi đao sắc bén thon dài, bên trên còn có đầu lâu quỷ hồn vặn vẹo!   Chu Tể không nhịn được run rẩy một chút!   Binh khí thật quỷ dị!   Trong nháy mắt hắn ta đã kịp phản ứng, vô cùng giận dữ: "Tên kia, cậu thì tính là cái gì?"   "Lại dám chủ động ra tay với tôi ư?"  "Hôm nay ông đây sẽ khiến cậu biết cái gì gọi là sống không bằng chết!"   Trường thương trong tay Chu Tể  cuốn lên một đống gió lốc, lao như bay về phía Diệp Bắc Minh!   Bốn phía toàn là đất cát bụi bặm, mây gió biến sắc, hoa cỏ cây cối đều bị nhổ tận gốc!   "Leng keng" một tiếng vang thật lớn.   Trường thương màu đen va chạm với Thần Ma Liêm Đao, trong nháy mắt đã nổ tung!   Trực tiếp vỡ nát!   

Chương 1906: Trực tiếp vỡ nát!