Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1910: Đợi các sư tỷ đến đón anh.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Bóng người thứ ba lạnh lùng lên tiếng: "Tôi mới mặc kệ cậu ta có lấy được truyền thừa của Tu La Ma Quân hay không!"   "Thứ nhất, người này có được binh khí của Tu La Ma Quân, tuyệt đối không phải người bình thường!"   "Thứ hai, chúng ta truy tìm theo long huyết tới đây, tất cả mọi người ở đây đều đã chết sạch, chỉ còn lại một mình cậu ta rời đi!"   "Long huyết tuyệt đối ở trên người cậu ta, hơn nữa rất có thể cậu ta đã nuốt long huyết rồi!"   "Cái gì?"   Hai người còn lại không thể nào tiếp thu được.   Ầm ầm!   Một cảm giác tức giận ngập trời bộc phát ra từ trong cơ thể của bọn họ, mặt đất gần đó bị hòa tan trong nháy mắt!   Bốc cháy lên ngọn lửa hừng hực!   "Đáng chết, thế mà cậu ta lại dám nuốt long huyết!"   "Loại sâu kiến này cũng dám làm bẩn long huyết?"   Người thứ ba lạnh nhạt lên tiếng: "Đừng lo lắng, muốn hoàn toàn hấp thu long huyết cần phải tốn một khoảng thời gian!"   "Chắc hẳn người này vẫn chưa hoàn toàn hấp thu, đến lúc đó chúng ta luyện hóa chiết xuất cậu ta ra cũng được!"   "Nhưng mà, chúng ta không có nhiều thời gian lắm!"   Bóng người hơi thấp lạnh lùng mở miệng: "Chúng ta nhất định phải tìm ra người này trong thời gian ngắn nhất, không tiếc bất cứ giá nào!"   Đột nhiên.   Giọng nói của một người khác truyền đến: "Chờ một chút!"   "Sao vậy?"   Hai đồng bạn đều nhìn qua.   Người này không xác định phun ra một câu: "Chẳng lẽ hai người không cảm thấy cái mặt nạ và áo choàng kia có vẻ rất quen mắt sao?"   "Hả?"   Hai đồng bạn còn lại nhìn sang, không khỏi hít sâu một hơi.“Suýt, đây là…?”   …   Diệp Bắc Minh đến bên ngoài Thanh Huyền Tông, bị cảnh náo nhiệt trước mặt làm cho chấn kinh ngẩn người.  Hàng triệu người tập trung trên quảng trường rộng lớn bên ngoài cổng Thanh Huyền Tông.   Hôm nay, vừa hay là nghi thức nhập môn tổ chức ba năm một lần của Thanh Huyền Tông!   Anh trực tiếp lấy ra một tấm thẻ bài ngọc, sau khi liên hệ mấy vị sư tỷ.   Đứng ở một bên, nhắm mắt dưỡng thần.   Đợi các sư tỷ đến đón anh.   Cách cách cách!   

 Bóng người thứ ba lạnh lùng lên tiếng: "Tôi mới mặc kệ cậu ta có lấy được truyền thừa của Tu La Ma Quân hay không!"  

 

"Thứ nhất, người này có được binh khí của Tu La Ma Quân, tuyệt đối không phải người bình thường!"  

 

"Thứ hai, chúng ta truy tìm theo long huyết tới đây, tất cả mọi người ở đây đều đã chết sạch, chỉ còn lại một mình cậu ta rời đi!"  

 

"Long huyết tuyệt đối ở trên người cậu ta, hơn nữa rất có thể cậu ta đã nuốt long huyết rồi!"  

 

"Cái gì?"  

 

Hai người còn lại không thể nào tiếp thu được.  

 

Ầm ầm!  

 

Một cảm giác tức giận ngập trời bộc phát ra từ trong cơ thể của bọn họ, mặt đất gần đó bị hòa tan trong nháy mắt!  

 

Bốc cháy lên ngọn lửa hừng hực!  

 

"Đáng chết, thế mà cậu ta lại dám nuốt long huyết!"  

 

"Loại sâu kiến này cũng dám làm bẩn long huyết?"  

 

Người thứ ba lạnh nhạt lên tiếng: "Đừng lo lắng, muốn hoàn toàn hấp thu long huyết cần phải tốn một khoảng thời gian!"  

 

"Chắc hẳn người này vẫn chưa hoàn toàn hấp thu, đến lúc đó chúng ta luyện hóa chiết xuất cậu ta ra cũng được!"  

 

"Nhưng mà, chúng ta không có nhiều thời gian lắm!"  

 

Bóng người hơi thấp lạnh lùng mở miệng: "Chúng ta nhất định phải tìm ra người này trong thời gian ngắn nhất, không tiếc bất cứ giá nào!"  

 

Đột nhiên.  

 

Giọng nói của một người khác truyền đến: "Chờ một chút!"  

 

"Sao vậy?"  

 

Hai đồng bạn đều nhìn qua.  

 

Người này không xác định phun ra một câu: "Chẳng lẽ hai người không cảm thấy cái mặt nạ và áo choàng kia có vẻ rất quen mắt sao?"  

 

"Hả?"  

 

Hai đồng bạn còn lại nhìn sang, không khỏi hít sâu một hơi.

“Suýt, đây là…?”  

 

…  

 

Diệp Bắc Minh đến bên ngoài Thanh Huyền Tông, bị cảnh náo nhiệt trước mặt làm cho chấn kinh ngẩn người.  

Hàng triệu người tập trung trên quảng trường rộng lớn bên ngoài cổng Thanh Huyền Tông.  

 

Hôm nay, vừa hay là nghi thức nhập môn tổ chức ba năm một lần của Thanh Huyền Tông!  

 

Anh trực tiếp lấy ra một tấm thẻ bài ngọc, sau khi liên hệ mấy vị sư tỷ.  

 

Đứng ở một bên, nhắm mắt dưỡng thần.  

 

Đợi các sư tỷ đến đón anh.  

 

Cách cách cách!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Bóng người thứ ba lạnh lùng lên tiếng: "Tôi mới mặc kệ cậu ta có lấy được truyền thừa của Tu La Ma Quân hay không!"   "Thứ nhất, người này có được binh khí của Tu La Ma Quân, tuyệt đối không phải người bình thường!"   "Thứ hai, chúng ta truy tìm theo long huyết tới đây, tất cả mọi người ở đây đều đã chết sạch, chỉ còn lại một mình cậu ta rời đi!"   "Long huyết tuyệt đối ở trên người cậu ta, hơn nữa rất có thể cậu ta đã nuốt long huyết rồi!"   "Cái gì?"   Hai người còn lại không thể nào tiếp thu được.   Ầm ầm!   Một cảm giác tức giận ngập trời bộc phát ra từ trong cơ thể của bọn họ, mặt đất gần đó bị hòa tan trong nháy mắt!   Bốc cháy lên ngọn lửa hừng hực!   "Đáng chết, thế mà cậu ta lại dám nuốt long huyết!"   "Loại sâu kiến này cũng dám làm bẩn long huyết?"   Người thứ ba lạnh nhạt lên tiếng: "Đừng lo lắng, muốn hoàn toàn hấp thu long huyết cần phải tốn một khoảng thời gian!"   "Chắc hẳn người này vẫn chưa hoàn toàn hấp thu, đến lúc đó chúng ta luyện hóa chiết xuất cậu ta ra cũng được!"   "Nhưng mà, chúng ta không có nhiều thời gian lắm!"   Bóng người hơi thấp lạnh lùng mở miệng: "Chúng ta nhất định phải tìm ra người này trong thời gian ngắn nhất, không tiếc bất cứ giá nào!"   Đột nhiên.   Giọng nói của một người khác truyền đến: "Chờ một chút!"   "Sao vậy?"   Hai đồng bạn đều nhìn qua.   Người này không xác định phun ra một câu: "Chẳng lẽ hai người không cảm thấy cái mặt nạ và áo choàng kia có vẻ rất quen mắt sao?"   "Hả?"   Hai đồng bạn còn lại nhìn sang, không khỏi hít sâu một hơi.“Suýt, đây là…?”   …   Diệp Bắc Minh đến bên ngoài Thanh Huyền Tông, bị cảnh náo nhiệt trước mặt làm cho chấn kinh ngẩn người.  Hàng triệu người tập trung trên quảng trường rộng lớn bên ngoài cổng Thanh Huyền Tông.   Hôm nay, vừa hay là nghi thức nhập môn tổ chức ba năm một lần của Thanh Huyền Tông!   Anh trực tiếp lấy ra một tấm thẻ bài ngọc, sau khi liên hệ mấy vị sư tỷ.   Đứng ở một bên, nhắm mắt dưỡng thần.   Đợi các sư tỷ đến đón anh.   Cách cách cách!   

Chương 1910: Đợi các sư tỷ đến đón anh.