Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1919: “Nó là con trai của bố!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh nghi hoặc: “Dì Nguyệt, đi đâu?” Lãnh Nguyệt cười thần bí: “Con học đạo tàn sát, dì không thích hợp dạy con”. “Thanh Huyền Tông có một lão quái vật thích hợp dạy con hơn, dì đích thân đến, chỉ cần con bái sư đi theo môn hạ của ông ta!” “Sau này con sẽ ngang bằng địa vị với tông chủ của Thanh Huyền Tông!” … Trong đại sảnh hoa lệ bên ngoài Thanh Huyền Tông. Thi thể của Ô Tử Tuấn được bê về đặt dưới đất. Ô Kiếm Phong nhìn thi thể của con trai, đau lòng đến muốn chết. Ông ta điên cuồng đập bàn, phát ra tiếng phập phập phập! Nghiến răng nghiến lợi tức giận hét: “Diệp Bắc Minh, đều do tên Diệp Bắc Minh đó!” “Bắt đầu từ bây giờ, bất kỳ ai trong chi chúng ta giết Diệp Bắc Minh, thưởng mười viên đan dược thánh phẩm!” Toàn bộ mọi người trong đại sảnh đều hiện vẻ mặt tham lam! Mười viên đan dược thánh phẩm! Có lẽ cả đời bọn họ cũng không mua nổi! Nhưng Chỉ cần giết Diệp Bắc Minh thì có thể có được dễ như trở bàn tay! Đột nhiên, một giọng nói băng lạnh vang lên: “Mối thù của em trai, giao cho con đi, để con giết tên Diệp Bắc Minh này!” Soạt! Tất cả mọi người ngẩng đầu, nhìn về phía cửa đại sảnh. Một thanh niên mang theo khí tức băng lạnh và chết chóc đi đến. Khoảnh khắc mọi người nhìn thấy kẻ này, không nhịn được phải ớn lạnh: “Cậu chủ!” Ô Kiếm Phong cũng sượt một cái đứng bật dậy: “Lục… Lục Nhi!” “Cuối cùng con cũng về rồi, em trai con chết thảm quá, bị một tên tạp chủng là Diệp Bắc Minh bóp vỡ cổ!” Trong đôi mắt Ô Kiếm Phong long lanh nước mắt. Ô Lục mặt không cảm xúc: “Chết rồi thì mau chôn đi, có gì mà phải khóc?” “Con nói cái gì?” Ô Kiếm Phong ngẩn người, một luồng lửa giận bùng phát: “Nó là con trai của bố!” “Con trai bố chết, chẳng lẽ bố không được đau lòng sao?” “Tử Tuấn cũng là em trai của con, em trai của con chết rồi, sao con không đau lòng chút nào?”
Diệp Bắc Minh nghi hoặc: “Dì Nguyệt, đi đâu?”
Lãnh Nguyệt cười thần bí: “Con học đạo tàn sát, dì không thích hợp dạy con”.
“Thanh Huyền Tông có một lão quái vật thích hợp dạy con hơn, dì đích thân đến, chỉ cần con bái sư đi theo môn hạ của ông ta!”
“Sau này con sẽ ngang bằng địa vị với tông chủ của Thanh Huyền Tông!”
…
Trong đại sảnh hoa lệ bên ngoài Thanh Huyền Tông.
Thi thể của Ô Tử Tuấn được bê về đặt dưới đất.
Ô Kiếm Phong nhìn thi thể của con trai, đau lòng đến muốn chết.
Ông ta điên cuồng đập bàn, phát ra tiếng phập phập phập!
Nghiến răng nghiến lợi tức giận hét: “Diệp Bắc Minh, đều do tên Diệp Bắc Minh đó!”
“Bắt đầu từ bây giờ, bất kỳ ai trong chi chúng ta giết Diệp Bắc Minh, thưởng mười viên đan dược thánh phẩm!”
Toàn bộ mọi người trong đại sảnh đều hiện vẻ mặt tham lam!
Mười viên đan dược thánh phẩm!
Có lẽ cả đời bọn họ cũng không mua nổi!
Nhưng
Chỉ cần giết Diệp Bắc Minh thì có thể có được dễ như trở bàn tay!
Đột nhiên, một giọng nói băng lạnh vang lên: “Mối thù của em trai, giao cho con đi, để con giết tên Diệp Bắc Minh này!”
Soạt!
Tất cả mọi người ngẩng đầu, nhìn về phía cửa đại sảnh.
Một thanh niên mang theo khí tức băng lạnh và chết chóc đi đến.
Khoảnh khắc mọi người nhìn thấy kẻ này, không nhịn được phải ớn lạnh: “Cậu chủ!”
Ô Kiếm Phong cũng sượt một cái đứng bật dậy: “Lục… Lục Nhi!”
“Cuối cùng con cũng về rồi, em trai con chết thảm quá, bị một tên tạp chủng là Diệp Bắc Minh bóp vỡ cổ!”
Trong đôi mắt Ô Kiếm Phong long lanh nước mắt.
Ô Lục mặt không cảm xúc: “Chết rồi thì mau chôn đi, có gì mà phải khóc?”
“Con nói cái gì?”
Ô Kiếm Phong ngẩn người, một luồng lửa giận bùng phát: “Nó là con trai của bố!”
“Con trai bố chết, chẳng lẽ bố không được đau lòng sao?”
“Tử Tuấn cũng là em trai của con, em trai của con chết rồi, sao con không đau lòng chút nào?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh nghi hoặc: “Dì Nguyệt, đi đâu?” Lãnh Nguyệt cười thần bí: “Con học đạo tàn sát, dì không thích hợp dạy con”. “Thanh Huyền Tông có một lão quái vật thích hợp dạy con hơn, dì đích thân đến, chỉ cần con bái sư đi theo môn hạ của ông ta!” “Sau này con sẽ ngang bằng địa vị với tông chủ của Thanh Huyền Tông!” … Trong đại sảnh hoa lệ bên ngoài Thanh Huyền Tông. Thi thể của Ô Tử Tuấn được bê về đặt dưới đất. Ô Kiếm Phong nhìn thi thể của con trai, đau lòng đến muốn chết. Ông ta điên cuồng đập bàn, phát ra tiếng phập phập phập! Nghiến răng nghiến lợi tức giận hét: “Diệp Bắc Minh, đều do tên Diệp Bắc Minh đó!” “Bắt đầu từ bây giờ, bất kỳ ai trong chi chúng ta giết Diệp Bắc Minh, thưởng mười viên đan dược thánh phẩm!” Toàn bộ mọi người trong đại sảnh đều hiện vẻ mặt tham lam! Mười viên đan dược thánh phẩm! Có lẽ cả đời bọn họ cũng không mua nổi! Nhưng Chỉ cần giết Diệp Bắc Minh thì có thể có được dễ như trở bàn tay! Đột nhiên, một giọng nói băng lạnh vang lên: “Mối thù của em trai, giao cho con đi, để con giết tên Diệp Bắc Minh này!” Soạt! Tất cả mọi người ngẩng đầu, nhìn về phía cửa đại sảnh. Một thanh niên mang theo khí tức băng lạnh và chết chóc đi đến. Khoảnh khắc mọi người nhìn thấy kẻ này, không nhịn được phải ớn lạnh: “Cậu chủ!” Ô Kiếm Phong cũng sượt một cái đứng bật dậy: “Lục… Lục Nhi!” “Cuối cùng con cũng về rồi, em trai con chết thảm quá, bị một tên tạp chủng là Diệp Bắc Minh bóp vỡ cổ!” Trong đôi mắt Ô Kiếm Phong long lanh nước mắt. Ô Lục mặt không cảm xúc: “Chết rồi thì mau chôn đi, có gì mà phải khóc?” “Con nói cái gì?” Ô Kiếm Phong ngẩn người, một luồng lửa giận bùng phát: “Nó là con trai của bố!” “Con trai bố chết, chẳng lẽ bố không được đau lòng sao?” “Tử Tuấn cũng là em trai của con, em trai của con chết rồi, sao con không đau lòng chút nào?”