Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1925: Bà cũng xứng ư!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hai người giương cung bạt kiếm.   Mùi thuốc súng nồng nặc!   Đám đệ tử Thanh Huyền Tông ở đây nhìn đến ngây người.   Hai thái thượng trưởng lão thật sự vì một người đàn ông mà cãi nhau sao?   Ầm!   Bỗng nhiên.   Một khí thế kinh khủng bộc phát ra.   Lãnh Nguyệt và Sát chủ lập tức lao vào đánh nhau!   Trong phút chốc, cả Sát phong đều chấn động.   Giọng nói của Lãnh Nguyệt truyền đến: "Minh nhi cháu đi trước đi, đợi dì dạy dỗ mụ đàn bà đê tiện này rồi sẽ đi tìm cháu sau!"   Sát chủ cũng quát lên: "Bắc Minh, cậu là đệ tử của lang quân, như vậy cậu chính là đệ tử của Sát chủ tôi!"   "Về sau nếu cậu muốn học tập đạo tàn sát, có thể đến Sát phong của tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ tự mình dạy cậu!"   Lãnh Nguyệt mạnh mẽ đánh tới: "Ai cho bà dạy Minh nhi? Bà cũng xứng ư!"   Sát chủ táo bạo quát: "Tôi không xứng chẳng lẽ bà xứng sao? Tiện nhân, tìm đánh!"   "Giết!"   Hai vị thánh chủ đánh nhau, cả Thanh Huyền Tông đều bị kinh động.   Trong phút chốc, vô số người đều ngẩng lên nhìn về hướng Sát phong!   Diệp Bắc Minh có chút đau đầu, bất đắc dĩ rời đi.  Cùng lúc đó, trên một hòn đảo nhỏ ở biển khơi xa xôi.   Trong cơ thể Tôn Thiến bộc phát ra một luồng khí đen, gần như lao từ trong người ra ngoài.   Hai người Chu Nhược Dư và Hạ Nhược Tuyết ra tay, tốn sức chín trâu hai hổ mới ngăn chặn được thứ này!   Cả người Tôn Thiến ướt đẫm, thân thể mềm mại nhịn không được run rẩy: "Nguy hiểm thật, suýt nữa đã để thần nữ Túc Hoàng thắng rồi!"   Chu Nhược Dư nhíu mày: "Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách hay, đứa bé càng lúc càng lớn, phần thắng của thần nữ Túc Hoàng cũng càng ngày càng cao!"   Hạ Nhược Tuyết đề nghị: "Không bằng như vậy đi, tớ sẽ trở về thông báo cho Bắc Minh!"  

Hai người giương cung bạt kiếm.  

 

Mùi thuốc súng nồng nặc!  

 

Đám đệ tử Thanh Huyền Tông ở đây nhìn đến ngây người.  

 

Hai thái thượng trưởng lão thật sự vì một người đàn ông mà cãi nhau sao?  

 

Ầm!  

 

Bỗng nhiên.  

 

Một khí thế kinh khủng bộc phát ra.  

 

Lãnh Nguyệt và Sát chủ lập tức lao vào đánh nhau!  

 

Trong phút chốc, cả Sát phong đều chấn động.  

 

Giọng nói của Lãnh Nguyệt truyền đến: "Minh nhi cháu đi trước đi, đợi dì dạy dỗ mụ đàn bà đê tiện này rồi sẽ đi tìm cháu sau!"  

 

Sát chủ cũng quát lên: "Bắc Minh, cậu là đệ tử của lang quân, như vậy cậu chính là đệ tử của Sát chủ tôi!"  

 

"Về sau nếu cậu muốn học tập đạo tàn sát, có thể đến Sát phong của tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ tự mình dạy cậu!"  

 

Lãnh Nguyệt mạnh mẽ đánh tới: "Ai cho bà dạy Minh nhi? Bà cũng xứng ư!"  

 

Sát chủ táo bạo quát: "Tôi không xứng chẳng lẽ bà xứng sao? Tiện nhân, tìm đánh!"  

 

"Giết!"  

 

Hai vị thánh chủ đánh nhau, cả Thanh Huyền Tông đều bị kinh động.  

 

Trong phút chốc, vô số người đều ngẩng lên nhìn về hướng Sát phong!  

 

Diệp Bắc Minh có chút đau đầu, bất đắc dĩ rời đi.  

Cùng lúc đó, trên một hòn đảo nhỏ ở biển khơi xa xôi.  

 

Trong cơ thể Tôn Thiến bộc phát ra một luồng khí đen, gần như lao từ trong người ra ngoài.  

 

Hai người Chu Nhược Dư và Hạ Nhược Tuyết ra tay, tốn sức chín trâu hai hổ mới ngăn chặn được thứ này!  

 

Cả người Tôn Thiến ướt đẫm, thân thể mềm mại nhịn không được run rẩy: "Nguy hiểm thật, suýt nữa đã để thần nữ Túc Hoàng thắng rồi!"  

 

Chu Nhược Dư nhíu mày: "Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách hay, đứa bé càng lúc càng lớn, phần thắng của thần nữ Túc Hoàng cũng càng ngày càng cao!"  

 

Hạ Nhược Tuyết đề nghị: "Không bằng như vậy đi, tớ sẽ trở về thông báo cho Bắc Minh!"  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hai người giương cung bạt kiếm.   Mùi thuốc súng nồng nặc!   Đám đệ tử Thanh Huyền Tông ở đây nhìn đến ngây người.   Hai thái thượng trưởng lão thật sự vì một người đàn ông mà cãi nhau sao?   Ầm!   Bỗng nhiên.   Một khí thế kinh khủng bộc phát ra.   Lãnh Nguyệt và Sát chủ lập tức lao vào đánh nhau!   Trong phút chốc, cả Sát phong đều chấn động.   Giọng nói của Lãnh Nguyệt truyền đến: "Minh nhi cháu đi trước đi, đợi dì dạy dỗ mụ đàn bà đê tiện này rồi sẽ đi tìm cháu sau!"   Sát chủ cũng quát lên: "Bắc Minh, cậu là đệ tử của lang quân, như vậy cậu chính là đệ tử của Sát chủ tôi!"   "Về sau nếu cậu muốn học tập đạo tàn sát, có thể đến Sát phong của tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ tự mình dạy cậu!"   Lãnh Nguyệt mạnh mẽ đánh tới: "Ai cho bà dạy Minh nhi? Bà cũng xứng ư!"   Sát chủ táo bạo quát: "Tôi không xứng chẳng lẽ bà xứng sao? Tiện nhân, tìm đánh!"   "Giết!"   Hai vị thánh chủ đánh nhau, cả Thanh Huyền Tông đều bị kinh động.   Trong phút chốc, vô số người đều ngẩng lên nhìn về hướng Sát phong!   Diệp Bắc Minh có chút đau đầu, bất đắc dĩ rời đi.  Cùng lúc đó, trên một hòn đảo nhỏ ở biển khơi xa xôi.   Trong cơ thể Tôn Thiến bộc phát ra một luồng khí đen, gần như lao từ trong người ra ngoài.   Hai người Chu Nhược Dư và Hạ Nhược Tuyết ra tay, tốn sức chín trâu hai hổ mới ngăn chặn được thứ này!   Cả người Tôn Thiến ướt đẫm, thân thể mềm mại nhịn không được run rẩy: "Nguy hiểm thật, suýt nữa đã để thần nữ Túc Hoàng thắng rồi!"   Chu Nhược Dư nhíu mày: "Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách hay, đứa bé càng lúc càng lớn, phần thắng của thần nữ Túc Hoàng cũng càng ngày càng cao!"   Hạ Nhược Tuyết đề nghị: "Không bằng như vậy đi, tớ sẽ trở về thông báo cho Bắc Minh!"  

Chương 1925: Bà cũng xứng ư!"