Tác giả:

Mẹ tôi tái hôn với một ông lớn có tiếng ở Bắc Kinh. Chuyện tình của bà gây chấn động một thời, cuối cùng cũng nhận được lời chúc phúc từ mọi người và bước vào lễ đường. Và tôi, đương nhiên được bà đưa về sống chung trong ngôi nhà mới. Lúc mẹ tái hôn thì tôi mới được ba tuổi, còn nhỏ xíu, chẳng nhớ được chuyện gì. Tôi lớn lên trong nhà họ Tạ, bố dượng rất yêu mẹ tôi, cũng thương yêu tôi như con ruột. Tôi thật lòng xem ông là bố mình, cũng xem con trai ông là anh trai ruột. Hồi nhỏ anh cũng rất cưng chiều tôi, tiếc là càng lớn, chúng tôi càng xa cách. Điều đó khiến tôi rất buồn. Dần dà, tôi cũng tự an ủi mình: anh em ruột lớn lên nhiều khi còn chẳng thân, huống hồ là chúng tôi. Có những lúc vẫn thấy hụt hẫng, nhưng đời mà, làm gì có ai được như ý hết mọi chuyện. Tôi vừa mới chấp nhận được sự thật rằng mình đã từ “em gái yêu quý” thành “họ hàng xa lắc” thì chuyện đó lại bất ngờ xảy ra... Tôi tỉnh dậy trên giường của Tạ Triệt, toàn thân rã rời đau nhức. Nhìn lên trần nhà, mất một lúc lâu…

Chương 5: Chương 5

Thả Nhẹ Cục Thính, Dính Luôn Anh TraiTác giả: Ngụ PhongTruyện Đô Thị, Truyện Hài HướcMẹ tôi tái hôn với một ông lớn có tiếng ở Bắc Kinh. Chuyện tình của bà gây chấn động một thời, cuối cùng cũng nhận được lời chúc phúc từ mọi người và bước vào lễ đường. Và tôi, đương nhiên được bà đưa về sống chung trong ngôi nhà mới. Lúc mẹ tái hôn thì tôi mới được ba tuổi, còn nhỏ xíu, chẳng nhớ được chuyện gì. Tôi lớn lên trong nhà họ Tạ, bố dượng rất yêu mẹ tôi, cũng thương yêu tôi như con ruột. Tôi thật lòng xem ông là bố mình, cũng xem con trai ông là anh trai ruột. Hồi nhỏ anh cũng rất cưng chiều tôi, tiếc là càng lớn, chúng tôi càng xa cách. Điều đó khiến tôi rất buồn. Dần dà, tôi cũng tự an ủi mình: anh em ruột lớn lên nhiều khi còn chẳng thân, huống hồ là chúng tôi. Có những lúc vẫn thấy hụt hẫng, nhưng đời mà, làm gì có ai được như ý hết mọi chuyện. Tôi vừa mới chấp nhận được sự thật rằng mình đã từ “em gái yêu quý” thành “họ hàng xa lắc” thì chuyện đó lại bất ngờ xảy ra... Tôi tỉnh dậy trên giường của Tạ Triệt, toàn thân rã rời đau nhức. Nhìn lên trần nhà, mất một lúc lâu… Tôi ngồi bệt trên thảm đờ đẫn nhìn hai vạch đỏ trên que thử thai.Lấy tờ hướng dẫn ra, chăm chú đọc từng dòng một.Có thai rồi.Tôi không tin!Tôi vứt que thử đi, bắt đầu tự dối mình bằng cách tìm kiếm trên mạng những câu trả lời mà tôi muốn.Giữa đống bài viết xác nhận “hai vạch là có thai”, cuối cùng tôi cũng tìm được một bài nói "que thử có thể sai lệch".Tôi thở phào nhẹ nhõm.Tôi biết ngay mà, chắc chắn là giả thôi.Thế là tôi như trút được gánh nặng, leo lên giường ngủ một giấc.Ngủ được hai tiếng thì tôi choàng tỉnh.Ác mộng, chết thật.Trong mơ, cô bạn gái không rõ mặt của Tạ Triệt phát hiện tôi mang thai nên đã đến tận nhà để trị tiểu tam.Tôi bị đánh cho một trận tơi tả.Huhu…Tôi lồm cồm ngồi dậy, tra cứu mấy bệnh viện gần đây.Thôi vẫn nên đi khám cho chắc.10Nhận được phiếu kết quả khám thai, tôi chỉ muốn chết quách đi cho xong.Bác sĩ có vẻ rất có kinh nghiệm, đầu còn chưa ngẩng lên đã hỏi: “Muốn giữ lại không?”Tôi vội vàng lắc đầu: “Không! Không giữ!”“Khoa Kế hoạch hóa gia đình, ra cửa rẽ trái.”Khoa Kế hoạch hóa đông người hơn tôi tưởng, tôi phải xếp hàng mãi mới lấy được số khám phá thai.Người đến đây phần lớn đều có người đi cùng.Chỉ có tôi cô đơn một mình, thật là… tội nghiệp quá đi mất.Đặt lịch xong, tôi như mộng du bước ra khỏi bệnh viện, đúng lúc nhận được tin nhắn từ người có tên lưu là “Anh trai”.[Mộc Mộc có muốn ăn tôm hùm đất không?]Tôi ngẩn người một lúc rồi trả lời anh: [Không muốn ăn][Vậy có muốn ăn mực nướng không?][Không luôn.][Còn khoai tây lắc thì sao? Bé cưng ơi, anh đang ở phố ăn vặt, em muốn ăn gì anh mua mang về.]Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ "bé cưng ơi" hồi lâu.Lúc mới đến nhà họ Tạ thì tôi còn nhỏ lắm.Mẹ rất hay gọi tôi là "bé cưng ơi", bố với anh trai cũng gọi theo.Sau này tôi lớn, họ đổi cách xưng hô, gọi tên tôi.Chỉ còn mẹ vẫn giữ cách gọi ấy.Thỉnh thoảng lắm thì Tạ Triệt mới buột miệng gọi như thế.Trước giờ tôi không thấy có gì lạ, nhưng... bạn gái anh ấy, anh cũng gọi thế mà.Lúc này cả người tôi bị mất tự nhiên.

Tôi ngồi bệt trên thảm đờ đẫn nhìn hai vạch đỏ trên que thử thai.

Lấy tờ hướng dẫn ra, chăm chú đọc từng dòng một.

Có thai rồi.

Tôi không tin!

Tôi vứt que thử đi, bắt đầu tự dối mình bằng cách tìm kiếm trên mạng những câu trả lời mà tôi muốn.

Giữa đống bài viết xác nhận “hai vạch là có thai”, cuối cùng tôi cũng tìm được một bài nói "que thử có thể sai lệch".

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi biết ngay mà, chắc chắn là giả thôi.

Thế là tôi như trút được gánh nặng, leo lên giường ngủ một giấc.

Ngủ được hai tiếng thì tôi choàng tỉnh.

Ác mộng, chết thật.

Trong mơ, cô bạn gái không rõ mặt của Tạ Triệt phát hiện tôi mang thai nên đã đến tận nhà để trị tiểu tam.

Tôi bị đánh cho một trận tơi tả.

Huhu…

Tôi lồm cồm ngồi dậy, tra cứu mấy bệnh viện gần đây.

Thôi vẫn nên đi khám cho chắc.

10

Nhận được phiếu kết quả khám thai, tôi chỉ muốn chết quách đi cho xong.

Bác sĩ có vẻ rất có kinh nghiệm, đầu còn chưa ngẩng lên đã hỏi: “Muốn giữ lại không?”

Tôi vội vàng lắc đầu: “Không! Không giữ!”

“Khoa Kế hoạch hóa gia đình, ra cửa rẽ trái.”

Khoa Kế hoạch hóa đông người hơn tôi tưởng, tôi phải xếp hàng mãi mới lấy được số khám phá thai.

Người đến đây phần lớn đều có người đi cùng.

Chỉ có tôi cô đơn một mình, thật là… tội nghiệp quá đi mất.

Đặt lịch xong, tôi như mộng du bước ra khỏi bệnh viện, đúng lúc nhận được tin nhắn từ người có tên lưu là “Anh trai”.

[Mộc Mộc có muốn ăn tôm hùm đất không?]

Tôi ngẩn người một lúc rồi trả lời anh: [Không muốn ăn]

[Vậy có muốn ăn mực nướng không?]

[Không luôn.]

[Còn khoai tây lắc thì sao? Bé cưng ơi, anh đang ở phố ăn vặt, em muốn ăn gì anh mua mang về.]

Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ "bé cưng ơi" hồi lâu.

Lúc mới đến nhà họ Tạ thì tôi còn nhỏ lắm.

Mẹ rất hay gọi tôi là "bé cưng ơi", bố với anh trai cũng gọi theo.

Sau này tôi lớn, họ đổi cách xưng hô, gọi tên tôi.

Chỉ còn mẹ vẫn giữ cách gọi ấy.

Thỉnh thoảng lắm thì Tạ Triệt mới buột miệng gọi như thế.

Trước giờ tôi không thấy có gì lạ, nhưng... bạn gái anh ấy, anh cũng gọi thế mà.

Lúc này cả người tôi bị mất tự nhiên.

Thả Nhẹ Cục Thính, Dính Luôn Anh TraiTác giả: Ngụ PhongTruyện Đô Thị, Truyện Hài HướcMẹ tôi tái hôn với một ông lớn có tiếng ở Bắc Kinh. Chuyện tình của bà gây chấn động một thời, cuối cùng cũng nhận được lời chúc phúc từ mọi người và bước vào lễ đường. Và tôi, đương nhiên được bà đưa về sống chung trong ngôi nhà mới. Lúc mẹ tái hôn thì tôi mới được ba tuổi, còn nhỏ xíu, chẳng nhớ được chuyện gì. Tôi lớn lên trong nhà họ Tạ, bố dượng rất yêu mẹ tôi, cũng thương yêu tôi như con ruột. Tôi thật lòng xem ông là bố mình, cũng xem con trai ông là anh trai ruột. Hồi nhỏ anh cũng rất cưng chiều tôi, tiếc là càng lớn, chúng tôi càng xa cách. Điều đó khiến tôi rất buồn. Dần dà, tôi cũng tự an ủi mình: anh em ruột lớn lên nhiều khi còn chẳng thân, huống hồ là chúng tôi. Có những lúc vẫn thấy hụt hẫng, nhưng đời mà, làm gì có ai được như ý hết mọi chuyện. Tôi vừa mới chấp nhận được sự thật rằng mình đã từ “em gái yêu quý” thành “họ hàng xa lắc” thì chuyện đó lại bất ngờ xảy ra... Tôi tỉnh dậy trên giường của Tạ Triệt, toàn thân rã rời đau nhức. Nhìn lên trần nhà, mất một lúc lâu… Tôi ngồi bệt trên thảm đờ đẫn nhìn hai vạch đỏ trên que thử thai.Lấy tờ hướng dẫn ra, chăm chú đọc từng dòng một.Có thai rồi.Tôi không tin!Tôi vứt que thử đi, bắt đầu tự dối mình bằng cách tìm kiếm trên mạng những câu trả lời mà tôi muốn.Giữa đống bài viết xác nhận “hai vạch là có thai”, cuối cùng tôi cũng tìm được một bài nói "que thử có thể sai lệch".Tôi thở phào nhẹ nhõm.Tôi biết ngay mà, chắc chắn là giả thôi.Thế là tôi như trút được gánh nặng, leo lên giường ngủ một giấc.Ngủ được hai tiếng thì tôi choàng tỉnh.Ác mộng, chết thật.Trong mơ, cô bạn gái không rõ mặt của Tạ Triệt phát hiện tôi mang thai nên đã đến tận nhà để trị tiểu tam.Tôi bị đánh cho một trận tơi tả.Huhu…Tôi lồm cồm ngồi dậy, tra cứu mấy bệnh viện gần đây.Thôi vẫn nên đi khám cho chắc.10Nhận được phiếu kết quả khám thai, tôi chỉ muốn chết quách đi cho xong.Bác sĩ có vẻ rất có kinh nghiệm, đầu còn chưa ngẩng lên đã hỏi: “Muốn giữ lại không?”Tôi vội vàng lắc đầu: “Không! Không giữ!”“Khoa Kế hoạch hóa gia đình, ra cửa rẽ trái.”Khoa Kế hoạch hóa đông người hơn tôi tưởng, tôi phải xếp hàng mãi mới lấy được số khám phá thai.Người đến đây phần lớn đều có người đi cùng.Chỉ có tôi cô đơn một mình, thật là… tội nghiệp quá đi mất.Đặt lịch xong, tôi như mộng du bước ra khỏi bệnh viện, đúng lúc nhận được tin nhắn từ người có tên lưu là “Anh trai”.[Mộc Mộc có muốn ăn tôm hùm đất không?]Tôi ngẩn người một lúc rồi trả lời anh: [Không muốn ăn][Vậy có muốn ăn mực nướng không?][Không luôn.][Còn khoai tây lắc thì sao? Bé cưng ơi, anh đang ở phố ăn vặt, em muốn ăn gì anh mua mang về.]Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ "bé cưng ơi" hồi lâu.Lúc mới đến nhà họ Tạ thì tôi còn nhỏ lắm.Mẹ rất hay gọi tôi là "bé cưng ơi", bố với anh trai cũng gọi theo.Sau này tôi lớn, họ đổi cách xưng hô, gọi tên tôi.Chỉ còn mẹ vẫn giữ cách gọi ấy.Thỉnh thoảng lắm thì Tạ Triệt mới buột miệng gọi như thế.Trước giờ tôi không thấy có gì lạ, nhưng... bạn gái anh ấy, anh cũng gọi thế mà.Lúc này cả người tôi bị mất tự nhiên.

Chương 5: Chương 5