Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1938: Rất nhiều người nơm nớp lo sợ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ô Lục sợ đến sắc mặt tái nhợt cầu xin! Đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng: “Vẻ hống hách vừa nãy đâu? Chẳng phải chúng mày rất thích chế nhạo sao?” “Cười đi! Mẹ kiếp, tiếp tục cười cho tao!” “Vãi!” Diệp Bắc Minh ném mạnh Ô Lục xuống đất! Phập! Giơ chân dẫm mạnh lên đùi của Ô Lục. ‘Rắc’ một tiếng giòn tan, đùi của Ô Lục ầm ầm vỡ vụn! “Suýt!” Những người đứng vây xem hít khí lạnh, đồng tử điên cuồng co lại. “Trời ơi, kẻ này quá điên cuồng...” “Đây là Ô Lục đấy, đứng thứ bốn trăm tám mươi chín bảng xếp hạng Thanh Huyền, vô cùng kh*ng b*, làm sao lại như đồ chơi trong tay anh ta?” Rất nhiều người nơm nớp lo sợ! Càng lúc càng nhiều đệ tử bị kinh động, xuất hiện ở bốn phương tám hướng! “A... Diệp sư đệ, đừng... tôi thực sự biết sai rồi”, Ô Lục sợ phát khóc, nước mắt đầm đìa. Mẹ kiếp, là ai hả? Sai lạo hung tàn như vậy? Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt băng lạnh: “Nhận sai có tác dụng không?”Giọng lạnh như băng giống như truyền đến từ địa ngục: “Tao làm người luôn giữ bổn phận, đến Thanh Huyền Tông không có kẻ thù nào chứ? Hả?” Phập! “Đám người chúng mày cho rằng mình rất lợi hại phải không?” Phập! “Có phải cho rằng ức h**p người khác rất dễ chịu, rất sướng phải không?” Phập! “Thân phận đệ tử nội môn rất lợi hại phải không? Có bối cảnh rất kh*ng b* phải không?” Phập! “Có người chống lưng thì rất lợi hại phải không?” Phập! “Thường ngày ức h**p người khác rất sướng phải không? Đáng tiếc, tao không phải loại yếu đuối đó!” Quát một tiếng! Cuối cùng dẫm dận xuống!
Ô Lục sợ đến sắc mặt tái nhợt cầu xin!
Đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng: “Vẻ hống hách vừa nãy đâu? Chẳng phải chúng mày rất thích chế nhạo sao?”
“Cười đi! Mẹ kiếp, tiếp tục cười cho tao!”
“Vãi!”
Diệp Bắc Minh ném mạnh Ô Lục xuống đất!
Phập!
Giơ chân dẫm mạnh lên đùi của Ô Lục.
‘Rắc’ một tiếng giòn tan, đùi của Ô Lục ầm ầm vỡ vụn!
“Suýt!”
Những người đứng vây xem hít khí lạnh, đồng tử điên cuồng co lại.
“Trời ơi, kẻ này quá điên cuồng...”
“Đây là Ô Lục đấy, đứng thứ bốn trăm tám mươi chín bảng xếp hạng Thanh Huyền, vô cùng kh*ng b*, làm sao lại như đồ chơi trong tay anh ta?”
Rất nhiều người nơm nớp lo sợ!
Càng lúc càng nhiều đệ tử bị kinh động, xuất hiện ở bốn phương tám hướng!
“A... Diệp sư đệ, đừng... tôi thực sự biết sai rồi”, Ô Lục sợ phát khóc, nước mắt đầm đìa.
Mẹ kiếp, là ai hả?
Sai lạo hung tàn như vậy?
Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt băng lạnh: “Nhận sai có tác dụng không?”
Giọng lạnh như băng giống như truyền đến từ địa ngục: “Tao làm người luôn giữ bổn phận, đến Thanh Huyền Tông không có kẻ thù nào chứ? Hả?”
Phập!
“Đám người chúng mày cho rằng mình rất lợi hại phải không?”
Phập!
“Có phải cho rằng ức h**p người khác rất dễ chịu, rất sướng phải không?”
Phập!
“Thân phận đệ tử nội môn rất lợi hại phải không? Có bối cảnh rất kh*ng b* phải không?”
Phập!
“Có người chống lưng thì rất lợi hại phải không?”
Phập!
“Thường ngày ức h**p người khác rất sướng phải không? Đáng tiếc, tao không phải loại yếu đuối đó!”
Quát một tiếng!
Cuối cùng dẫm dận xuống!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ô Lục sợ đến sắc mặt tái nhợt cầu xin! Đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng: “Vẻ hống hách vừa nãy đâu? Chẳng phải chúng mày rất thích chế nhạo sao?” “Cười đi! Mẹ kiếp, tiếp tục cười cho tao!” “Vãi!” Diệp Bắc Minh ném mạnh Ô Lục xuống đất! Phập! Giơ chân dẫm mạnh lên đùi của Ô Lục. ‘Rắc’ một tiếng giòn tan, đùi của Ô Lục ầm ầm vỡ vụn! “Suýt!” Những người đứng vây xem hít khí lạnh, đồng tử điên cuồng co lại. “Trời ơi, kẻ này quá điên cuồng...” “Đây là Ô Lục đấy, đứng thứ bốn trăm tám mươi chín bảng xếp hạng Thanh Huyền, vô cùng kh*ng b*, làm sao lại như đồ chơi trong tay anh ta?” Rất nhiều người nơm nớp lo sợ! Càng lúc càng nhiều đệ tử bị kinh động, xuất hiện ở bốn phương tám hướng! “A... Diệp sư đệ, đừng... tôi thực sự biết sai rồi”, Ô Lục sợ phát khóc, nước mắt đầm đìa. Mẹ kiếp, là ai hả? Sai lạo hung tàn như vậy? Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt băng lạnh: “Nhận sai có tác dụng không?”Giọng lạnh như băng giống như truyền đến từ địa ngục: “Tao làm người luôn giữ bổn phận, đến Thanh Huyền Tông không có kẻ thù nào chứ? Hả?” Phập! “Đám người chúng mày cho rằng mình rất lợi hại phải không?” Phập! “Có phải cho rằng ức h**p người khác rất dễ chịu, rất sướng phải không?” Phập! “Thân phận đệ tử nội môn rất lợi hại phải không? Có bối cảnh rất kh*ng b* phải không?” Phập! “Có người chống lưng thì rất lợi hại phải không?” Phập! “Thường ngày ức h**p người khác rất sướng phải không? Đáng tiếc, tao không phải loại yếu đuối đó!” Quát một tiếng! Cuối cùng dẫm dận xuống!