Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1942: “Tình hình của cô hình như không ổn lắm”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Đến đây, tôi cho cô một cơ hội, cô liên lạc với anh ta thử xem?” Tô Thanh Ca cắn chặt môi đỏ, trong lòng tuyệt vọng. Cô ta biết bây giờ liên lạc với Diệp Bắc Minh cũng vô ích, cũng thực sự không mong đợi Diệp Bắc Minh sẽ xuất hiện. Đúng lúc này, một giọng nói băng lạnh vang lên: “Các người đang tìm tôi à?” “Ai?” Tô Tuyết Vy ngẩng đầu nhìn! Chỉ thấy. Một người đàn ông đeo mặt nạ đen xì, mặc áo khoác màu đen, tay cầm Liêm Đao quỷ dị từ bóng tối đi ra! “Là cậu?” Khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Lôi Mặc Dương kinh ngạc! Sau đó, bình tĩnh lại! Dù sao khí tức của Diệp Bắc Minh thể hiện ra mới là võ thần sơ kỳ, còn phía ông ta có mười mấy cao thủ Thánh Cảnh! Tô Thanh Ca cũng không ngờ Diệp Bắc Minh sẽ xuất hiện, cô ta phản ứng lại hét lớn: “Cậu Diệp, chạy đi! Cậu mau chạy đi!” Diệp Bắc Minh cau mày: “Tình hình của cô hình như không ổn lắm”. Tô Tuyết Vy lướt nhìn Diệp Bắc Minh một cái, lạnh giọng hỏi: “Lão Lôi, tên nhóc này là ai?” Lôi Mặc Dương giải thích: “Cô ba, tên nhóc này tên là Diệp Phong!” Tô Thanh Ca vì cậu ta mà đến thành Tần Dương mượn nguyên, còn có một chuyện, thuật luyện đan của tên nhóc này rất kh*ng b*!” “Cậu ta có thể luyện chế đan dược trị thương Thánh phẩm!” “Ồ?” Đôi mắt của Tô Tuyết Vy sáng lên. Kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh: “Diệp Phong, anh thực sự có thể luyện chế đan dược trị thương thánh phẩm ư?” “Tôi cho anh một cơ hội, bắt đầu từ bây giờ, thần phục tôi!” “Tôi bảo đảm anh có thể tôi sẽ cho anh lợi ích gấp đôi so với lợi ích anh có được từ Tô Thanh Ca!” Diệp Bắc Minh chẳng thèm nhìn đến Tô Tuyết Vy. Bước ra một bước, trực tiếp xuất hiện trước Tô Thanh Ca. “Cô bị gãy hai chiếc xương sườn, tôi nối xương cho cô trước!” Nói xong, anh đưa một tay ra, thò về phía lồng ngực của Tô Thanh Ca! Tô Thanh Ca đỏ mặt: “Cậu… rốt cuộc cậu có nghe lời tôi không?” “Tôi bảo cậu mau đi đi, cậu còn…” Một cánh tay đã chạm vào lồng ngực của cô ta! “A!”
“Đến đây, tôi cho cô một cơ hội, cô liên lạc với anh ta thử xem?”
Tô Thanh Ca cắn chặt môi đỏ, trong lòng tuyệt vọng.
Cô ta biết bây giờ liên lạc với Diệp Bắc Minh cũng vô ích, cũng thực sự không mong đợi Diệp Bắc Minh sẽ xuất hiện.
Đúng lúc này, một giọng nói băng lạnh vang lên: “Các người đang tìm tôi à?”
“Ai?”
Tô Tuyết Vy ngẩng đầu nhìn!
Chỉ thấy.
Một người đàn ông đeo mặt nạ đen xì, mặc áo khoác màu đen, tay cầm Liêm Đao quỷ dị từ bóng tối đi ra!
“Là cậu?”
Khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Lôi Mặc Dương kinh ngạc!
Sau đó, bình tĩnh lại!
Dù sao khí tức của Diệp Bắc Minh thể hiện ra mới là võ thần sơ kỳ, còn phía ông ta có mười mấy cao thủ Thánh Cảnh!
Tô Thanh Ca cũng không ngờ Diệp Bắc Minh sẽ xuất hiện, cô ta phản ứng lại hét lớn: “Cậu Diệp, chạy đi! Cậu mau chạy đi!”
Diệp Bắc Minh cau mày: “Tình hình của cô hình như không ổn lắm”.
Tô Tuyết Vy lướt nhìn Diệp Bắc Minh một cái, lạnh giọng hỏi: “Lão Lôi, tên nhóc này là ai?”
Lôi Mặc Dương giải thích: “Cô ba, tên nhóc này tên là Diệp Phong!”
Tô Thanh Ca vì cậu ta mà đến thành Tần Dương mượn nguyên, còn có một chuyện, thuật luyện đan của tên nhóc này rất kh*ng b*!”
“Cậu ta có thể luyện chế đan dược trị thương Thánh phẩm!”
“Ồ?”
Đôi mắt của Tô Tuyết Vy sáng lên.
Kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh: “Diệp Phong, anh thực sự có thể luyện chế đan dược trị thương thánh phẩm ư?”
“Tôi cho anh một cơ hội, bắt đầu từ bây giờ, thần phục tôi!”
“Tôi bảo đảm anh có thể tôi sẽ cho anh lợi ích gấp đôi so với lợi ích anh có được từ Tô Thanh Ca!”
Diệp Bắc Minh chẳng thèm nhìn đến Tô Tuyết Vy.
Bước ra một bước, trực tiếp xuất hiện trước Tô Thanh Ca.
“Cô bị gãy hai chiếc xương sườn, tôi nối xương cho cô trước!”
Nói xong, anh đưa một tay ra, thò về phía lồng ngực của Tô Thanh Ca!
Tô Thanh Ca đỏ mặt: “Cậu… rốt cuộc cậu có nghe lời tôi không?”
“Tôi bảo cậu mau đi đi, cậu còn…”
Một cánh tay đã chạm vào lồng ngực của cô ta!
“A!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Đến đây, tôi cho cô một cơ hội, cô liên lạc với anh ta thử xem?” Tô Thanh Ca cắn chặt môi đỏ, trong lòng tuyệt vọng. Cô ta biết bây giờ liên lạc với Diệp Bắc Minh cũng vô ích, cũng thực sự không mong đợi Diệp Bắc Minh sẽ xuất hiện. Đúng lúc này, một giọng nói băng lạnh vang lên: “Các người đang tìm tôi à?” “Ai?” Tô Tuyết Vy ngẩng đầu nhìn! Chỉ thấy. Một người đàn ông đeo mặt nạ đen xì, mặc áo khoác màu đen, tay cầm Liêm Đao quỷ dị từ bóng tối đi ra! “Là cậu?” Khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Lôi Mặc Dương kinh ngạc! Sau đó, bình tĩnh lại! Dù sao khí tức của Diệp Bắc Minh thể hiện ra mới là võ thần sơ kỳ, còn phía ông ta có mười mấy cao thủ Thánh Cảnh! Tô Thanh Ca cũng không ngờ Diệp Bắc Minh sẽ xuất hiện, cô ta phản ứng lại hét lớn: “Cậu Diệp, chạy đi! Cậu mau chạy đi!” Diệp Bắc Minh cau mày: “Tình hình của cô hình như không ổn lắm”. Tô Tuyết Vy lướt nhìn Diệp Bắc Minh một cái, lạnh giọng hỏi: “Lão Lôi, tên nhóc này là ai?” Lôi Mặc Dương giải thích: “Cô ba, tên nhóc này tên là Diệp Phong!” Tô Thanh Ca vì cậu ta mà đến thành Tần Dương mượn nguyên, còn có một chuyện, thuật luyện đan của tên nhóc này rất kh*ng b*!” “Cậu ta có thể luyện chế đan dược trị thương Thánh phẩm!” “Ồ?” Đôi mắt của Tô Tuyết Vy sáng lên. Kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh: “Diệp Phong, anh thực sự có thể luyện chế đan dược trị thương thánh phẩm ư?” “Tôi cho anh một cơ hội, bắt đầu từ bây giờ, thần phục tôi!” “Tôi bảo đảm anh có thể tôi sẽ cho anh lợi ích gấp đôi so với lợi ích anh có được từ Tô Thanh Ca!” Diệp Bắc Minh chẳng thèm nhìn đến Tô Tuyết Vy. Bước ra một bước, trực tiếp xuất hiện trước Tô Thanh Ca. “Cô bị gãy hai chiếc xương sườn, tôi nối xương cho cô trước!” Nói xong, anh đưa một tay ra, thò về phía lồng ngực của Tô Thanh Ca! Tô Thanh Ca đỏ mặt: “Cậu… rốt cuộc cậu có nghe lời tôi không?” “Tôi bảo cậu mau đi đi, cậu còn…” Một cánh tay đã chạm vào lồng ngực của cô ta! “A!”