Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1944: Máu tươi đầm đìa!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tô Thanh Ca bỗng phản ứng lại, giọng điệu trở nên băng lạnh: “Tối nay đám người này vốn muốn giết tôi, bọn họ đều muốn giết tôi!” “Tối nay toàn bộ bọn họ chết ở đây, không những tôi không gặp rắc rối gì, ngược lại còn tốt hơn!” Diệp Bắc Minh thản nhiên nhả ra một chữ: “Được”. Đôi mắt Tô Tuyết Vy sầm xuống: “Không cần nhiều lời với bọn họ, giết!” “Rõ!” Mười mấy cao thủ Thánh Cảnh đồng thanh đáp lại. Đang định ra tay! Tốc độ của Diệp Bắc Minh nhanh hơn. Anh giơ Thần Ma Liêm Đao lên, chém một đao ra bốn phương tám hướng! Đao khí màu đen lóe lên rùi vụt tắt! Phụt! Phụt! Phụt! Một cảnh khiến người ta kinh sợ diễn ra. Mười mấy cao thủ Thánh Cảnh ngay cả cơ hội phản ứng cũng không có. Từng cái đầu người bay cao lên, máu tươi điên cuồng phun ra như suối! “A!” Lôi Mặc Dương kêu thảm một tiếng, trượt mông ngồi xuống đất. Cơ thể Tô Tuyết Vy run lên, chỉ vào Diệp Bắc Minh: “Anh… anh… rốt cuộc anh là người hay quỷ?” Tô Thanh Ca chấn kinh nhìn tất cả, đầu óc vang lên ù ù! Giống như đang nằm mơ! Diệp Bắc Minh bước ra một bước đến trước người Lôi Mặc Dương. Giơ Thần Ma Liêm Đao lên! Lôi Mặc Dương sợ đến mềm nhũn dưới đất, điên cuồng dập đầu cầu xin: “Xin tha mạng… đại nhân xin tha mạng… tôi và cậu không oán không…” Phụt! Thần Ma Liêm Đao lướt qua, cái đầu của Lôi Mặc Dương rơi xuống đất! Liền sau đó. Diệp Bắc Minh xuất hiện trước người Tô Tuyết Vy. Tô Tuyết Vy sợ đến kinh hồn bạt vía, cất giọng run run: “Tôi sai rồi, tôi không dám nữa…” “Thanh Ca, tôi biết sai rồi, mau bảo anh ta dừng tay đi!” Phập phập phập! Cái đầu non mềm của Tô Tuyết Vy đập mạnh xuống đất.
Tô Thanh Ca bỗng phản ứng lại, giọng điệu trở nên băng lạnh: “Tối nay đám người này vốn muốn giết tôi, bọn họ đều muốn giết tôi!”
“Tối nay toàn bộ bọn họ chết ở đây, không những tôi không gặp rắc rối gì, ngược lại còn tốt hơn!”
Diệp Bắc Minh thản nhiên nhả ra một chữ: “Được”.
Đôi mắt Tô Tuyết Vy sầm xuống: “Không cần nhiều lời với bọn họ, giết!”
“Rõ!”
Mười mấy cao thủ Thánh Cảnh đồng thanh đáp lại.
Đang định ra tay!
Tốc độ của Diệp Bắc Minh nhanh hơn.
Anh giơ Thần Ma Liêm Đao lên, chém một đao ra bốn phương tám hướng!
Đao khí màu đen lóe lên rùi vụt tắt!
Phụt! Phụt! Phụt!
Một cảnh khiến người ta kinh sợ diễn ra.
Mười mấy cao thủ Thánh Cảnh ngay cả cơ hội phản ứng cũng không có.
Từng cái đầu người bay cao lên, máu tươi điên cuồng phun ra như suối!
“A!”
Lôi Mặc Dương kêu thảm một tiếng, trượt mông ngồi xuống đất.
Cơ thể Tô Tuyết Vy run lên, chỉ vào Diệp Bắc Minh: “Anh… anh… rốt cuộc anh là người hay quỷ?”
Tô Thanh Ca chấn kinh nhìn tất cả, đầu óc vang lên ù ù!
Giống như đang nằm mơ!
Diệp Bắc Minh bước ra một bước đến trước người Lôi Mặc Dương.
Giơ Thần Ma Liêm Đao lên!
Lôi Mặc Dương sợ đến mềm nhũn dưới đất, điên cuồng dập đầu cầu xin: “Xin tha mạng… đại nhân xin tha mạng… tôi và cậu không oán không…”
Phụt!
Thần Ma Liêm Đao lướt qua, cái đầu của Lôi Mặc Dương rơi xuống đất!
Liền sau đó.
Diệp Bắc Minh xuất hiện trước người Tô Tuyết Vy.
Tô Tuyết Vy sợ đến kinh hồn bạt vía, cất giọng run run: “Tôi sai rồi, tôi không dám nữa…”
“Thanh Ca, tôi biết sai rồi, mau bảo anh ta dừng tay đi!”
Phập phập phập!
Cái đầu non mềm của Tô Tuyết Vy đập mạnh xuống đất.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tô Thanh Ca bỗng phản ứng lại, giọng điệu trở nên băng lạnh: “Tối nay đám người này vốn muốn giết tôi, bọn họ đều muốn giết tôi!” “Tối nay toàn bộ bọn họ chết ở đây, không những tôi không gặp rắc rối gì, ngược lại còn tốt hơn!” Diệp Bắc Minh thản nhiên nhả ra một chữ: “Được”. Đôi mắt Tô Tuyết Vy sầm xuống: “Không cần nhiều lời với bọn họ, giết!” “Rõ!” Mười mấy cao thủ Thánh Cảnh đồng thanh đáp lại. Đang định ra tay! Tốc độ của Diệp Bắc Minh nhanh hơn. Anh giơ Thần Ma Liêm Đao lên, chém một đao ra bốn phương tám hướng! Đao khí màu đen lóe lên rùi vụt tắt! Phụt! Phụt! Phụt! Một cảnh khiến người ta kinh sợ diễn ra. Mười mấy cao thủ Thánh Cảnh ngay cả cơ hội phản ứng cũng không có. Từng cái đầu người bay cao lên, máu tươi điên cuồng phun ra như suối! “A!” Lôi Mặc Dương kêu thảm một tiếng, trượt mông ngồi xuống đất. Cơ thể Tô Tuyết Vy run lên, chỉ vào Diệp Bắc Minh: “Anh… anh… rốt cuộc anh là người hay quỷ?” Tô Thanh Ca chấn kinh nhìn tất cả, đầu óc vang lên ù ù! Giống như đang nằm mơ! Diệp Bắc Minh bước ra một bước đến trước người Lôi Mặc Dương. Giơ Thần Ma Liêm Đao lên! Lôi Mặc Dương sợ đến mềm nhũn dưới đất, điên cuồng dập đầu cầu xin: “Xin tha mạng… đại nhân xin tha mạng… tôi và cậu không oán không…” Phụt! Thần Ma Liêm Đao lướt qua, cái đầu của Lôi Mặc Dương rơi xuống đất! Liền sau đó. Diệp Bắc Minh xuất hiện trước người Tô Tuyết Vy. Tô Tuyết Vy sợ đến kinh hồn bạt vía, cất giọng run run: “Tôi sai rồi, tôi không dám nữa…” “Thanh Ca, tôi biết sai rồi, mau bảo anh ta dừng tay đi!” Phập phập phập! Cái đầu non mềm của Tô Tuyết Vy đập mạnh xuống đất.