Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1959: Trong lòng hắn ta cực kỳ tức giận!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thế mà lại bị Diệp Bắc Minh chặn lại! Nếu như hắn ta chấp nhận khiêu chiến, làm không tốt sẽ bị thua bởi Diệp Bắc Minh! Hình Cổ có xúc động muốn chửi thề: "Đù! Đù! Đù má! Thằng này rốt cuộc có lai lịch gì?" "Nếu mình chấp nhận khiêu chiến mà thua thì làm sao bây giờ? Sau này còn lăn lộn trong Thanh Huyền Tông thế nào đây!" "Có rồi, nếu tên này muốn khiêu chiến mình thì chắc chắn phải lấy ra 1,6 tỷ đồng, mình không tin anh ta có nhiều tiền như vậy!" Nghĩ đến đây. Hình Cổ chợt cười! Hắn ta lại lộ ra nụ cười bất cần đời: "Kim trưởng lão, chẳng phải anh ta muốn khiêu chiến sao? Để anh ta khiêu chiến đi!" "Có điều, dựa theo quy định khiêu chiến đài võ đạo, anh ta cần lấy ra 1,6 tỷ..." Còn chưa dứt lời! Diệp Bắc Minh đột nhiên khoát tay! Một hồi rầm rầm rầm! Một đống tiền lớn rơi ra từ trong nhẫn trữ vật. Chồng chất thành một ngọn núi nhỏ! Cực kỳ đánh sâu vào thị giác của người khác! "Mẹ kiếp!" "Mẹ nó tiền từ đâu đến mà nhiều thế?" Mọi người suýt chút nữa rơi cả tròng mắt ra ngoài! Con ngươi Diệp Bắc Minh đông lại: "Nơi này có 2 tỷ đồng, hẳn đủ cho tôi khiêu chiến rồi chứ?" Kim trưởng lão nuốt nước miếng: "Đủ rồi, đủ rồi!" Mí mắt hai người Vương Duệ và Tô Tuyết Hồng giật mạnh, đồng loạt thấy được vẻ khiếp sợ trong mắt người kia! Hình Cổ cắn răng hàm: "Tên kia, mày đừng ép tao!" Diệp Bắc Minh quát lên một tiếng lớn: "Hình Cổ, cút đến đây nhận cái chết đi!" "Hít hà!" Dưới đài võ đạo truyền đến tiếng hít hà! Hình Cổ tức giận vô cùng, cơn căm giận ngút trời cuồn cuộn trong lòng: "Thằng kia, mày cho rằng tao không dám giết người sao?" Trong lòng hắn ta cực kỳ tức giận! Thân là đệ tử nội môn đứng hạng 97 trên bảng xếp hạng Thanh Huyền, thế mà hắn ta bị người như vậy quát vào mặt? Đầu gối Hình Cổ cong xuống, đột nhiên bùng nổ! Rống!
Thế mà lại bị Diệp Bắc Minh chặn lại!
Nếu như hắn ta chấp nhận khiêu chiến, làm không tốt sẽ bị thua bởi Diệp Bắc Minh!
Hình Cổ có xúc động muốn chửi thề: "Đù! Đù! Đù má! Thằng này rốt cuộc có lai lịch gì?"
"Nếu mình chấp nhận khiêu chiến mà thua thì làm sao bây giờ? Sau này còn lăn lộn trong Thanh Huyền Tông thế nào đây!"
"Có rồi, nếu tên này muốn khiêu chiến mình thì chắc chắn phải lấy ra 1,6 tỷ đồng, mình không tin anh ta có nhiều tiền như vậy!"
Nghĩ đến đây.
Hình Cổ chợt cười!
Hắn ta lại lộ ra nụ cười bất cần đời: "Kim trưởng lão, chẳng phải anh ta muốn khiêu chiến sao? Để anh ta khiêu chiến đi!"
"Có điều, dựa theo quy định khiêu chiến đài võ đạo, anh ta cần lấy ra 1,6 tỷ..."
Còn chưa dứt lời!
Diệp Bắc Minh đột nhiên khoát tay!
Một hồi rầm rầm rầm!
Một đống tiền lớn rơi ra từ trong nhẫn trữ vật.
Chồng chất thành một ngọn núi nhỏ!
Cực kỳ đánh sâu vào thị giác của người khác!
"Mẹ kiếp!"
"Mẹ nó tiền từ đâu đến mà nhiều thế?"
Mọi người suýt chút nữa rơi cả tròng mắt ra ngoài!
Con ngươi Diệp Bắc Minh đông lại: "Nơi này có 2 tỷ đồng, hẳn đủ cho tôi khiêu chiến rồi chứ?"
Kim trưởng lão nuốt nước miếng: "Đủ rồi, đủ rồi!"
Mí mắt hai người Vương Duệ và Tô Tuyết Hồng giật mạnh, đồng loạt thấy được vẻ khiếp sợ trong mắt người kia!
Hình Cổ cắn răng hàm: "Tên kia, mày đừng ép tao!"
Diệp Bắc Minh quát lên một tiếng lớn: "Hình Cổ, cút đến đây nhận cái chết đi!"
"Hít hà!"
Dưới đài võ đạo truyền đến tiếng hít hà!
Hình Cổ tức giận vô cùng, cơn căm giận ngút trời cuồn cuộn trong lòng: "Thằng kia, mày cho rằng tao không dám giết người sao?"
Trong lòng hắn ta cực kỳ tức giận!
Thân là đệ tử nội môn đứng hạng 97 trên bảng xếp hạng Thanh Huyền, thế mà hắn ta bị người như vậy quát vào mặt?
Đầu gối Hình Cổ cong xuống, đột nhiên bùng nổ!
Rống!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thế mà lại bị Diệp Bắc Minh chặn lại! Nếu như hắn ta chấp nhận khiêu chiến, làm không tốt sẽ bị thua bởi Diệp Bắc Minh! Hình Cổ có xúc động muốn chửi thề: "Đù! Đù! Đù má! Thằng này rốt cuộc có lai lịch gì?" "Nếu mình chấp nhận khiêu chiến mà thua thì làm sao bây giờ? Sau này còn lăn lộn trong Thanh Huyền Tông thế nào đây!" "Có rồi, nếu tên này muốn khiêu chiến mình thì chắc chắn phải lấy ra 1,6 tỷ đồng, mình không tin anh ta có nhiều tiền như vậy!" Nghĩ đến đây. Hình Cổ chợt cười! Hắn ta lại lộ ra nụ cười bất cần đời: "Kim trưởng lão, chẳng phải anh ta muốn khiêu chiến sao? Để anh ta khiêu chiến đi!" "Có điều, dựa theo quy định khiêu chiến đài võ đạo, anh ta cần lấy ra 1,6 tỷ..." Còn chưa dứt lời! Diệp Bắc Minh đột nhiên khoát tay! Một hồi rầm rầm rầm! Một đống tiền lớn rơi ra từ trong nhẫn trữ vật. Chồng chất thành một ngọn núi nhỏ! Cực kỳ đánh sâu vào thị giác của người khác! "Mẹ kiếp!" "Mẹ nó tiền từ đâu đến mà nhiều thế?" Mọi người suýt chút nữa rơi cả tròng mắt ra ngoài! Con ngươi Diệp Bắc Minh đông lại: "Nơi này có 2 tỷ đồng, hẳn đủ cho tôi khiêu chiến rồi chứ?" Kim trưởng lão nuốt nước miếng: "Đủ rồi, đủ rồi!" Mí mắt hai người Vương Duệ và Tô Tuyết Hồng giật mạnh, đồng loạt thấy được vẻ khiếp sợ trong mắt người kia! Hình Cổ cắn răng hàm: "Tên kia, mày đừng ép tao!" Diệp Bắc Minh quát lên một tiếng lớn: "Hình Cổ, cút đến đây nhận cái chết đi!" "Hít hà!" Dưới đài võ đạo truyền đến tiếng hít hà! Hình Cổ tức giận vô cùng, cơn căm giận ngút trời cuồn cuộn trong lòng: "Thằng kia, mày cho rằng tao không dám giết người sao?" Trong lòng hắn ta cực kỳ tức giận! Thân là đệ tử nội môn đứng hạng 97 trên bảng xếp hạng Thanh Huyền, thế mà hắn ta bị người như vậy quát vào mặt? Đầu gối Hình Cổ cong xuống, đột nhiên bùng nổ! Rống!