Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1974: “Cậu Diệp, thật ngại quá”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiếng kêu phía sau càng lúc càng ít dần, ông ta toát mồ hôi trán, không nhịn được quay đầu nhìn! Diệp Bắc Minh đã chỉ cách ông ta ba mét! Giơ chân đạp một cái! Phập! Bạch Chính Đức bay đi như con chó chết, kinh mạch toàn thân đứt lìa toàn bộ! Bạch Chính Đức lật người, vẻ mặt kinh hãi: “Mày… rốt cuộc mày là ai?” Giọng nói dưới mặt nạ vang lên: “Bạch trưởng lão, vừa nãy ông còn muốn bắt tôi đến Chấp Pháp Đường đấy?” “Sao thế? Không nhận ra tôi nữa à?” “Là mày?” “Làm sao có thể!” Đồng tử của Bạch Chính Đức điên cuồng co lại, giống như gặp ma: “Diệp Bắc Minh… Mày… mày làm sao có thể có thực lực giết Thánh Vương đỉnh phong?” “Mày… mày mới là cảnh giới võ thần!” Diệp Bắc Minh cười: “Ai nói tôi là võ thần? Tôi là sát thần!” Thần Ma Liêm Đao nhanh gọn dứt khoát chém xuống. Đầu người bay cao lên! Diệp Bắc Minh cũng không quay đầu bỏ đi. Ba giây sau. Phập một tiếng bức bối, cái đầu của Bạch Chính Đức rơi ở chỗ không xa! Cái đầu của Bạch Chính Đức trừng to mắt, khuôn mặt già đầy vẻ khó mà tin được. Đến chết ông ta cũng không dám tin, mình lại chết trong tay một thợ săn? … Thương hội Thiên Hạ ở thành Thanh Huyền. Trong khuê phòng của Tô Thanh Ca, một giọng nói vang lên: “Cô tìm tôi à?” “A?” Tô Thanh Ca kinh hãi kêu một tiếng. Kinh ngạc phát hiện, trong khuê phòng có thêm một người! Diệp Bắc Minh đeo mặt nạ và mặc áo choàng! Tô Thanh Ca phản ứng lại, mau chóng nói: “Cậu Diệp, thật ngại quá”. “Vì tôi thực sự không biết liên lạc với cậu bằng cách nào, cho nên chỉ có thể nhỏ máu tươi lên ngọc bội”. Diệp Bắc Minh không truy cứu việc này: “Nói đi, tìm tôi có việc gì?” Đôi mắt Tô Thanh Ca lóe lên: “Cậu Diệp, sáu tỷ khối nguyên mà cậu cần, đã đủ rồi”. Cô ta đưa qua một chiếc nhẫn trữ vật. Diệp Bắc Minh bất ngờ: “Nhanh vậy ư?” Tô Thanh Ca cười xinh đẹp: “Chuyện của cậu Diệp, Thanh Ca vẫn luôn để trong lòng”. Diệp Bắc Minh hỏi: “Tại sao giúp tôi như vậy?” Tô Thanh Ca biết bất luận tìm lý do gì, cũng không bằng nói thật, hít sâu một hơi: “Phù!” “Thứ nhất, tôi tận mắt chứng kiến thực lực luyện đan của cậu, chỉ dựa vào thực lực luyện đan của cậu đã đủ đáng mười tỷ khối nguyên rồi!” “Thứ hai, câu Diệp đã cứu mạng Thanh Ca!”
Tiếng kêu phía sau càng lúc càng ít dần, ông ta toát mồ hôi trán, không nhịn được quay đầu nhìn!
Diệp Bắc Minh đã chỉ cách ông ta ba mét!
Giơ chân đạp một cái!
Phập!
Bạch Chính Đức bay đi như con chó chết, kinh mạch toàn thân đứt lìa toàn bộ!
Bạch Chính Đức lật người, vẻ mặt kinh hãi: “Mày… rốt cuộc mày là ai?”
Giọng nói dưới mặt nạ vang lên: “Bạch trưởng lão, vừa nãy ông còn muốn bắt tôi đến Chấp Pháp Đường đấy?”
“Sao thế? Không nhận ra tôi nữa à?”
“Là mày?”
“Làm sao có thể!”
Đồng tử của Bạch Chính Đức điên cuồng co lại, giống như gặp ma: “Diệp Bắc Minh… Mày… mày làm sao có thể có thực lực giết Thánh Vương đỉnh phong?”
“Mày… mày mới là cảnh giới võ thần!”
Diệp Bắc Minh cười: “Ai nói tôi là võ thần? Tôi là sát thần!”
Thần Ma Liêm Đao nhanh gọn dứt khoát chém xuống.
Đầu người bay cao lên!
Diệp Bắc Minh cũng không quay đầu bỏ đi.
Ba giây sau.
Phập một tiếng bức bối, cái đầu của Bạch Chính Đức rơi ở chỗ không xa!
Cái đầu của Bạch Chính Đức trừng to mắt, khuôn mặt già đầy vẻ khó mà tin được.
Đến chết ông ta cũng không dám tin, mình lại chết trong tay một thợ săn?
…
Thương hội Thiên Hạ ở thành Thanh Huyền.
Trong khuê phòng của Tô Thanh Ca, một giọng nói vang lên: “Cô tìm tôi à?”
“A?”
Tô Thanh Ca kinh hãi kêu một tiếng.
Kinh ngạc phát hiện, trong khuê phòng có thêm một người!
Diệp Bắc Minh đeo mặt nạ và mặc áo choàng!
Tô Thanh Ca phản ứng lại, mau chóng nói: “Cậu Diệp, thật ngại quá”.
“Vì tôi thực sự không biết liên lạc với cậu bằng cách nào, cho nên chỉ có thể nhỏ máu tươi lên ngọc bội”.
Diệp Bắc Minh không truy cứu việc này: “Nói đi, tìm tôi có việc gì?”
Đôi mắt Tô Thanh Ca lóe lên: “Cậu Diệp, sáu tỷ khối nguyên mà cậu cần, đã đủ rồi”.
Cô ta đưa qua một chiếc nhẫn trữ vật.
Diệp Bắc Minh bất ngờ: “Nhanh vậy ư?”
Tô Thanh Ca cười xinh đẹp: “Chuyện của cậu Diệp, Thanh Ca vẫn luôn để trong lòng”.
Diệp Bắc Minh hỏi: “Tại sao giúp tôi như vậy?”
Tô Thanh Ca biết bất luận tìm lý do gì, cũng không bằng nói thật, hít sâu một hơi: “Phù!”
“Thứ nhất, tôi tận mắt chứng kiến thực lực luyện đan của cậu, chỉ dựa vào thực lực luyện đan của cậu đã đủ đáng mười tỷ khối nguyên rồi!”
“Thứ hai, câu Diệp đã cứu mạng Thanh Ca!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiếng kêu phía sau càng lúc càng ít dần, ông ta toát mồ hôi trán, không nhịn được quay đầu nhìn! Diệp Bắc Minh đã chỉ cách ông ta ba mét! Giơ chân đạp một cái! Phập! Bạch Chính Đức bay đi như con chó chết, kinh mạch toàn thân đứt lìa toàn bộ! Bạch Chính Đức lật người, vẻ mặt kinh hãi: “Mày… rốt cuộc mày là ai?” Giọng nói dưới mặt nạ vang lên: “Bạch trưởng lão, vừa nãy ông còn muốn bắt tôi đến Chấp Pháp Đường đấy?” “Sao thế? Không nhận ra tôi nữa à?” “Là mày?” “Làm sao có thể!” Đồng tử của Bạch Chính Đức điên cuồng co lại, giống như gặp ma: “Diệp Bắc Minh… Mày… mày làm sao có thể có thực lực giết Thánh Vương đỉnh phong?” “Mày… mày mới là cảnh giới võ thần!” Diệp Bắc Minh cười: “Ai nói tôi là võ thần? Tôi là sát thần!” Thần Ma Liêm Đao nhanh gọn dứt khoát chém xuống. Đầu người bay cao lên! Diệp Bắc Minh cũng không quay đầu bỏ đi. Ba giây sau. Phập một tiếng bức bối, cái đầu của Bạch Chính Đức rơi ở chỗ không xa! Cái đầu của Bạch Chính Đức trừng to mắt, khuôn mặt già đầy vẻ khó mà tin được. Đến chết ông ta cũng không dám tin, mình lại chết trong tay một thợ săn? … Thương hội Thiên Hạ ở thành Thanh Huyền. Trong khuê phòng của Tô Thanh Ca, một giọng nói vang lên: “Cô tìm tôi à?” “A?” Tô Thanh Ca kinh hãi kêu một tiếng. Kinh ngạc phát hiện, trong khuê phòng có thêm một người! Diệp Bắc Minh đeo mặt nạ và mặc áo choàng! Tô Thanh Ca phản ứng lại, mau chóng nói: “Cậu Diệp, thật ngại quá”. “Vì tôi thực sự không biết liên lạc với cậu bằng cách nào, cho nên chỉ có thể nhỏ máu tươi lên ngọc bội”. Diệp Bắc Minh không truy cứu việc này: “Nói đi, tìm tôi có việc gì?” Đôi mắt Tô Thanh Ca lóe lên: “Cậu Diệp, sáu tỷ khối nguyên mà cậu cần, đã đủ rồi”. Cô ta đưa qua một chiếc nhẫn trữ vật. Diệp Bắc Minh bất ngờ: “Nhanh vậy ư?” Tô Thanh Ca cười xinh đẹp: “Chuyện của cậu Diệp, Thanh Ca vẫn luôn để trong lòng”. Diệp Bắc Minh hỏi: “Tại sao giúp tôi như vậy?” Tô Thanh Ca biết bất luận tìm lý do gì, cũng không bằng nói thật, hít sâu một hơi: “Phù!” “Thứ nhất, tôi tận mắt chứng kiến thực lực luyện đan của cậu, chỉ dựa vào thực lực luyện đan của cậu đã đủ đáng mười tỷ khối nguyên rồi!” “Thứ hai, câu Diệp đã cứu mạng Thanh Ca!”