Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1998: Điểm trúng một huyệt đạo!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh gật đầu: “Có thể”. Tô Thanh Ca không hề do dự: “Được, tôi sử dụng cơ hội lần thứ hai!” Diệp Bắc Minh không nhiều lời, lấy ra mấy cây kim châm, trực tiếp c*m v** trong cơ thể của Tô Thanh Ca. Sau đó, lại cho cô ta uống mấy viên đan dược màu đỏ! Một luồng sức sống cường mạnh chảy trong cơ thể Tô Thanh Ca. “Ư…” Tô Thanh Ca rên một tiếng, khuôn mặt trắng bệch lập tức trở nên đỏ bừng. Hơn nữa cơ thể có cảm giác kỳ lạ, giống như có đôi tay đang v**t v*! Rất dễ chịu, rất đắm đuối! Cúi đầu nhìn, đúng là Diệp Bắc Minh đang xoa bóp đôi chân của cô ta. “A!” Cô ta kêu lên theo bản năng, rồi ngẩng đầu nhìn Diệp Bắc Minh, càng thêm xấu hổ. “Ấy?” Bỗng nhiên, Diệp Bắc Minh dừng lại, tay vẫn nắm chân của Tô Thanh Ca: “Mười tám năm trước, cô từng trúng độc à?” Tô Thanh Ca đỏ mặt: “Cậu Diệp… làm… làm sao cậu biết?” Diệp Bắc Minh giữ nguyên tư thế cầm chân của cô ta, cô ta vô cùng xấu hổ. Toàn thân tê dại, hai chân khẽ run rẩy. Diệp Bắc Minh tiếp tục nói: “Cô vốn có thiên phú học võ rất tốt, nhưng vì lần trúng độc dó, dẫn đến kinh mạch tắc nghẽn!” “Lại thêm mấy năm nay, cô dùng thuốc điều dưỡng”. “Không những không có chuyển biến tốt, ngược lại còn làm độc tính của tất cả thuốc tắc trong kinh mạch, nếu không phải gặp được tôi, cả đời này của cô đừng nghĩ đến tập võ nữa”, anh khẽ lắc đầu. Nghe đến đây, trái tim của Tô Thanh Ca đập điên cuồng. Cô ta hít thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội: “Cậu Diệp, cậu nói vậy có ý gì?” “Cái gì mà nếu không phải gặp được cậu? Cậu…” “Chẳng lẽ cậu có cách giúp tôi ư?” Diệp Bắc Minh trả lời: “Thôi vậy, cứu người cứu đến cùng, lần này coi như tôi tặng cô”. “Trong cơ thể cô có kinh mạch ở một số chỗ cần lưu thông, cho nên… đắc tội rồi!” Vừa dứt lời, Diệp Bắc Minh giơ tay về phía đùi của Tô Thanh Ca! Điểm trúng một huyệt đạo! “Ừm!”
Diệp Bắc Minh gật đầu: “Có thể”.
Tô Thanh Ca không hề do dự: “Được, tôi sử dụng cơ hội lần thứ hai!”
Diệp Bắc Minh không nhiều lời, lấy ra mấy cây kim châm, trực tiếp c*m v** trong cơ thể của Tô Thanh Ca.
Sau đó, lại cho cô ta uống mấy viên đan dược màu đỏ!
Một luồng sức sống cường mạnh chảy trong cơ thể Tô Thanh Ca.
“Ư…”
Tô Thanh Ca rên một tiếng, khuôn mặt trắng bệch lập tức trở nên đỏ bừng.
Hơn nữa cơ thể có cảm giác kỳ lạ, giống như có đôi tay đang v**t v*!
Rất dễ chịu, rất đắm đuối!
Cúi đầu nhìn, đúng là Diệp Bắc Minh đang xoa bóp đôi chân của cô ta.
“A!”
Cô ta kêu lên theo bản năng, rồi ngẩng đầu nhìn Diệp Bắc Minh, càng thêm xấu hổ.
“Ấy?”
Bỗng nhiên, Diệp Bắc Minh dừng lại, tay vẫn nắm chân của Tô Thanh Ca: “Mười tám năm trước, cô từng trúng độc à?”
Tô Thanh Ca đỏ mặt: “Cậu Diệp… làm… làm sao cậu biết?”
Diệp Bắc Minh giữ nguyên tư thế cầm chân của cô ta, cô ta vô cùng xấu hổ.
Toàn thân tê dại, hai chân khẽ run rẩy.
Diệp Bắc Minh tiếp tục nói: “Cô vốn có thiên phú học võ rất tốt, nhưng vì lần trúng độc dó, dẫn đến kinh mạch tắc nghẽn!”
“Lại thêm mấy năm nay, cô dùng thuốc điều dưỡng”.
“Không những không có chuyển biến tốt, ngược lại còn làm độc tính của tất cả thuốc tắc trong kinh mạch, nếu không phải gặp được tôi, cả đời này của cô đừng nghĩ đến tập võ nữa”, anh khẽ lắc đầu.
Nghe đến đây, trái tim của Tô Thanh Ca đập điên cuồng.
Cô ta hít thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội: “Cậu Diệp, cậu nói vậy có ý gì?”
“Cái gì mà nếu không phải gặp được cậu? Cậu…”
“Chẳng lẽ cậu có cách giúp tôi ư?”
Diệp Bắc Minh trả lời: “Thôi vậy, cứu người cứu đến cùng, lần này coi như tôi tặng cô”.
“Trong cơ thể cô có kinh mạch ở một số chỗ cần lưu thông, cho nên… đắc tội rồi!”
Vừa dứt lời, Diệp Bắc Minh giơ tay về phía đùi của Tô Thanh Ca!
Điểm trúng một huyệt đạo!
“Ừm!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh gật đầu: “Có thể”. Tô Thanh Ca không hề do dự: “Được, tôi sử dụng cơ hội lần thứ hai!” Diệp Bắc Minh không nhiều lời, lấy ra mấy cây kim châm, trực tiếp c*m v** trong cơ thể của Tô Thanh Ca. Sau đó, lại cho cô ta uống mấy viên đan dược màu đỏ! Một luồng sức sống cường mạnh chảy trong cơ thể Tô Thanh Ca. “Ư…” Tô Thanh Ca rên một tiếng, khuôn mặt trắng bệch lập tức trở nên đỏ bừng. Hơn nữa cơ thể có cảm giác kỳ lạ, giống như có đôi tay đang v**t v*! Rất dễ chịu, rất đắm đuối! Cúi đầu nhìn, đúng là Diệp Bắc Minh đang xoa bóp đôi chân của cô ta. “A!” Cô ta kêu lên theo bản năng, rồi ngẩng đầu nhìn Diệp Bắc Minh, càng thêm xấu hổ. “Ấy?” Bỗng nhiên, Diệp Bắc Minh dừng lại, tay vẫn nắm chân của Tô Thanh Ca: “Mười tám năm trước, cô từng trúng độc à?” Tô Thanh Ca đỏ mặt: “Cậu Diệp… làm… làm sao cậu biết?” Diệp Bắc Minh giữ nguyên tư thế cầm chân của cô ta, cô ta vô cùng xấu hổ. Toàn thân tê dại, hai chân khẽ run rẩy. Diệp Bắc Minh tiếp tục nói: “Cô vốn có thiên phú học võ rất tốt, nhưng vì lần trúng độc dó, dẫn đến kinh mạch tắc nghẽn!” “Lại thêm mấy năm nay, cô dùng thuốc điều dưỡng”. “Không những không có chuyển biến tốt, ngược lại còn làm độc tính của tất cả thuốc tắc trong kinh mạch, nếu không phải gặp được tôi, cả đời này của cô đừng nghĩ đến tập võ nữa”, anh khẽ lắc đầu. Nghe đến đây, trái tim của Tô Thanh Ca đập điên cuồng. Cô ta hít thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội: “Cậu Diệp, cậu nói vậy có ý gì?” “Cái gì mà nếu không phải gặp được cậu? Cậu…” “Chẳng lẽ cậu có cách giúp tôi ư?” Diệp Bắc Minh trả lời: “Thôi vậy, cứu người cứu đến cùng, lần này coi như tôi tặng cô”. “Trong cơ thể cô có kinh mạch ở một số chỗ cần lưu thông, cho nên… đắc tội rồi!” Vừa dứt lời, Diệp Bắc Minh giơ tay về phía đùi của Tô Thanh Ca! Điểm trúng một huyệt đạo! “Ừm!”