Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2002: Diệp Bắc Minh mở thư ra đọc một lượt.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Tam đệ… chết rồi?”   “Làm sao có thể!”   Hai ông lão gần như cùng gào lên: “Là ai? Là ai đã giết tam đệ của tao!”   …   Cùng lúc đó, trong một sân viện của Thanh Huyền Tông.   Cửa lớn được đẩy mở, Đạm Đài Yêu Yêu đi vào.   Đạm Đài Trần nhìn sang Đạm Đài Lâm với ánh mắt ngạc nhiên!   Vậy mà bị Đạm Đài Lâm đoán trúng?   Đạm Đài Yêu Yêu thực sự lựa chọn quay về gia tộc Đạm Đài!   Trong mắt Đạm Đài Lâm lóe lên vẻ đắc ý, lập tức tươi cười: “Yêu Yêu, cuối cùng cô cũng đến, chúng tôi đã đợi cô rất lâu rồi”.   Đạm Đài Yêu Yêu cắn môi đỏ: “Tôi cùng các người quay về, có thể gặp được bố mẹ tôi thật không?”   “Đương nhiên rồi”, Đạm Đài Lâm mỉm cười, thân thiết kéo tay của Đạm Đài Yêu Yêu: “Yêu Yêu muội muội, bố mẹ của cô đều ở gia tộc Đạm Đài, chỉ cần cô quay về thì có thể gặp được họ”.   Đạm Đài Yêu Yêu khẽ gật đầu.   Từ trước tới nay, hai chữ bố mẹ vẫn luôn nằm im lìm trong lòng.   Sau khi cô ấy để lại một bức thư, liền lén rời khỏi Thanh Huyền Tông.   Đạm Đài Lâm cất giọng dịu dàng: “Yêu Yêu muội muội, chúng ta quay về thôi”.   “Tin rằng cô cũng muốn mau chóng gặp được bố mẹ của cô!”   Ba người nhanh chóng rời đi, biến mất.Sau khi rời khỏi thành Thanh Huyền, Diệp Bắc Minh trở về Thanh Huyền Tông.   Vừa về đến nơi ở, thì thấy mấy vị sư tỷ vây đến.   Nhìn thấy Diệp Bắc Minh quay về, Vương Như Yên tiến lên: “Lục sư tỷ để lại một bức thư rồi tự rời đi rồi”.   Diệp Bắc Minh ngẩn người, liền hiểu ra: “Tỷ ấy đi tìm hai người của gia tộc Đạm Đài phải không?”  “Ừm”.   Vương Như Yên khẽ gật đầu.   Liễu Như Khanh đi đến, đưa bức thư trong tay cho Diệp Bắc Minh: “Tiểu sư đệ, đệ tự xem đi”.   Diệp Bắc Minh mở thư ra đọc một lượt.   “Ầy”.   Thở nhẹ một tiếng: “Đây là lựa chọn của bản thân Tiểu Yêu tỷ tỷ, cũng là chuyện thường tình”.   

 “Tam đệ… chết rồi?”  

 

“Làm sao có thể!”  

 

Hai ông lão gần như cùng gào lên: “Là ai? Là ai đã giết tam đệ của tao!”  

 

…  

 

Cùng lúc đó, trong một sân viện của Thanh Huyền Tông.  

 

Cửa lớn được đẩy mở, Đạm Đài Yêu Yêu đi vào.  

 

Đạm Đài Trần nhìn sang Đạm Đài Lâm với ánh mắt ngạc nhiên!  

 

Vậy mà bị Đạm Đài Lâm đoán trúng?  

 

Đạm Đài Yêu Yêu thực sự lựa chọn quay về gia tộc Đạm Đài!  

 

Trong mắt Đạm Đài Lâm lóe lên vẻ đắc ý, lập tức tươi cười: “Yêu Yêu, cuối cùng cô cũng đến, chúng tôi đã đợi cô rất lâu rồi”.  

 

Đạm Đài Yêu Yêu cắn môi đỏ: “Tôi cùng các người quay về, có thể gặp được bố mẹ tôi thật không?”  

 

“Đương nhiên rồi”, Đạm Đài Lâm mỉm cười, thân thiết kéo tay của Đạm Đài Yêu Yêu: “Yêu Yêu muội muội, bố mẹ của cô đều ở gia tộc Đạm Đài, chỉ cần cô quay về thì có thể gặp được họ”.  

 

Đạm Đài Yêu Yêu khẽ gật đầu.  

 

Từ trước tới nay, hai chữ bố mẹ vẫn luôn nằm im lìm trong lòng.  

 

Sau khi cô ấy để lại một bức thư, liền lén rời khỏi Thanh Huyền Tông.  

 

Đạm Đài Lâm cất giọng dịu dàng: “Yêu Yêu muội muội, chúng ta quay về thôi”.  

 

“Tin rằng cô cũng muốn mau chóng gặp được bố mẹ của cô!”  

 

Ba người nhanh chóng rời đi, biến mất.

Sau khi rời khỏi thành Thanh Huyền, Diệp Bắc Minh trở về Thanh Huyền Tông.  

 

Vừa về đến nơi ở, thì thấy mấy vị sư tỷ vây đến.  

 

Nhìn thấy Diệp Bắc Minh quay về, Vương Như Yên tiến lên: “Lục sư tỷ để lại một bức thư rồi tự rời đi rồi”.  

 

Diệp Bắc Minh ngẩn người, liền hiểu ra: “Tỷ ấy đi tìm hai người của gia tộc Đạm Đài phải không?”  

“Ừm”.  

 

Vương Như Yên khẽ gật đầu.  

 

Liễu Như Khanh đi đến, đưa bức thư trong tay cho Diệp Bắc Minh: “Tiểu sư đệ, đệ tự xem đi”.  

 

Diệp Bắc Minh mở thư ra đọc một lượt.  

 

“Ầy”.  

 

Thở nhẹ một tiếng: “Đây là lựa chọn của bản thân Tiểu Yêu tỷ tỷ, cũng là chuyện thường tình”.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Tam đệ… chết rồi?”   “Làm sao có thể!”   Hai ông lão gần như cùng gào lên: “Là ai? Là ai đã giết tam đệ của tao!”   …   Cùng lúc đó, trong một sân viện của Thanh Huyền Tông.   Cửa lớn được đẩy mở, Đạm Đài Yêu Yêu đi vào.   Đạm Đài Trần nhìn sang Đạm Đài Lâm với ánh mắt ngạc nhiên!   Vậy mà bị Đạm Đài Lâm đoán trúng?   Đạm Đài Yêu Yêu thực sự lựa chọn quay về gia tộc Đạm Đài!   Trong mắt Đạm Đài Lâm lóe lên vẻ đắc ý, lập tức tươi cười: “Yêu Yêu, cuối cùng cô cũng đến, chúng tôi đã đợi cô rất lâu rồi”.   Đạm Đài Yêu Yêu cắn môi đỏ: “Tôi cùng các người quay về, có thể gặp được bố mẹ tôi thật không?”   “Đương nhiên rồi”, Đạm Đài Lâm mỉm cười, thân thiết kéo tay của Đạm Đài Yêu Yêu: “Yêu Yêu muội muội, bố mẹ của cô đều ở gia tộc Đạm Đài, chỉ cần cô quay về thì có thể gặp được họ”.   Đạm Đài Yêu Yêu khẽ gật đầu.   Từ trước tới nay, hai chữ bố mẹ vẫn luôn nằm im lìm trong lòng.   Sau khi cô ấy để lại một bức thư, liền lén rời khỏi Thanh Huyền Tông.   Đạm Đài Lâm cất giọng dịu dàng: “Yêu Yêu muội muội, chúng ta quay về thôi”.   “Tin rằng cô cũng muốn mau chóng gặp được bố mẹ của cô!”   Ba người nhanh chóng rời đi, biến mất.Sau khi rời khỏi thành Thanh Huyền, Diệp Bắc Minh trở về Thanh Huyền Tông.   Vừa về đến nơi ở, thì thấy mấy vị sư tỷ vây đến.   Nhìn thấy Diệp Bắc Minh quay về, Vương Như Yên tiến lên: “Lục sư tỷ để lại một bức thư rồi tự rời đi rồi”.   Diệp Bắc Minh ngẩn người, liền hiểu ra: “Tỷ ấy đi tìm hai người của gia tộc Đạm Đài phải không?”  “Ừm”.   Vương Như Yên khẽ gật đầu.   Liễu Như Khanh đi đến, đưa bức thư trong tay cho Diệp Bắc Minh: “Tiểu sư đệ, đệ tự xem đi”.   Diệp Bắc Minh mở thư ra đọc một lượt.   “Ầy”.   Thở nhẹ một tiếng: “Đây là lựa chọn của bản thân Tiểu Yêu tỷ tỷ, cũng là chuyện thường tình”.   

Chương 2002: Diệp Bắc Minh mở thư ra đọc một lượt.