Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2006: Tại sao lại không thể?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Gru!   Một tiếng rồng gầm vang lên.   Đánh một quyền lên hình nộm.   Trong tích tắc, tan thành tro bụi.   Diệp Bắc Minh hít khí lạnh: “Vãi, mạnh thế sao?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: “Ha ha ha, nhóc thối, thiên phú tập võ của cậu còn mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi!”   “Mấy chủ nhân trước đây, tôi nhắc nhở mấy lần, họ mới lĩnh ngộ được”.   “Vậy mà cậu đã lĩnh ngộ được ra ngay!”   Diệp Bắc Minh mỉm cười: “May mắn, đều là may mắn”.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhả ra một câu: “Được rồi, cậu đừng có vừa được khen còn giả bộ khiêm tốn, thừa nhận mình ưu tú khó đến thế hả?”   Diệp Bắc Minh cười không nói gì.   Anh lấy một nắm đan được nuốt vào bụng.   Một lúc sau, chân nguyên từ từ hồi phục.   Khi anh định thử lại lần nữa.   “Minh Nhi, con có ở đây không?”   Bỗng nhiên bên tai vang lên một giọng nói.   “Dì Nguyệt?”   Diệp Bắc Minh khẽ động trong lòng.   Một ý nghĩ, trở về hiện thực.   “Dì Nguyệt, mời dì vào!”   Lãnh Nguyệt đẩy cửa đi vào, vừa hay nhìn thấy Diệp Bắc Minh đứng lên: “Minh Nhi, dì Nguyệt hỏi con một chuyện, cái chết của Ô Đạo Nguyên và Hình Sư, rốt cuộc có liên quan đến con không?”   Diệp Bắc Minh trực tiếp thừa nhận: “Đúng thế, là con đã giết bọn họ!”  “Cái gì?”   Lãnh Nguyệt từng nghĩ đến vô số câu trả lời.   Chỉ duy nhất không nghĩ đến, Diệp Bắc Minh lại trực tiếp thừa nhận.   Đồng tử của Lãnh Nguyệt co lại: “Không thể nào!”   Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tại sao lại không thể?”   Lãnh Nguyệt hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh bằng ánh mắt nghiêm trọng: “Thứ nhất, con mới là cảnh giới võ thần, có thể giết Thánh Vương đã vô cùng nghịch thiên rồi!”   

 Gru!  

 

Một tiếng rồng gầm vang lên.  

 

Đánh một quyền lên hình nộm.  

 

Trong tích tắc, tan thành tro bụi.  

 

Diệp Bắc Minh hít khí lạnh: “Vãi, mạnh thế sao?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: “Ha ha ha, nhóc thối, thiên phú tập võ của cậu còn mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi!”  

 

“Mấy chủ nhân trước đây, tôi nhắc nhở mấy lần, họ mới lĩnh ngộ được”.  

 

“Vậy mà cậu đã lĩnh ngộ được ra ngay!”  

 

Diệp Bắc Minh mỉm cười: “May mắn, đều là may mắn”.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhả ra một câu: “Được rồi, cậu đừng có vừa được khen còn giả bộ khiêm tốn, thừa nhận mình ưu tú khó đến thế hả?”  

 

Diệp Bắc Minh cười không nói gì.  

 

Anh lấy một nắm đan được nuốt vào bụng.  

 

Một lúc sau, chân nguyên từ từ hồi phục.  

 

Khi anh định thử lại lần nữa.  

 

“Minh Nhi, con có ở đây không?”  

 

Bỗng nhiên bên tai vang lên một giọng nói.  

 

“Dì Nguyệt?”  

 

Diệp Bắc Minh khẽ động trong lòng.  

 

Một ý nghĩ, trở về hiện thực.  

 

“Dì Nguyệt, mời dì vào!”  

 

Lãnh Nguyệt đẩy cửa đi vào, vừa hay nhìn thấy Diệp Bắc Minh đứng lên: “Minh Nhi, dì Nguyệt hỏi con một chuyện, cái chết của Ô Đạo Nguyên và Hình Sư, rốt cuộc có liên quan đến con không?”  

 

Diệp Bắc Minh trực tiếp thừa nhận: “Đúng thế, là con đã giết bọn họ!”  

“Cái gì?”  

 

Lãnh Nguyệt từng nghĩ đến vô số câu trả lời.  

 

Chỉ duy nhất không nghĩ đến, Diệp Bắc Minh lại trực tiếp thừa nhận.  

 

Đồng tử của Lãnh Nguyệt co lại: “Không thể nào!”  

 

Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tại sao lại không thể?”  

 

Lãnh Nguyệt hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh bằng ánh mắt nghiêm trọng: “Thứ nhất, con mới là cảnh giới võ thần, có thể giết Thánh Vương đã vô cùng nghịch thiên rồi!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Gru!   Một tiếng rồng gầm vang lên.   Đánh một quyền lên hình nộm.   Trong tích tắc, tan thành tro bụi.   Diệp Bắc Minh hít khí lạnh: “Vãi, mạnh thế sao?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: “Ha ha ha, nhóc thối, thiên phú tập võ của cậu còn mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi!”   “Mấy chủ nhân trước đây, tôi nhắc nhở mấy lần, họ mới lĩnh ngộ được”.   “Vậy mà cậu đã lĩnh ngộ được ra ngay!”   Diệp Bắc Minh mỉm cười: “May mắn, đều là may mắn”.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhả ra một câu: “Được rồi, cậu đừng có vừa được khen còn giả bộ khiêm tốn, thừa nhận mình ưu tú khó đến thế hả?”   Diệp Bắc Minh cười không nói gì.   Anh lấy một nắm đan được nuốt vào bụng.   Một lúc sau, chân nguyên từ từ hồi phục.   Khi anh định thử lại lần nữa.   “Minh Nhi, con có ở đây không?”   Bỗng nhiên bên tai vang lên một giọng nói.   “Dì Nguyệt?”   Diệp Bắc Minh khẽ động trong lòng.   Một ý nghĩ, trở về hiện thực.   “Dì Nguyệt, mời dì vào!”   Lãnh Nguyệt đẩy cửa đi vào, vừa hay nhìn thấy Diệp Bắc Minh đứng lên: “Minh Nhi, dì Nguyệt hỏi con một chuyện, cái chết của Ô Đạo Nguyên và Hình Sư, rốt cuộc có liên quan đến con không?”   Diệp Bắc Minh trực tiếp thừa nhận: “Đúng thế, là con đã giết bọn họ!”  “Cái gì?”   Lãnh Nguyệt từng nghĩ đến vô số câu trả lời.   Chỉ duy nhất không nghĩ đến, Diệp Bắc Minh lại trực tiếp thừa nhận.   Đồng tử của Lãnh Nguyệt co lại: “Không thể nào!”   Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tại sao lại không thể?”   Lãnh Nguyệt hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh bằng ánh mắt nghiêm trọng: “Thứ nhất, con mới là cảnh giới võ thần, có thể giết Thánh Vương đã vô cùng nghịch thiên rồi!”   

Chương 2006: Tại sao lại không thể?”