Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2009: "Đù mẹ... Không thể nào?"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Tiêu Nhã Phi cười xinh đẹp.   Rất nhiều cô gái kinh ngạc!   Không ít đệ tử Thanh Huyền Tông trố cả mắt ra.   “Hai chị em xinh đẹp như hoa!”   “Không biết tên khốn nào được lợi!”   “Mỹ nữ tuyệt sắc như này, đâu thể đến lượt chúng ta chạm tay vào? Ngắm là được rồi!”   Mọi người bàn tán.   Không hổ là hai chị em đẹp nhất bảng xếp hạng nữ thần Côn Luân Hư!   Hai người đứng với nhau, Tô Thanh Ca cũng hơi kinh ngạc.   Đột nhiên, không biết ai hô lên: “Diệp cuồng nhân đến rồi!”   Soạt!   Mọi người cùng quay đầu.   Diệp Bắc Minh đúng lúc đi qua cửa núi, không ngờ lại đông người như vậy!   Đồng tử của Tô Thanh Ca co lại: ‘Cậu Diệp ở Thanh Huyền Tông thật!’   Cô ta đang định tiến lên, chủ động nói chuyện với Diệp Bắc Minh.   Cùng lúc đó, Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi cùng quay đầu.   Khoảnh khắc Tiêu Nhã Phi nhìn thấy Diệp Bắc Minh, trái tim suýt ngừng đập.   Liền sau đó.   Trong ánh mắt kinh ngạc của rất nhiều người, một bóng hình xinh đẹp xông ra!   Thướt tha nhào vào trong lòng Diệp Bắc Minh!   Nhìn Tiêu Nhã Phi lao đến, Diệp Bắc Minh ngẩn người một lúc, cảm thấy mềm mại ấm áp!   “Anh Diệp, cuối cùng cũng tìm được anh rồi, hu hu hu…”   Tiêu Nhã Phi òa khóc kiều diễm: “Lúc anh rời đi, sao cũng không nói một tiếng”.   “Cứ thế mà đi, người ta còn tưởng không được gặp anh nữa đấy!”   “Vãi!”   “Chuyện gì thế này?”   “Đáng chết! Mẹ kiếp, đúng là đáng chết! Cô em này là người của Diệp cuồng nhân?”   Hiện trường phát ra tiếng kêu rú!   Ai ai cũng tức chết!   Nghe tiếng khóc của cô gái.   Trên khuôn mặt lạnh lùng của Diệp Bắc Minh hiện lên vẻ dịu dàng: “Xin lỗi, lúc đó đi vội quá, quên mất không nói với em”.   Vẻ mặt Tiêu Dung Phi hơi phức tạp!   Cơ thể của Tô Thanh Ca run lên dữ dội, bất giác trong đôi mắt đẹp hiện lên một lớp sương mờ!   ‘Cậu Diệp… cậu ấy đã có người phụ nữ khác rồi sao?’   Thất vọng!   Hụt hẫng!   Đau lòng!   Các loại cảm xúc dâng lên trong lòng!   Tô Thanh Ca có thể sánh ngang mỹ nữ tuyệt sắc, cô ta vừa khóc, lập tức có rất nhiều người chú ý đến.   “Có chuyện gì vậy?”  “Sao Tô Thanh Ca lại khóc?”Mọi người thấy hơi nghi hoặc.   Nhìn theo ánh mắt của Tô Thanh Ca, đúng lúc thấy hai người Diệp Bắc Minh và Tiêu Nhã Phi!   "Đù mẹ... Không thể nào?"   "Chẳng lẽ là bởi vì Diệp cuồng nhân?"   "Không lẽ Tô Thanh Ca cũng thích Diệp cuồng nhân sao?"  

 Tiêu Nhã Phi cười xinh đẹp.  

 

Rất nhiều cô gái kinh ngạc!  

 

Không ít đệ tử Thanh Huyền Tông trố cả mắt ra.  

 

“Hai chị em xinh đẹp như hoa!”  

 

“Không biết tên khốn nào được lợi!”  

 

“Mỹ nữ tuyệt sắc như này, đâu thể đến lượt chúng ta chạm tay vào? Ngắm là được rồi!”  

 

Mọi người bàn tán.  

 

Không hổ là hai chị em đẹp nhất bảng xếp hạng nữ thần Côn Luân Hư!  

 

Hai người đứng với nhau, Tô Thanh Ca cũng hơi kinh ngạc.  

 

Đột nhiên, không biết ai hô lên: “Diệp cuồng nhân đến rồi!”  

 

Soạt!  

 

Mọi người cùng quay đầu.  

 

Diệp Bắc Minh đúng lúc đi qua cửa núi, không ngờ lại đông người như vậy!  

 

Đồng tử của Tô Thanh Ca co lại: ‘Cậu Diệp ở Thanh Huyền Tông thật!’  

 

Cô ta đang định tiến lên, chủ động nói chuyện với Diệp Bắc Minh.  

 

Cùng lúc đó, Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi cùng quay đầu.  

 

Khoảnh khắc Tiêu Nhã Phi nhìn thấy Diệp Bắc Minh, trái tim suýt ngừng đập.  

 

Liền sau đó.  

 

Trong ánh mắt kinh ngạc của rất nhiều người, một bóng hình xinh đẹp xông ra!  

 

Thướt tha nhào vào trong lòng Diệp Bắc Minh!  

 

Nhìn Tiêu Nhã Phi lao đến, Diệp Bắc Minh ngẩn người một lúc, cảm thấy mềm mại ấm áp!  

 

“Anh Diệp, cuối cùng cũng tìm được anh rồi, hu hu hu…”  

 

Tiêu Nhã Phi òa khóc kiều diễm: “Lúc anh rời đi, sao cũng không nói một tiếng”.  

 

“Cứ thế mà đi, người ta còn tưởng không được gặp anh nữa đấy!”  

 

“Vãi!”  

 

“Chuyện gì thế này?”  

 

“Đáng chết! Mẹ kiếp, đúng là đáng chết! Cô em này là người của Diệp cuồng nhân?”  

 

Hiện trường phát ra tiếng kêu rú!  

 

Ai ai cũng tức chết!  

 

Nghe tiếng khóc của cô gái.  

 

Trên khuôn mặt lạnh lùng của Diệp Bắc Minh hiện lên vẻ dịu dàng: “Xin lỗi, lúc đó đi vội quá, quên mất không nói với em”.  

 

Vẻ mặt Tiêu Dung Phi hơi phức tạp!  

 

Cơ thể của Tô Thanh Ca run lên dữ dội, bất giác trong đôi mắt đẹp hiện lên một lớp sương mờ!  

 

‘Cậu Diệp… cậu ấy đã có người phụ nữ khác rồi sao?’  

 

Thất vọng!  

 

Hụt hẫng!  

 

Đau lòng!  

 

Các loại cảm xúc dâng lên trong lòng!  

 

Tô Thanh Ca có thể sánh ngang mỹ nữ tuyệt sắc, cô ta vừa khóc, lập tức có rất nhiều người chú ý đến.  

 

“Có chuyện gì vậy?”  

“Sao Tô Thanh Ca lại khóc?”

Mọi người thấy hơi nghi hoặc.  

 

Nhìn theo ánh mắt của Tô Thanh Ca, đúng lúc thấy hai người Diệp Bắc Minh và Tiêu Nhã Phi!  

 

"Đù mẹ... Không thể nào?"  

 

"Chẳng lẽ là bởi vì Diệp cuồng nhân?"  

 

"Không lẽ Tô Thanh Ca cũng thích Diệp cuồng nhân sao?"  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Tiêu Nhã Phi cười xinh đẹp.   Rất nhiều cô gái kinh ngạc!   Không ít đệ tử Thanh Huyền Tông trố cả mắt ra.   “Hai chị em xinh đẹp như hoa!”   “Không biết tên khốn nào được lợi!”   “Mỹ nữ tuyệt sắc như này, đâu thể đến lượt chúng ta chạm tay vào? Ngắm là được rồi!”   Mọi người bàn tán.   Không hổ là hai chị em đẹp nhất bảng xếp hạng nữ thần Côn Luân Hư!   Hai người đứng với nhau, Tô Thanh Ca cũng hơi kinh ngạc.   Đột nhiên, không biết ai hô lên: “Diệp cuồng nhân đến rồi!”   Soạt!   Mọi người cùng quay đầu.   Diệp Bắc Minh đúng lúc đi qua cửa núi, không ngờ lại đông người như vậy!   Đồng tử của Tô Thanh Ca co lại: ‘Cậu Diệp ở Thanh Huyền Tông thật!’   Cô ta đang định tiến lên, chủ động nói chuyện với Diệp Bắc Minh.   Cùng lúc đó, Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi cùng quay đầu.   Khoảnh khắc Tiêu Nhã Phi nhìn thấy Diệp Bắc Minh, trái tim suýt ngừng đập.   Liền sau đó.   Trong ánh mắt kinh ngạc của rất nhiều người, một bóng hình xinh đẹp xông ra!   Thướt tha nhào vào trong lòng Diệp Bắc Minh!   Nhìn Tiêu Nhã Phi lao đến, Diệp Bắc Minh ngẩn người một lúc, cảm thấy mềm mại ấm áp!   “Anh Diệp, cuối cùng cũng tìm được anh rồi, hu hu hu…”   Tiêu Nhã Phi òa khóc kiều diễm: “Lúc anh rời đi, sao cũng không nói một tiếng”.   “Cứ thế mà đi, người ta còn tưởng không được gặp anh nữa đấy!”   “Vãi!”   “Chuyện gì thế này?”   “Đáng chết! Mẹ kiếp, đúng là đáng chết! Cô em này là người của Diệp cuồng nhân?”   Hiện trường phát ra tiếng kêu rú!   Ai ai cũng tức chết!   Nghe tiếng khóc của cô gái.   Trên khuôn mặt lạnh lùng của Diệp Bắc Minh hiện lên vẻ dịu dàng: “Xin lỗi, lúc đó đi vội quá, quên mất không nói với em”.   Vẻ mặt Tiêu Dung Phi hơi phức tạp!   Cơ thể của Tô Thanh Ca run lên dữ dội, bất giác trong đôi mắt đẹp hiện lên một lớp sương mờ!   ‘Cậu Diệp… cậu ấy đã có người phụ nữ khác rồi sao?’   Thất vọng!   Hụt hẫng!   Đau lòng!   Các loại cảm xúc dâng lên trong lòng!   Tô Thanh Ca có thể sánh ngang mỹ nữ tuyệt sắc, cô ta vừa khóc, lập tức có rất nhiều người chú ý đến.   “Có chuyện gì vậy?”  “Sao Tô Thanh Ca lại khóc?”Mọi người thấy hơi nghi hoặc.   Nhìn theo ánh mắt của Tô Thanh Ca, đúng lúc thấy hai người Diệp Bắc Minh và Tiêu Nhã Phi!   "Đù mẹ... Không thể nào?"   "Chẳng lẽ là bởi vì Diệp cuồng nhân?"   "Không lẽ Tô Thanh Ca cũng thích Diệp cuồng nhân sao?"  

Chương 2009: "Đù mẹ... Không thể nào?"