Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2017: "Biết không? Người trẻ tuổi!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Ha ha, khả năng là ảo giác rồi..." Hạ Nhược Tuyết tự giễu cười một tiếng! "Nhược Tuyết!" Diệp Bắc Minh lại gọi thêm lần nữa. Hạ Nhược Tuyết đột nhiên ngẩng đầu, giọng nói mang theo nỗi gấp gáp và run rẩy: "Bắc Minh... là... là... anh sao?" "Là anh! Nhược Tuyết!" Diệp Bắc Minh không thể che giấu sự kích động của mình. Hai mắt Hạ Nhược Tuyết lập tức bị nước mắt làm nhòe đi! Cô ấy nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngay trong đám người. Hạ Nhược Tuyết không thể kiềm nén nỗi nhớ nhung của mình được nữa, cô ấy bất chấp tất cả, lao về phía Diệp Bắc Minh! Ngay trước mặt mọi người Thanh Huyền Tông, Hạ Nhược Tuyết nhào vào trong ngực Diệp Bắc Minh! Ôm nhau thật chặt! "Chị Nhược Tuyết..." Tiêu Nhã Phi mất mát!Tâm trạng vừa ổn định được của Tô Thanh Ca lại rơi xuống vực sâu một lần nữa! Lần này, cô ta không cần hỏi cũng biết cô gái tên là “Nhược Tuyết” này nhất định là người phụ nữ mà Diệp Bắc Minh yêu! Hạ Nhược Tuyết ôm chặt lấy Diệp Bắc Minh: "Bắc Minh, không phải em đang nằm mơ đấy chứ?" "Thế mà anh lại ở chỗ này? Em còn tưởng cả đời này đều không gặp lại anh được!" "Hu hu hu, Tôn Thiến mang thai, cô ấy bị thần nữ Túc Hoàng lừa đến một hòn đảo!" "Em vì muốn thông báo cho anh, vất vả lắm mới chạy thoát được, không ngờ lại bị Diệt Tuyệt Thượng Nhân đưa đi". "Em cho rằng sẽ không còn được gặp lại anh nữa, hu hu hu..." Hạ Nhược Tuyết đang run rẩy, không thèm để ý đến ai mà gào khóc! Cho dù ở xung quanh có bao nhiêu người, giờ phút này cô ấy chỉ muốn ôm Diệp Bắc Minh! Đôi mắt Diệp Bắc Minh c*̃ng đỏ lên, anh không ngừng an ủi: "Yên tâm, tất cả đều đã có anh rồi!" "Từ giờ trở đi, bất kỳ người nào cũng không thể tổn thương em nữa". Diệt Tuyệt Thượng Nhân cong khóe miệng lên nở một nụ cười lạnh như băng: "Đúng là không ai có thể tổn thương con bé, nhưng cái mạng nhỏ của cậu cũng sẽ không còn đâu!" "Biết không? Người trẻ tuổi!"
"Ha ha, khả năng là ảo giác rồi..."
Hạ Nhược Tuyết tự giễu cười một tiếng!
"Nhược Tuyết!"
Diệp Bắc Minh lại gọi thêm lần nữa.
Hạ Nhược Tuyết đột nhiên ngẩng đầu, giọng nói mang theo nỗi gấp gáp và run rẩy: "Bắc Minh... là... là... anh sao?"
"Là anh! Nhược Tuyết!"
Diệp Bắc Minh không thể che giấu sự kích động của mình.
Hai mắt Hạ Nhược Tuyết lập tức bị nước mắt làm nhòe đi!
Cô ấy nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngay trong đám người.
Hạ Nhược Tuyết không thể kiềm nén nỗi nhớ nhung của mình được nữa, cô ấy bất chấp tất cả, lao về phía Diệp Bắc Minh!
Ngay trước mặt mọi người Thanh Huyền Tông, Hạ Nhược Tuyết nhào vào trong ngực Diệp Bắc Minh!
Ôm nhau thật chặt!
"Chị Nhược Tuyết..."
Tiêu Nhã Phi mất mát!
Tâm trạng vừa ổn định được của Tô Thanh Ca lại rơi xuống vực sâu một lần nữa!
Lần này, cô ta không cần hỏi cũng biết cô gái tên là “Nhược Tuyết” này nhất định là người phụ nữ mà Diệp Bắc Minh yêu!
Hạ Nhược Tuyết ôm chặt lấy Diệp Bắc Minh: "Bắc Minh, không phải em đang nằm mơ đấy chứ?"
"Thế mà anh lại ở chỗ này? Em còn tưởng cả đời này đều không gặp lại anh được!"
"Hu hu hu, Tôn Thiến mang thai, cô ấy bị thần nữ Túc Hoàng lừa đến một hòn đảo!"
"Em vì muốn thông báo cho anh, vất vả lắm mới chạy thoát được, không ngờ lại bị Diệt Tuyệt Thượng Nhân đưa đi".
"Em cho rằng sẽ không còn được gặp lại anh nữa, hu hu hu..."
Hạ Nhược Tuyết đang run rẩy, không thèm để ý đến ai mà gào khóc!
Cho dù ở xung quanh có bao nhiêu người, giờ phút này cô ấy chỉ muốn ôm Diệp Bắc Minh!
Đôi mắt Diệp Bắc Minh c*̃ng đỏ lên, anh không ngừng an ủi: "Yên tâm, tất cả đều đã có anh rồi!"
"Từ giờ trở đi, bất kỳ người nào cũng không thể tổn thương em nữa".
Diệt Tuyệt Thượng Nhân cong khóe miệng lên nở một nụ cười lạnh như băng: "Đúng là không ai có thể tổn thương con bé, nhưng cái mạng nhỏ của cậu cũng sẽ không còn đâu!"
"Biết không? Người trẻ tuổi!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Ha ha, khả năng là ảo giác rồi..." Hạ Nhược Tuyết tự giễu cười một tiếng! "Nhược Tuyết!" Diệp Bắc Minh lại gọi thêm lần nữa. Hạ Nhược Tuyết đột nhiên ngẩng đầu, giọng nói mang theo nỗi gấp gáp và run rẩy: "Bắc Minh... là... là... anh sao?" "Là anh! Nhược Tuyết!" Diệp Bắc Minh không thể che giấu sự kích động của mình. Hai mắt Hạ Nhược Tuyết lập tức bị nước mắt làm nhòe đi! Cô ấy nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngay trong đám người. Hạ Nhược Tuyết không thể kiềm nén nỗi nhớ nhung của mình được nữa, cô ấy bất chấp tất cả, lao về phía Diệp Bắc Minh! Ngay trước mặt mọi người Thanh Huyền Tông, Hạ Nhược Tuyết nhào vào trong ngực Diệp Bắc Minh! Ôm nhau thật chặt! "Chị Nhược Tuyết..." Tiêu Nhã Phi mất mát!Tâm trạng vừa ổn định được của Tô Thanh Ca lại rơi xuống vực sâu một lần nữa! Lần này, cô ta không cần hỏi cũng biết cô gái tên là “Nhược Tuyết” này nhất định là người phụ nữ mà Diệp Bắc Minh yêu! Hạ Nhược Tuyết ôm chặt lấy Diệp Bắc Minh: "Bắc Minh, không phải em đang nằm mơ đấy chứ?" "Thế mà anh lại ở chỗ này? Em còn tưởng cả đời này đều không gặp lại anh được!" "Hu hu hu, Tôn Thiến mang thai, cô ấy bị thần nữ Túc Hoàng lừa đến một hòn đảo!" "Em vì muốn thông báo cho anh, vất vả lắm mới chạy thoát được, không ngờ lại bị Diệt Tuyệt Thượng Nhân đưa đi". "Em cho rằng sẽ không còn được gặp lại anh nữa, hu hu hu..." Hạ Nhược Tuyết đang run rẩy, không thèm để ý đến ai mà gào khóc! Cho dù ở xung quanh có bao nhiêu người, giờ phút này cô ấy chỉ muốn ôm Diệp Bắc Minh! Đôi mắt Diệp Bắc Minh c*̃ng đỏ lên, anh không ngừng an ủi: "Yên tâm, tất cả đều đã có anh rồi!" "Từ giờ trở đi, bất kỳ người nào cũng không thể tổn thương em nữa". Diệt Tuyệt Thượng Nhân cong khóe miệng lên nở một nụ cười lạnh như băng: "Đúng là không ai có thể tổn thương con bé, nhưng cái mạng nhỏ của cậu cũng sẽ không còn đâu!" "Biết không? Người trẻ tuổi!"