Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2039: “Cậu không muốn tiến vào xem thử hay sao?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  "Nếu không phải bởi vì tháp Phù Đồ bị phong ấn, địa vị của Thanh Huyền Tông chúng ta còn ghê gớm hơn Thần Kiếm Môn, có thể sánh vai với gia tộc Thượng Cổ".   "Vào thời Thượng Cổ, đệ tử chỉ cần tiến vào tháp Phù Đồ sẽ có thể nhận được đủ loại truyền thừa!"   "Hầy!"   Mã trưởng lão thở dài: "Chỉ tiếc, không biết vì nguyên nhân gì mà tháp Phù Đồ lại xảy ra vấn đề!"   "Hiện tại tháp Phù Đồ có vài phần nguy hiểm, nhưng chỗ tốt vẫn giống như thời Thượng Cổ!"   "Dựa theo quy củ, đệ tử nội môn xếp hạng trước 100 trên bảng xếp hạng Thanh Huyền mới có tư cách tiến vào tháp Phù Đồ!"   "Chúng tôi không hề nghi ngờ thực lực của cậu, nếu như cậu có thể bước vào bên trong tháp Phù Đồ và lấy được truyền thừa, chắc chắn sẽ có lợi ích to lớn cho con đường võ đạo của cậu!"   Diệp Bắc Minh cười hỏi lại: "Mã trưởng lão quan tâm tôi như vậy, rốt cuộc là vì điều gì?"   Mã trưởng lão sững sờ.   Diệp Bắc Minh cứ thế nhìn chằm chằm ông ta.   Ánh mắt không hề trốn tránh.   Mã trưởng lão hơi chột dạ, đôi mắt không nhịn được mà quơ quơ: "Tên này xảy ra chuyện gì vậy? Sao cứ cảm thấy có vài phần nhìn thấu suy nghĩ trong lòng lão phu thế?"   "Quên đi, nhất định là mình nghĩ nhiều rồi".   Mã trưởng lão âm thầm lắc đầu, mỉm cười: "Cậu là hạt giống tốt, chắc chắn có thể đi cao và xa hơn!"   "Chỉ cần sau này cậu quật khởi, đừng quên Thanh Huyền Tông là được!"   "Ồ".Vẻ mặt Diệp Bắc Minh có vẻ chẳng để tâm.   Anh đã có tháp Càn Khôn Trấn Ngục rồi, còn cần tháp Phù Đồ gì đó làm chi nữa?   Truyền thừa ở bên trong tháp Phù Đồ không lẽ còn trâu bò hơn tháp Càn Khôn Trấn Ngục được hay sao?  Mã trưởng lão thấy Diệp Bắc Minh không quá hứng thú, thần bí cười một tiếng: “Diệp Bắc Minh, bổn trưởng lão lại nói cho cậu biết một chuyện!”   “Hai mươi bốn năm trước, mẹ cậu Diệp Thanh Lam cũng từng tiến vào tháp Phù Đồ, thanh kiếm Long Đồ trong tay cậu cũng chính là do bà ấy đem ra từ bên trong tháp Phù Đồ!”   “Cậu không muốn tiến vào xem thử hay sao?”   “Cái gì?”   Sắc mặt Diệp Bắc Minh cuối cùng cũng thay đổi.   Anh không có chút hứng thú nào đối với tháp Phù Đồ!   

 "Nếu không phải bởi vì tháp Phù Đồ bị phong ấn, địa vị của Thanh Huyền Tông chúng ta còn ghê gớm hơn Thần Kiếm Môn, có thể sánh vai với gia tộc Thượng Cổ".  

 

"Vào thời Thượng Cổ, đệ tử chỉ cần tiến vào tháp Phù Đồ sẽ có thể nhận được đủ loại truyền thừa!"  

 

"Hầy!"  

 

Mã trưởng lão thở dài: "Chỉ tiếc, không biết vì nguyên nhân gì mà tháp Phù Đồ lại xảy ra vấn đề!"  

 

"Hiện tại tháp Phù Đồ có vài phần nguy hiểm, nhưng chỗ tốt vẫn giống như thời Thượng Cổ!"  

 

"Dựa theo quy củ, đệ tử nội môn xếp hạng trước 100 trên bảng xếp hạng Thanh Huyền mới có tư cách tiến vào tháp Phù Đồ!"  

 

"Chúng tôi không hề nghi ngờ thực lực của cậu, nếu như cậu có thể bước vào bên trong tháp Phù Đồ và lấy được truyền thừa, chắc chắn sẽ có lợi ích to lớn cho con đường võ đạo của cậu!"  

 

Diệp Bắc Minh cười hỏi lại: "Mã trưởng lão quan tâm tôi như vậy, rốt cuộc là vì điều gì?"  

 

Mã trưởng lão sững sờ.  

 

Diệp Bắc Minh cứ thế nhìn chằm chằm ông ta.  

 

Ánh mắt không hề trốn tránh.  

 

Mã trưởng lão hơi chột dạ, đôi mắt không nhịn được mà quơ quơ: "Tên này xảy ra chuyện gì vậy? Sao cứ cảm thấy có vài phần nhìn thấu suy nghĩ trong lòng lão phu thế?"  

 

"Quên đi, nhất định là mình nghĩ nhiều rồi".  

 

Mã trưởng lão âm thầm lắc đầu, mỉm cười: "Cậu là hạt giống tốt, chắc chắn có thể đi cao và xa hơn!"  

 

"Chỉ cần sau này cậu quật khởi, đừng quên Thanh Huyền Tông là được!"  

 

"Ồ".

Vẻ mặt Diệp Bắc Minh có vẻ chẳng để tâm.  

 

Anh đã có tháp Càn Khôn Trấn Ngục rồi, còn cần tháp Phù Đồ gì đó làm chi nữa?  

 

Truyền thừa ở bên trong tháp Phù Đồ không lẽ còn trâu bò hơn tháp Càn Khôn Trấn Ngục được hay sao?  

Mã trưởng lão thấy Diệp Bắc Minh không quá hứng thú, thần bí cười một tiếng: “Diệp Bắc Minh, bổn trưởng lão lại nói cho cậu biết một chuyện!”  

 

“Hai mươi bốn năm trước, mẹ cậu Diệp Thanh Lam cũng từng tiến vào tháp Phù Đồ, thanh kiếm Long Đồ trong tay cậu cũng chính là do bà ấy đem ra từ bên trong tháp Phù Đồ!”  

 

“Cậu không muốn tiến vào xem thử hay sao?”  

 

“Cái gì?”  

 

Sắc mặt Diệp Bắc Minh cuối cùng cũng thay đổi.  

 

Anh không có chút hứng thú nào đối với tháp Phù Đồ!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  "Nếu không phải bởi vì tháp Phù Đồ bị phong ấn, địa vị của Thanh Huyền Tông chúng ta còn ghê gớm hơn Thần Kiếm Môn, có thể sánh vai với gia tộc Thượng Cổ".   "Vào thời Thượng Cổ, đệ tử chỉ cần tiến vào tháp Phù Đồ sẽ có thể nhận được đủ loại truyền thừa!"   "Hầy!"   Mã trưởng lão thở dài: "Chỉ tiếc, không biết vì nguyên nhân gì mà tháp Phù Đồ lại xảy ra vấn đề!"   "Hiện tại tháp Phù Đồ có vài phần nguy hiểm, nhưng chỗ tốt vẫn giống như thời Thượng Cổ!"   "Dựa theo quy củ, đệ tử nội môn xếp hạng trước 100 trên bảng xếp hạng Thanh Huyền mới có tư cách tiến vào tháp Phù Đồ!"   "Chúng tôi không hề nghi ngờ thực lực của cậu, nếu như cậu có thể bước vào bên trong tháp Phù Đồ và lấy được truyền thừa, chắc chắn sẽ có lợi ích to lớn cho con đường võ đạo của cậu!"   Diệp Bắc Minh cười hỏi lại: "Mã trưởng lão quan tâm tôi như vậy, rốt cuộc là vì điều gì?"   Mã trưởng lão sững sờ.   Diệp Bắc Minh cứ thế nhìn chằm chằm ông ta.   Ánh mắt không hề trốn tránh.   Mã trưởng lão hơi chột dạ, đôi mắt không nhịn được mà quơ quơ: "Tên này xảy ra chuyện gì vậy? Sao cứ cảm thấy có vài phần nhìn thấu suy nghĩ trong lòng lão phu thế?"   "Quên đi, nhất định là mình nghĩ nhiều rồi".   Mã trưởng lão âm thầm lắc đầu, mỉm cười: "Cậu là hạt giống tốt, chắc chắn có thể đi cao và xa hơn!"   "Chỉ cần sau này cậu quật khởi, đừng quên Thanh Huyền Tông là được!"   "Ồ".Vẻ mặt Diệp Bắc Minh có vẻ chẳng để tâm.   Anh đã có tháp Càn Khôn Trấn Ngục rồi, còn cần tháp Phù Đồ gì đó làm chi nữa?   Truyền thừa ở bên trong tháp Phù Đồ không lẽ còn trâu bò hơn tháp Càn Khôn Trấn Ngục được hay sao?  Mã trưởng lão thấy Diệp Bắc Minh không quá hứng thú, thần bí cười một tiếng: “Diệp Bắc Minh, bổn trưởng lão lại nói cho cậu biết một chuyện!”   “Hai mươi bốn năm trước, mẹ cậu Diệp Thanh Lam cũng từng tiến vào tháp Phù Đồ, thanh kiếm Long Đồ trong tay cậu cũng chính là do bà ấy đem ra từ bên trong tháp Phù Đồ!”   “Cậu không muốn tiến vào xem thử hay sao?”   “Cái gì?”   Sắc mặt Diệp Bắc Minh cuối cùng cũng thay đổi.   Anh không có chút hứng thú nào đối với tháp Phù Đồ!   

Chương 2039: “Cậu không muốn tiến vào xem thử hay sao?”