Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2044: "Chưa nghe bao giờ".
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Người phụ nữ mặc váy dài tơ tằm băng phun ra ba chữ: "Nam Cung Uyển". "Nam Cung Uyển?" Diệp Bắc Minh nhớ lại trong đầu một lần, xác định đây là lần đầu tiên nghe thấy cái tên này. Anh nhẹ nhàng lắc đầu: "Chưa nghe bao giờ". Nam Cung Uyển sững sờ, lần đầu tiên cảm xúc có dao động! Nhưng mà.Gương mặt xinh đẹp của cô ta vẫn lạnh lẽo như trước, nhìn về phía ba vị thái thượng trưởng lão: "Mở tháp Phù Đồ ra đi". Ba người quay sang nhìn nhau! Mã trưởng lão lập tức dùng chân nguyên truyền âm: "Lần này phải làm như thế nào đây?" Vương trưởng lão nhíu mày: "Nếu như Nam Cung Uyển cũng tiến vào tháp Phù Đồ, xảy ra chuyện thì phải làm sao bây giờ?" Người phụ nữ trung niên truyền âm: "Đây là chính cô ta lựa chọn, có liên quan gì đến chúng ta chứ?" "Mục tiêu của chúng ta là Diệp Bắc Minh, nhất định phải khiến cậu ta không có cách nào rời khỏi Thanh Huyền Tông trong vòng bảy ngày!" "Nam Cung Uyển và Diệp Bắc Minh cùng nhau tiến vào tháp Phù Đồ thì sao chứ?" "Nếu như Diệp Bắc Minh chết trong tháp Phù Đồ là tốt nhất, cho dù cậu ta có thể còn sống đi ra khỏi tháp Phù Đồ, bảy ngày sau lão quỷ Hắc Sơn c*̃ng đến rồi!" Mã trưởng lão cắn răng một cái: "Được, vậy cứ để bọn họ đi vào chung!" Ba người cùng nhau tính toán, gật đầu đồng ý. "Được rồi, nếu cô Uyển Nhi đã lựa chọn như vậy, chúng tôi c*̃ng sẽ không nhiều lời". Mã trưởng lão gật đầu. Bọn họ bảo Diệp Bắc Minh và Nam Cung Uyển đứng ở vị trí trung tâm Thái Cực Đồ, sau đó lấy một cái lệnh bài màu đen từ trong nhẫn trữ vật ra! Vương trưởng lão và người phụ nữ trung niên cũng lấy ra một cái lệnh bài màu đen như vậy. Phía trên khắc phù văn cổ xưa, vô cùng huyền ảo. Ba người đồng thời ra tay, cắm lệnh bài màu đen vào lỗ khảm trong mặt đất! Ầm! Một luồng ánh sáng trắng lấp lóe, bao phủ lấy Diệp Bắc Minh và Nam Cung Uyển. Diệp Bắc Minh biến sắc, khoát tay một cái, kiếm Đoạn Long xuất hiện trong tay, có thể chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào! Nam Cung Uyển quét mắt nhìn anh một cái, giống như là nhìn đồ nhà quê. Giọng nói trong trẻo giống như Bồ Tát: "Thực lực của anh rất không tệ, tôi đã nhìn thấy trận chiến ở quảng trường sơn môn rồi". "So sánh với những thiên tài ở đại lục thượng cổ, anh cũng không hề thua kém hơn là bao, sao lại không có kiến thức như vậy?"
Người phụ nữ mặc váy dài tơ tằm băng phun ra ba chữ: "Nam Cung Uyển".
"Nam Cung Uyển?"
Diệp Bắc Minh nhớ lại trong đầu một lần, xác định đây là lần đầu tiên nghe thấy cái tên này.
Anh nhẹ nhàng lắc đầu: "Chưa nghe bao giờ".
Nam Cung Uyển sững sờ, lần đầu tiên cảm xúc có dao động!
Nhưng mà.
Gương mặt xinh đẹp của cô ta vẫn lạnh lẽo như trước, nhìn về phía ba vị thái thượng trưởng lão: "Mở tháp Phù Đồ ra đi".
Ba người quay sang nhìn nhau!
Mã trưởng lão lập tức dùng chân nguyên truyền âm: "Lần này phải làm như thế nào đây?"
Vương trưởng lão nhíu mày: "Nếu như Nam Cung Uyển cũng tiến vào tháp Phù Đồ, xảy ra chuyện thì phải làm sao bây giờ?"
Người phụ nữ trung niên truyền âm: "Đây là chính cô ta lựa chọn, có liên quan gì đến chúng ta chứ?"
"Mục tiêu của chúng ta là Diệp Bắc Minh, nhất định phải khiến cậu ta không có cách nào rời khỏi Thanh Huyền Tông trong vòng bảy ngày!"
"Nam Cung Uyển và Diệp Bắc Minh cùng nhau tiến vào tháp Phù Đồ thì sao chứ?"
"Nếu như Diệp Bắc Minh chết trong tháp Phù Đồ là tốt nhất, cho dù cậu ta có thể còn sống đi ra khỏi tháp Phù Đồ, bảy ngày sau lão quỷ Hắc Sơn c*̃ng đến rồi!"
Mã trưởng lão cắn răng một cái: "Được, vậy cứ để bọn họ đi vào chung!"
Ba người cùng nhau tính toán, gật đầu đồng ý.
"Được rồi, nếu cô Uyển Nhi đã lựa chọn như vậy, chúng tôi c*̃ng sẽ không nhiều lời".
Mã trưởng lão gật đầu.
Bọn họ bảo Diệp Bắc Minh và Nam Cung Uyển đứng ở vị trí trung tâm Thái Cực Đồ, sau đó lấy một cái lệnh bài màu đen từ trong nhẫn trữ vật ra!
Vương trưởng lão và người phụ nữ trung niên cũng lấy ra một cái lệnh bài màu đen như vậy.
Phía trên khắc phù văn cổ xưa, vô cùng huyền ảo.
Ba người đồng thời ra tay, cắm lệnh bài màu đen vào lỗ khảm trong mặt đất!
Ầm!
Một luồng ánh sáng trắng lấp lóe, bao phủ lấy Diệp Bắc Minh và Nam Cung Uyển.
Diệp Bắc Minh biến sắc, khoát tay một cái, kiếm Đoạn Long xuất hiện trong tay, có thể chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào!
Nam Cung Uyển quét mắt nhìn anh một cái, giống như là nhìn đồ nhà quê.
Giọng nói trong trẻo giống như Bồ Tát: "Thực lực của anh rất không tệ, tôi đã nhìn thấy trận chiến ở quảng trường sơn môn rồi".
"So sánh với những thiên tài ở đại lục thượng cổ, anh cũng không hề thua kém hơn là bao, sao lại không có kiến thức như vậy?"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Người phụ nữ mặc váy dài tơ tằm băng phun ra ba chữ: "Nam Cung Uyển". "Nam Cung Uyển?" Diệp Bắc Minh nhớ lại trong đầu một lần, xác định đây là lần đầu tiên nghe thấy cái tên này. Anh nhẹ nhàng lắc đầu: "Chưa nghe bao giờ". Nam Cung Uyển sững sờ, lần đầu tiên cảm xúc có dao động! Nhưng mà.Gương mặt xinh đẹp của cô ta vẫn lạnh lẽo như trước, nhìn về phía ba vị thái thượng trưởng lão: "Mở tháp Phù Đồ ra đi". Ba người quay sang nhìn nhau! Mã trưởng lão lập tức dùng chân nguyên truyền âm: "Lần này phải làm như thế nào đây?" Vương trưởng lão nhíu mày: "Nếu như Nam Cung Uyển cũng tiến vào tháp Phù Đồ, xảy ra chuyện thì phải làm sao bây giờ?" Người phụ nữ trung niên truyền âm: "Đây là chính cô ta lựa chọn, có liên quan gì đến chúng ta chứ?" "Mục tiêu của chúng ta là Diệp Bắc Minh, nhất định phải khiến cậu ta không có cách nào rời khỏi Thanh Huyền Tông trong vòng bảy ngày!" "Nam Cung Uyển và Diệp Bắc Minh cùng nhau tiến vào tháp Phù Đồ thì sao chứ?" "Nếu như Diệp Bắc Minh chết trong tháp Phù Đồ là tốt nhất, cho dù cậu ta có thể còn sống đi ra khỏi tháp Phù Đồ, bảy ngày sau lão quỷ Hắc Sơn c*̃ng đến rồi!" Mã trưởng lão cắn răng một cái: "Được, vậy cứ để bọn họ đi vào chung!" Ba người cùng nhau tính toán, gật đầu đồng ý. "Được rồi, nếu cô Uyển Nhi đã lựa chọn như vậy, chúng tôi c*̃ng sẽ không nhiều lời". Mã trưởng lão gật đầu. Bọn họ bảo Diệp Bắc Minh và Nam Cung Uyển đứng ở vị trí trung tâm Thái Cực Đồ, sau đó lấy một cái lệnh bài màu đen từ trong nhẫn trữ vật ra! Vương trưởng lão và người phụ nữ trung niên cũng lấy ra một cái lệnh bài màu đen như vậy. Phía trên khắc phù văn cổ xưa, vô cùng huyền ảo. Ba người đồng thời ra tay, cắm lệnh bài màu đen vào lỗ khảm trong mặt đất! Ầm! Một luồng ánh sáng trắng lấp lóe, bao phủ lấy Diệp Bắc Minh và Nam Cung Uyển. Diệp Bắc Minh biến sắc, khoát tay một cái, kiếm Đoạn Long xuất hiện trong tay, có thể chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào! Nam Cung Uyển quét mắt nhìn anh một cái, giống như là nhìn đồ nhà quê. Giọng nói trong trẻo giống như Bồ Tát: "Thực lực của anh rất không tệ, tôi đã nhìn thấy trận chiến ở quảng trường sơn môn rồi". "So sánh với những thiên tài ở đại lục thượng cổ, anh cũng không hề thua kém hơn là bao, sao lại không có kiến thức như vậy?"