Mẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n: “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước. Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần. Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta…
Chương 5: Chương 5
Trạng Nguyên Nương Tử - Đêm Thứ BảyTác giả: Đêm Thứ BảyTruyện Cổ ĐạiMẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n: “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước. Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần. Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta… Bà bà ta một mình đấu với đám phụ nhân, cãi đến mức giận sôi gan.Từ sau khi Tùng Trúc đi, chăn đệm cũng lạnh đi mấy phần. Trời dần ấm lên, ta cũng ra ngoài nhiều hơn.Tân nương đi đến đâu cũng bị người ta đùa cợt. Có kẻ mở miệng liền gọi “Tú tài nương tử”, nhưng chẳng ai thực lòng. Không ai tin Tùng Trúc có thể phá được vận xui, thi đậu tú tài. Trừ tavà bà bà, mọi người đều đợi xem trò cười của hắn.Lần nọ ra chợ, ta tình cờ gặp mẫu thân.Bà ấy trách mắng ta: “Nghe nói mày đi khắp nơi khoác lác rằng thằng xui xẻo nhà mày có thể thi đậu tú tài, lời này truyền cả đến thôn chúng ta rồi!”“Sau này bớt làm mấy chuyện mất mặt ấy đi. Chỉ với bộ dáng que củi của nó, có chỗ nào giống người có phúc làm tú tài? Mày cũng nên sớm dập tắt hy vọng này đi.”Bà ấy chẳng mong ta có ngày lành.Không bao lâu sau, bà bà đi mua bát đĩa tìm đến.Mẫu thân cười mà như không: “Xem con gái ta béo tốt hẳn ra, chẳng phải sang đó lười nhác đấy chứ? Nó làm việc nhanh nhẹn lắm, bà cứ sai bảo thoải mái.”Bà bà ta liền đáp trả: “Là ta nuôi mập đấy. Hôm mới gả qua đây, nó gầy đến nỗi trơ cả xương, ta nhìn mà còn xót. Con gái thì cứ tròn trịa một chút mới đẹp. Nhà ta cũng chẳng thiếu mấy miếng cơm ấy.”“Bà nói có đúng không, thông gia?”Mặt mẫu thân lúc xanh lúc trắng, nghiến răng: “Đó là lẽ tất nhiên, chờ tế tử thi xong, sau này còn có thể giúp việc đồng áng nữa!”Một cuộc gặp gỡ chẳng mấy vui vẻ.Chờ đợi dài dằng dặc, ta đếm ngón tay tính ngày, hôm qua lẽ ra đã niêm yết bảng rồi. Chỉ không biết kết quả thế nào.Hai mẹ con đang thấp thỏm lo âu, bỗng bên ngoài truyền đến tiếng trẻ con reo hò:“Kỷ Ngũ về rồi! Kỷ Ngũ về rồi!”Sao lại nhanh như vậy?Ta và bà bà nhìn nhau, lòng đều trầm xuống.Vịt Bay Lạc BầyTrong thôn không có chuyện lớn, tiếng trẻ con la hét đã kéo không ít đàn ông, phụ nữ từ trong nhà chạy ra.Ta và bà bà vội vã chạy đến cổng thôn, liền thấy Kỷ Tùng Trúc phong trần mệt mỏi trở về.Ta nhanh chân tiến lên, quan sát hắn từ trên xuống dưới. Mới xa cách có mấy ngày mà hắn đã gầy rộc đi, cả người tiều tụy, uể oải.Mập thẩm che miệng cười: “Về nhanh như vậy, chẳng lẽ lần này còn chưa kịp dự thi đã bị đuổi về rồi?”Mắt ta đỏ hoe: “Bình an trở về là tốt rồi.”Bà bà tính tình nóng nảy, giữa ánh mắt hóng hớt của đám đông, liền sốt ruột hỏi:“Sao rồi, thi đậu chứ?”
Bà bà ta một mình đấu với đám phụ nhân, cãi đến mức giận sôi gan.
Từ sau khi Tùng Trúc đi, chăn đệm cũng lạnh đi mấy phần. Trời dần ấm lên, ta cũng ra ngoài nhiều hơn.
Tân nương đi đến đâu cũng bị người ta đùa cợt. Có kẻ mở miệng liền gọi “Tú tài nương tử”, nhưng chẳng ai thực lòng. Không ai tin Tùng Trúc có thể phá được vận xui, thi đậu tú tài. Trừ tavà bà bà, mọi người đều đợi xem trò cười của hắn.
Lần nọ ra chợ, ta tình cờ gặp mẫu thân.
Bà ấy trách mắng ta: “Nghe nói mày đi khắp nơi khoác lác rằng thằng xui xẻo nhà mày có thể thi đậu tú tài, lời này truyền cả đến thôn chúng ta rồi!”
“Sau này bớt làm mấy chuyện mất mặt ấy đi. Chỉ với bộ dáng que củi của nó, có chỗ nào giống người có phúc làm tú tài? Mày cũng nên sớm dập tắt hy vọng này đi.”
Bà ấy chẳng mong ta có ngày lành.
Không bao lâu sau, bà bà đi mua bát đĩa tìm đến.
Mẫu thân cười mà như không: “Xem con gái ta béo tốt hẳn ra, chẳng phải sang đó lười nhác đấy chứ? Nó làm việc nhanh nhẹn lắm, bà cứ sai bảo thoải mái.”
Bà bà ta liền đáp trả: “Là ta nuôi mập đấy. Hôm mới gả qua đây, nó gầy đến nỗi trơ cả xương, ta nhìn mà còn xót. Con gái thì cứ tròn trịa một chút mới đẹp. Nhà ta cũng chẳng thiếu mấy miếng cơm ấy.”
“Bà nói có đúng không, thông gia?”
Mặt mẫu thân lúc xanh lúc trắng, nghiến răng: “Đó là lẽ tất nhiên, chờ tế tử thi xong, sau này còn có thể giúp việc đồng áng nữa!”
Một cuộc gặp gỡ chẳng mấy vui vẻ.
Chờ đợi dài dằng dặc, ta đếm ngón tay tính ngày, hôm qua lẽ ra đã niêm yết bảng rồi. Chỉ không biết kết quả thế nào.
Hai mẹ con đang thấp thỏm lo âu, bỗng bên ngoài truyền đến tiếng trẻ con reo hò:
“Kỷ Ngũ về rồi! Kỷ Ngũ về rồi!”
Sao lại nhanh như vậy?
Ta và bà bà nhìn nhau, lòng đều trầm xuống.
Vịt Bay Lạc Bầy
Trong thôn không có chuyện lớn, tiếng trẻ con la hét đã kéo không ít đàn ông, phụ nữ từ trong nhà chạy ra.
Ta và bà bà vội vã chạy đến cổng thôn, liền thấy Kỷ Tùng Trúc phong trần mệt mỏi trở về.
Ta nhanh chân tiến lên, quan sát hắn từ trên xuống dưới. Mới xa cách có mấy ngày mà hắn đã gầy rộc đi, cả người tiều tụy, uể oải.
Mập thẩm che miệng cười: “Về nhanh như vậy, chẳng lẽ lần này còn chưa kịp dự thi đã bị đuổi về rồi?”
Mắt ta đỏ hoe: “Bình an trở về là tốt rồi.”
Bà bà tính tình nóng nảy, giữa ánh mắt hóng hớt của đám đông, liền sốt ruột hỏi:
“Sao rồi, thi đậu chứ?”
Trạng Nguyên Nương Tử - Đêm Thứ BảyTác giả: Đêm Thứ BảyTruyện Cổ ĐạiMẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n: “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước. Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần. Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta… Bà bà ta một mình đấu với đám phụ nhân, cãi đến mức giận sôi gan.Từ sau khi Tùng Trúc đi, chăn đệm cũng lạnh đi mấy phần. Trời dần ấm lên, ta cũng ra ngoài nhiều hơn.Tân nương đi đến đâu cũng bị người ta đùa cợt. Có kẻ mở miệng liền gọi “Tú tài nương tử”, nhưng chẳng ai thực lòng. Không ai tin Tùng Trúc có thể phá được vận xui, thi đậu tú tài. Trừ tavà bà bà, mọi người đều đợi xem trò cười của hắn.Lần nọ ra chợ, ta tình cờ gặp mẫu thân.Bà ấy trách mắng ta: “Nghe nói mày đi khắp nơi khoác lác rằng thằng xui xẻo nhà mày có thể thi đậu tú tài, lời này truyền cả đến thôn chúng ta rồi!”“Sau này bớt làm mấy chuyện mất mặt ấy đi. Chỉ với bộ dáng que củi của nó, có chỗ nào giống người có phúc làm tú tài? Mày cũng nên sớm dập tắt hy vọng này đi.”Bà ấy chẳng mong ta có ngày lành.Không bao lâu sau, bà bà đi mua bát đĩa tìm đến.Mẫu thân cười mà như không: “Xem con gái ta béo tốt hẳn ra, chẳng phải sang đó lười nhác đấy chứ? Nó làm việc nhanh nhẹn lắm, bà cứ sai bảo thoải mái.”Bà bà ta liền đáp trả: “Là ta nuôi mập đấy. Hôm mới gả qua đây, nó gầy đến nỗi trơ cả xương, ta nhìn mà còn xót. Con gái thì cứ tròn trịa một chút mới đẹp. Nhà ta cũng chẳng thiếu mấy miếng cơm ấy.”“Bà nói có đúng không, thông gia?”Mặt mẫu thân lúc xanh lúc trắng, nghiến răng: “Đó là lẽ tất nhiên, chờ tế tử thi xong, sau này còn có thể giúp việc đồng áng nữa!”Một cuộc gặp gỡ chẳng mấy vui vẻ.Chờ đợi dài dằng dặc, ta đếm ngón tay tính ngày, hôm qua lẽ ra đã niêm yết bảng rồi. Chỉ không biết kết quả thế nào.Hai mẹ con đang thấp thỏm lo âu, bỗng bên ngoài truyền đến tiếng trẻ con reo hò:“Kỷ Ngũ về rồi! Kỷ Ngũ về rồi!”Sao lại nhanh như vậy?Ta và bà bà nhìn nhau, lòng đều trầm xuống.Vịt Bay Lạc BầyTrong thôn không có chuyện lớn, tiếng trẻ con la hét đã kéo không ít đàn ông, phụ nữ từ trong nhà chạy ra.Ta và bà bà vội vã chạy đến cổng thôn, liền thấy Kỷ Tùng Trúc phong trần mệt mỏi trở về.Ta nhanh chân tiến lên, quan sát hắn từ trên xuống dưới. Mới xa cách có mấy ngày mà hắn đã gầy rộc đi, cả người tiều tụy, uể oải.Mập thẩm che miệng cười: “Về nhanh như vậy, chẳng lẽ lần này còn chưa kịp dự thi đã bị đuổi về rồi?”Mắt ta đỏ hoe: “Bình an trở về là tốt rồi.”Bà bà tính tình nóng nảy, giữa ánh mắt hóng hớt của đám đông, liền sốt ruột hỏi:“Sao rồi, thi đậu chứ?”