Mẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n: “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước. Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần. Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta…
Chương 8: Chương 8
Trạng Nguyên Nương Tử - Đêm Thứ BảyTác giả: Đêm Thứ BảyTruyện Cổ ĐạiMẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n: “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước. Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần. Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta… Bà bà giận đến mức muốn vào bếp lấy d.a.o chặt. Tùng Trúc vội kéo bà lại: “Mẫu thân, để con xử lý.”Bóng đêm cuộn trào như sóng lớn dâng lên từng đợt. Trong sân ánh sáng lờ mờ, Chu Lý đứng dưới gốc thạch lựu, gượng cười:“Kỷ huynh vậy mà không đợi ta, đã vội vã hồi phủ. Chúc mừng huynh đỗ tú tài, còn ta lần này lại rớt.”Tùng Trúc đứng trong sảnh, ánh nến sáng rực hắt lên khuôn mặt tuấn tú của hắn. Giọng hắn trầm xuống: “Chu huynh, vào nói chuyện đi.”Trong lòng ta đầy oán giận, chỉ rót cho Chu Lý một chén trà nguội từ đêm trước. Tùng Trúc cũng không nhiều lời, chỉ lấy thỏi mực ra, đặt lên bàn.Chu Lý run tay, nước trà lạnh b.ắ.n lên mu bàn tay hắn. Hắn khẽ thốt: “Thì ra là vậy.”Mắt Tùng Trúc ánh lên vẻ đau đớn: “Ta xem ngươi như huynh đệ, cớ gì ngươi lại làm vậy?”Chu Lý cười gượng: “Chúng ta từ nhỏ đã cùng bái sư một thầy, ngươi thông minh hơn người, còn ta thì ngu dốt. Phụ thân ta lúc nào cũng nói, nếu ta có được một nửa bản lĩnh của ngươi thì tốt biết bao.”“Ta cũng ngày ngày dùi mài kinh sử, cũng chưa từng lơ là, vậy cớ sao ta vẫn không làm được?”Hắn kích động đứng bật dậy, hốc mắt đỏ bừng: “Đã là huynh đệ, thì phải cùng tiến cùng lui.”Tùng Trúc đẩy thỏi mực qua: “Ta đã sớm nói với ngươi, thiên phú của ngươi không nằm ở việc học, mà là buôn bán. Ngươi sinh ra đã là một thương nhân.”“Mực trả ngươi, từ nay ngươi và ta cắt đứt tình nghĩa.”Chu Lý siết chặt quai hàm, cố gắng nén giận: “Kỷ Tùng Trúc, ngươi còn giả cao thượng gì chứ…”Bà bà không nhịn nổi nữa, xách d.a.o chặt xông ra, quát lớn: “Cút! Không thì ta c.h.é.m ngươi cho chó ăn!”Con chó lớn trong sân dường như hiểu được, lập tức tru lên inh ỏi.Vịt Bay Lạc BầyChu Lý mặt mày ảm đạm, lảo đảo rời đi.Ta giận dữ nói: “Vậy mà còn để hắn đi dễ dàng như vậy, hắn đã làm lỡ dở phu quân bao nhiêu năm rồi!”
Bà bà giận đến mức muốn vào bếp lấy d.a.o chặt. Tùng Trúc vội kéo bà lại: “Mẫu thân, để con xử lý.”
Bóng đêm cuộn trào như sóng lớn dâng lên từng đợt. Trong sân ánh sáng lờ mờ, Chu Lý đứng dưới gốc thạch lựu, gượng cười:
“Kỷ huynh vậy mà không đợi ta, đã vội vã hồi phủ. Chúc mừng huynh đỗ tú tài, còn ta lần này lại rớt.”
Tùng Trúc đứng trong sảnh, ánh nến sáng rực hắt lên khuôn mặt tuấn tú của hắn. Giọng hắn trầm xuống: “Chu huynh, vào nói chuyện đi.”
Trong lòng ta đầy oán giận, chỉ rót cho Chu Lý một chén trà nguội từ đêm trước. Tùng Trúc cũng không nhiều lời, chỉ lấy thỏi mực ra, đặt lên bàn.
Chu Lý run tay, nước trà lạnh b.ắ.n lên mu bàn tay hắn. Hắn khẽ thốt: “Thì ra là vậy.”
Mắt Tùng Trúc ánh lên vẻ đau đớn: “Ta xem ngươi như huynh đệ, cớ gì ngươi lại làm vậy?”
Chu Lý cười gượng: “Chúng ta từ nhỏ đã cùng bái sư một thầy, ngươi thông minh hơn người, còn ta thì ngu dốt. Phụ thân ta lúc nào cũng nói, nếu ta có được một nửa bản lĩnh của ngươi thì tốt biết bao.”
“Ta cũng ngày ngày dùi mài kinh sử, cũng chưa từng lơ là, vậy cớ sao ta vẫn không làm được?”
Hắn kích động đứng bật dậy, hốc mắt đỏ bừng: “Đã là huynh đệ, thì phải cùng tiến cùng lui.”
Tùng Trúc đẩy thỏi mực qua: “Ta đã sớm nói với ngươi, thiên phú của ngươi không nằm ở việc học, mà là buôn bán. Ngươi sinh ra đã là một thương nhân.”
“Mực trả ngươi, từ nay ngươi và ta cắt đứt tình nghĩa.”
Chu Lý siết chặt quai hàm, cố gắng nén giận: “Kỷ Tùng Trúc, ngươi còn giả cao thượng gì chứ…”
Bà bà không nhịn nổi nữa, xách d.a.o chặt xông ra, quát lớn: “Cút! Không thì ta c.h.é.m ngươi cho chó ăn!”
Con chó lớn trong sân dường như hiểu được, lập tức tru lên inh ỏi.
Vịt Bay Lạc Bầy
Chu Lý mặt mày ảm đạm, lảo đảo rời đi.
Ta giận dữ nói: “Vậy mà còn để hắn đi dễ dàng như vậy, hắn đã làm lỡ dở phu quân bao nhiêu năm rồi!”
Trạng Nguyên Nương Tử - Đêm Thứ BảyTác giả: Đêm Thứ BảyTruyện Cổ ĐạiMẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n: “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước. Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần. Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta… Bà bà giận đến mức muốn vào bếp lấy d.a.o chặt. Tùng Trúc vội kéo bà lại: “Mẫu thân, để con xử lý.”Bóng đêm cuộn trào như sóng lớn dâng lên từng đợt. Trong sân ánh sáng lờ mờ, Chu Lý đứng dưới gốc thạch lựu, gượng cười:“Kỷ huynh vậy mà không đợi ta, đã vội vã hồi phủ. Chúc mừng huynh đỗ tú tài, còn ta lần này lại rớt.”Tùng Trúc đứng trong sảnh, ánh nến sáng rực hắt lên khuôn mặt tuấn tú của hắn. Giọng hắn trầm xuống: “Chu huynh, vào nói chuyện đi.”Trong lòng ta đầy oán giận, chỉ rót cho Chu Lý một chén trà nguội từ đêm trước. Tùng Trúc cũng không nhiều lời, chỉ lấy thỏi mực ra, đặt lên bàn.Chu Lý run tay, nước trà lạnh b.ắ.n lên mu bàn tay hắn. Hắn khẽ thốt: “Thì ra là vậy.”Mắt Tùng Trúc ánh lên vẻ đau đớn: “Ta xem ngươi như huynh đệ, cớ gì ngươi lại làm vậy?”Chu Lý cười gượng: “Chúng ta từ nhỏ đã cùng bái sư một thầy, ngươi thông minh hơn người, còn ta thì ngu dốt. Phụ thân ta lúc nào cũng nói, nếu ta có được một nửa bản lĩnh của ngươi thì tốt biết bao.”“Ta cũng ngày ngày dùi mài kinh sử, cũng chưa từng lơ là, vậy cớ sao ta vẫn không làm được?”Hắn kích động đứng bật dậy, hốc mắt đỏ bừng: “Đã là huynh đệ, thì phải cùng tiến cùng lui.”Tùng Trúc đẩy thỏi mực qua: “Ta đã sớm nói với ngươi, thiên phú của ngươi không nằm ở việc học, mà là buôn bán. Ngươi sinh ra đã là một thương nhân.”“Mực trả ngươi, từ nay ngươi và ta cắt đứt tình nghĩa.”Chu Lý siết chặt quai hàm, cố gắng nén giận: “Kỷ Tùng Trúc, ngươi còn giả cao thượng gì chứ…”Bà bà không nhịn nổi nữa, xách d.a.o chặt xông ra, quát lớn: “Cút! Không thì ta c.h.é.m ngươi cho chó ăn!”Con chó lớn trong sân dường như hiểu được, lập tức tru lên inh ỏi.Vịt Bay Lạc BầyChu Lý mặt mày ảm đạm, lảo đảo rời đi.Ta giận dữ nói: “Vậy mà còn để hắn đi dễ dàng như vậy, hắn đã làm lỡ dở phu quân bao nhiêu năm rồi!”