Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2051: Cây mây Ma Vân!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Cả ngày mặt lạnh như tiền, giống như người khác nợ cô mấy triệu vậy!”   “Tôi sẽ có hứng thú với phụ nữ như cô chắc?”   “Anh…”   Nam Cung Uyển nổi giận, đang định lên tiếng!   Diệp Bắc Minh quát một câu: “Câm miệng!”   Cơ thể Nam Cung Uyển run lên, đôi mắt cay cay.   Cô ta lớn từng này, đi đến đâu cũng được cung phụng, chưa từng có ai mắng cô ta như vậy!   Trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức.   Một hàng nước mắt trào ra, lập tức ngưng kết thành từng giọt băng rơi xuống!   “Diệp Bắc Minh, tôi hận anh!”   Nam Cung Uyển dâm chận, lao về phía trước.   Bên tai Diệp Bắc Minh yên tĩnh rất nhiều.   Chưa đến một phút, phía trước vang lên tiếng hét lớn kinh sợ của Nam Cung Uyển: “A!”   Không cần nghĩ cũng biết, Nam Cung Uyển gặp nguy hiểm!   Anh hùng cứu mỹ nhân?   Liên quan gì đến mình!   Chuồn thôi chuồn thôi!   Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long, đi về một hướng khác!   Lúc này, một cây dây leo to bằng cánh tay quấn lấy mắt cá chân của Nam Cung Uyển.   Khuôn mặt cô ta bỗng biến sắc: “Cây mây Ma Vân!”   “Làm sao có thể, chẳng phải nó sống trong nơi sâu nhất của tháp Phù Đồ ư?”   “Dây leo của nó làm sao có thẻ vươn đến tầng thứ nhất chứ?”   Chiếc nhẫn trữ vật của Nam Cung Uyển lóe lên.  Lấy ra một con dao găm được khảm nạm vô số bảo thạch!   Chém thật mạnh xuống cây mây Ma Vân, phát ra tiếng ‘choang’ giòn tan!   Lại không thể đánh thương được cây mây Ma Vân chút nào!   Nam Cung Uyển tỏ vẻ mặt chấn kinh: “Con dao găm này là thần khí của sư phụ tặng cho mình, vậy mà không thể chém đứt được cây mây Ma Vân?”        Dường như nghĩ đến chuyện gì đáng sợ: “Chẳng lẽ…”  

 “Cả ngày mặt lạnh như tiền, giống như người khác nợ cô mấy triệu vậy!”  

 

“Tôi sẽ có hứng thú với phụ nữ như cô chắc?”  

 

“Anh…”  

 

Nam Cung Uyển nổi giận, đang định lên tiếng!  

 

Diệp Bắc Minh quát một câu: “Câm miệng!”  

 

Cơ thể Nam Cung Uyển run lên, đôi mắt cay cay.  

 

Cô ta lớn từng này, đi đến đâu cũng được cung phụng, chưa từng có ai mắng cô ta như vậy!  

 

Trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức.  

 

Một hàng nước mắt trào ra, lập tức ngưng kết thành từng giọt băng rơi xuống!  

 

“Diệp Bắc Minh, tôi hận anh!”  

 

Nam Cung Uyển dâm chận, lao về phía trước.  

 

Bên tai Diệp Bắc Minh yên tĩnh rất nhiều.  

 

Chưa đến một phút, phía trước vang lên tiếng hét lớn kinh sợ của Nam Cung Uyển: “A!”  

 

Không cần nghĩ cũng biết, Nam Cung Uyển gặp nguy hiểm!  

 

Anh hùng cứu mỹ nhân?  

 

Liên quan gì đến mình!  

 

Chuồn thôi chuồn thôi!  

 

Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long, đi về một hướng khác!  

 

Lúc này, một cây dây leo to bằng cánh tay quấn lấy mắt cá chân của Nam Cung Uyển.  

 

Khuôn mặt cô ta bỗng biến sắc: “Cây mây Ma Vân!”  

 

“Làm sao có thể, chẳng phải nó sống trong nơi sâu nhất của tháp Phù Đồ ư?”  

 

“Dây leo của nó làm sao có thẻ vươn đến tầng thứ nhất chứ?”  

 

Chiếc nhẫn trữ vật của Nam Cung Uyển lóe lên.  

Lấy ra một con dao găm được khảm nạm vô số bảo thạch!  

 

Chém thật mạnh xuống cây mây Ma Vân, phát ra tiếng ‘choang’ giòn tan!  

 

Lại không thể đánh thương được cây mây Ma Vân chút nào!  

 

Nam Cung Uyển tỏ vẻ mặt chấn kinh: “Con dao găm này là thần khí của sư phụ tặng cho mình, vậy mà không thể chém đứt được cây mây Ma Vân?”  

 

    

 

Dường như nghĩ đến chuyện gì đáng sợ: “Chẳng lẽ…”  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Cả ngày mặt lạnh như tiền, giống như người khác nợ cô mấy triệu vậy!”   “Tôi sẽ có hứng thú với phụ nữ như cô chắc?”   “Anh…”   Nam Cung Uyển nổi giận, đang định lên tiếng!   Diệp Bắc Minh quát một câu: “Câm miệng!”   Cơ thể Nam Cung Uyển run lên, đôi mắt cay cay.   Cô ta lớn từng này, đi đến đâu cũng được cung phụng, chưa từng có ai mắng cô ta như vậy!   Trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức.   Một hàng nước mắt trào ra, lập tức ngưng kết thành từng giọt băng rơi xuống!   “Diệp Bắc Minh, tôi hận anh!”   Nam Cung Uyển dâm chận, lao về phía trước.   Bên tai Diệp Bắc Minh yên tĩnh rất nhiều.   Chưa đến một phút, phía trước vang lên tiếng hét lớn kinh sợ của Nam Cung Uyển: “A!”   Không cần nghĩ cũng biết, Nam Cung Uyển gặp nguy hiểm!   Anh hùng cứu mỹ nhân?   Liên quan gì đến mình!   Chuồn thôi chuồn thôi!   Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long, đi về một hướng khác!   Lúc này, một cây dây leo to bằng cánh tay quấn lấy mắt cá chân của Nam Cung Uyển.   Khuôn mặt cô ta bỗng biến sắc: “Cây mây Ma Vân!”   “Làm sao có thể, chẳng phải nó sống trong nơi sâu nhất của tháp Phù Đồ ư?”   “Dây leo của nó làm sao có thẻ vươn đến tầng thứ nhất chứ?”   Chiếc nhẫn trữ vật của Nam Cung Uyển lóe lên.  Lấy ra một con dao găm được khảm nạm vô số bảo thạch!   Chém thật mạnh xuống cây mây Ma Vân, phát ra tiếng ‘choang’ giòn tan!   Lại không thể đánh thương được cây mây Ma Vân chút nào!   Nam Cung Uyển tỏ vẻ mặt chấn kinh: “Con dao găm này là thần khí của sư phụ tặng cho mình, vậy mà không thể chém đứt được cây mây Ma Vân?”        Dường như nghĩ đến chuyện gì đáng sợ: “Chẳng lẽ…”  

Chương 2051: Cây mây Ma Vân!”