Tác giả:

Mẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n:  “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước.  Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần.  Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta…

Chương 15: Chương 15

Trạng Nguyên Nương Tử - Đêm Thứ BảyTác giả: Đêm Thứ BảyTruyện Cổ ĐạiMẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n:  “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước.  Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần.  Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta… Máu dồn l*n đ*nh đầu, ta gằn giọng: “Mẫu thân!”Ta đã sớm đoán được, sớm muộn gì cũng có người vin vào chuyện ta chưa có con để tìm cách nhét người bên cạnh Tùng Trúc. Nhưng ta không ngờ, người đầu tiên nhắc đến chuyện này lại chính là mẫu thân của ta.Mẫu thân kéo ta qua một bên, hạ giọng nói: “Ta cũng là vì muốn tốt cho con. Nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Ai bảo con không sinh được? Để biểu muội con làm thiếp, vẫn tốt hơn để người ngoài làm thiếp.”“Tỷ muội với nhau, sau này còn có thể nâng đỡ lẫn nhau.”Trong đầu ta ong ong, lồng n.g.ự.c như bị đè nén, từng cơn tức giận cuộn trào.Tùng Trúc nắm lấy tay ta: “Nhạc mẫu, chuyện con cái không cần phải vội.”Mẫu thânlập tức nhướng mày: “Sao lại không vội? Đã ba năm rồi! Ta thấy Đại Nương không được rồi, nhưng con cũng không thể tùy tiện nạp người khác. Cháu gái ta mọi mặt đều không thua kém gì Đại Nương, con chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là hiểu ngay.”Mẫu thân ta vốn trọng nam khinh nữ. Nhưng ta không ngờ, bà lại có thể tổn thương ta đến mức này.Ta vốn định giữ thể diện, nhưng trong lòng đau đớn đến cực hạn, ruột gan cuộn trào. Ta lao ra ngoài, nôn thốc nôn tháo.Bà bà hoảng hốt, vội vàng chạy đến vỗ lưng cho ta.Mãu thân vẫn không buông tha, tiếp tục kéo Tùng Trúc lại, thao thao bất tuyệt về những điểm tốt của biểu muội.Tùng Trúc nhẫn nhịn không được nữa, hất mạnh tay bà ra, lớn tiếng:“Nhạc mẫu! Người không thấy Giai Giai khó chịu thế nào sao?Rốt cuộc ai mới là nữ nhi ruột của người?”Mặt mẫu thân thoáng hiện vẻ bối rối.Tùng Trúc sải bước ra khỏi sân: “Nương, người dìu Giai Giai vào nghỉ ngơi, con đi mời đại phu.”Bà bà đáp ngay: “Mau đi, mau đi! Giai Giai vốn khỏe mạnh, sao lại thế này chứ!”Bà dìu ta vào phòng trong, mẫu thân ta vẫn còn lẩm bẩm: “Chỉ là nôn thôi, có cần làm quá lên thế không?”Bà bà ta chẳng có tính nhẫn nại như ta. Bà dằn giọng:“Giai Giai là con dâu ta! Ta muốn cưng chiều nó, chẳng muốn thấy nó chịu một chút ấm ức nào cả!”Mẫu thân ta còn định cãi lại, nhưng cha kéo tay bà: “Bớt lời đi.”Trước khi đại phu đến, ta lại nôn mấy lần, khiến bà bà lo sốt vó, đi vòng vòng trong phòng.Đại phu bắt mạch hồi lâu, Tùng Trúc vốn luôn điềm tĩnh cũng gấp gáp hỏi liên tục:Vịt Bay Lạc Bầy“Sao rồi? Có nghiêm trọng không?”

Máu dồn l*n đ*nh đầu, ta gằn giọng: “Mẫu thân!”

Ta đã sớm đoán được, sớm muộn gì cũng có người vin vào chuyện ta chưa có con để tìm cách nhét người bên cạnh Tùng Trúc.

 Nhưng ta không ngờ, người đầu tiên nhắc đến chuyện này lại chính là mẫu thân của ta.

Mẫu thân kéo ta qua một bên, hạ giọng nói: “Ta cũng là vì muốn tốt cho con. Nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Ai bảo con không sinh được? Để biểu muội con làm thiếp, vẫn tốt hơn để người ngoài làm thiếp.”

“Tỷ muội với nhau, sau này còn có thể nâng đỡ lẫn nhau.”

Trong đầu ta ong ong, lồng n.g.ự.c như bị đè nén, từng cơn tức giận cuộn trào.

Tùng Trúc nắm lấy tay ta: “Nhạc mẫu, chuyện con cái không cần phải vội.”

Mẫu thânlập tức nhướng mày: “Sao lại không vội? Đã ba năm rồi! Ta thấy Đại Nương không được rồi, nhưng con cũng không thể tùy tiện nạp người khác. Cháu gái ta mọi mặt đều không thua kém gì Đại Nương, con chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là hiểu ngay.”

Mẫu thân ta vốn trọng nam khinh nữ. Nhưng ta không ngờ, bà lại có thể tổn thương ta đến mức này.

Ta vốn định giữ thể diện, nhưng trong lòng đau đớn đến cực hạn, ruột gan cuộn trào. Ta lao ra ngoài, nôn thốc nôn tháo.

Bà bà hoảng hốt, vội vàng chạy đến vỗ lưng cho ta.

Mãu thân vẫn không buông tha, tiếp tục kéo Tùng Trúc lại, thao thao bất tuyệt về những điểm tốt của biểu muội.

Tùng Trúc nhẫn nhịn không được nữa, hất mạnh tay bà ra, lớn tiếng:

“Nhạc mẫu! Người không thấy Giai Giai khó chịu thế nào sao?

Rốt cuộc ai mới là nữ nhi ruột của người?”

Mặt mẫu thân thoáng hiện vẻ bối rối.

Tùng Trúc sải bước ra khỏi sân: “Nương, người dìu Giai Giai vào nghỉ ngơi, con đi mời đại phu.”

Bà bà đáp ngay: “Mau đi, mau đi! Giai Giai vốn khỏe mạnh, sao lại thế này chứ!”

Bà dìu ta vào phòng trong, mẫu thân ta vẫn còn lẩm bẩm: “Chỉ là nôn thôi, có cần làm quá lên thế không?”

Bà bà ta chẳng có tính nhẫn nại như ta. Bà dằn giọng:

“Giai Giai là con dâu ta! Ta muốn cưng chiều nó, chẳng muốn thấy nó chịu một chút ấm ức nào cả!”

Mẫu thân ta còn định cãi lại, nhưng cha kéo tay bà: “Bớt lời đi.”

Trước khi đại phu đến, ta lại nôn mấy lần, khiến bà bà lo sốt vó, đi vòng vòng trong phòng.

Đại phu bắt mạch hồi lâu, Tùng Trúc vốn luôn điềm tĩnh cũng gấp gáp hỏi liên tục:

Vịt Bay Lạc Bầy

“Sao rồi? Có nghiêm trọng không?”

Trạng Nguyên Nương Tử - Đêm Thứ BảyTác giả: Đêm Thứ BảyTruyện Cổ ĐạiMẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n:  “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước.  Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần.  Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta… Máu dồn l*n đ*nh đầu, ta gằn giọng: “Mẫu thân!”Ta đã sớm đoán được, sớm muộn gì cũng có người vin vào chuyện ta chưa có con để tìm cách nhét người bên cạnh Tùng Trúc. Nhưng ta không ngờ, người đầu tiên nhắc đến chuyện này lại chính là mẫu thân của ta.Mẫu thân kéo ta qua một bên, hạ giọng nói: “Ta cũng là vì muốn tốt cho con. Nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Ai bảo con không sinh được? Để biểu muội con làm thiếp, vẫn tốt hơn để người ngoài làm thiếp.”“Tỷ muội với nhau, sau này còn có thể nâng đỡ lẫn nhau.”Trong đầu ta ong ong, lồng n.g.ự.c như bị đè nén, từng cơn tức giận cuộn trào.Tùng Trúc nắm lấy tay ta: “Nhạc mẫu, chuyện con cái không cần phải vội.”Mẫu thânlập tức nhướng mày: “Sao lại không vội? Đã ba năm rồi! Ta thấy Đại Nương không được rồi, nhưng con cũng không thể tùy tiện nạp người khác. Cháu gái ta mọi mặt đều không thua kém gì Đại Nương, con chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là hiểu ngay.”Mẫu thân ta vốn trọng nam khinh nữ. Nhưng ta không ngờ, bà lại có thể tổn thương ta đến mức này.Ta vốn định giữ thể diện, nhưng trong lòng đau đớn đến cực hạn, ruột gan cuộn trào. Ta lao ra ngoài, nôn thốc nôn tháo.Bà bà hoảng hốt, vội vàng chạy đến vỗ lưng cho ta.Mãu thân vẫn không buông tha, tiếp tục kéo Tùng Trúc lại, thao thao bất tuyệt về những điểm tốt của biểu muội.Tùng Trúc nhẫn nhịn không được nữa, hất mạnh tay bà ra, lớn tiếng:“Nhạc mẫu! Người không thấy Giai Giai khó chịu thế nào sao?Rốt cuộc ai mới là nữ nhi ruột của người?”Mặt mẫu thân thoáng hiện vẻ bối rối.Tùng Trúc sải bước ra khỏi sân: “Nương, người dìu Giai Giai vào nghỉ ngơi, con đi mời đại phu.”Bà bà đáp ngay: “Mau đi, mau đi! Giai Giai vốn khỏe mạnh, sao lại thế này chứ!”Bà dìu ta vào phòng trong, mẫu thân ta vẫn còn lẩm bẩm: “Chỉ là nôn thôi, có cần làm quá lên thế không?”Bà bà ta chẳng có tính nhẫn nại như ta. Bà dằn giọng:“Giai Giai là con dâu ta! Ta muốn cưng chiều nó, chẳng muốn thấy nó chịu một chút ấm ức nào cả!”Mẫu thân ta còn định cãi lại, nhưng cha kéo tay bà: “Bớt lời đi.”Trước khi đại phu đến, ta lại nôn mấy lần, khiến bà bà lo sốt vó, đi vòng vòng trong phòng.Đại phu bắt mạch hồi lâu, Tùng Trúc vốn luôn điềm tĩnh cũng gấp gáp hỏi liên tục:Vịt Bay Lạc Bầy“Sao rồi? Có nghiêm trọng không?”

Chương 15: Chương 15