Mẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n: “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước. Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần. Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta…
Chương 19: Chương 19
Trạng Nguyên Nương Tử - Đêm Thứ BảyTác giả: Đêm Thứ BảyTruyện Cổ ĐạiMẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n: “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước. Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần. Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta… “Đắt như vậy, chàng đúng là hoang phí!”“Nếu đã đắt thì càng phải đeo nhiều, đeo trăm lần nghìn lần, tính ra cũng không còn đắt nữa.”Ngẫm lại cũng có lý.“Thế chàng đã mua gì cho mẫu thân chưa?”Bà bà mất chồng từ sớm, một mình nuôi Tùng Trúc khôn lớn, chịu không ít khổ cực, đừng để bà nghĩ rằng con trai có thê rồi liền quên nương.Tùng Trúc kéo ta vào lòng:“Ta đều thấy cả rồi, chẳng phải nàng đã lén mua cho mẫu thân sao? Đến lúc đó ta chỉ cần mượn hoa hiến Phật là được.”“Tiền riêng của ta đều mua trâm hết rồi, nàng làm ta vét sạch cả túi, tối nay có phải nên thưởng cho phu quân một chút không…”Người này, thật không đứng đắn chút nào.Nến đỏ buông màn, đêm dài không lời.Vịt Bay Lạc BầyVì đang mang thai, Tùng Trúc không để ta vất vả.Hôm đó, ta đến Quốc Tử Giám đón chàng, từ xa đã thấy chàng cầm mấy tờ giấy, đưa cho một công tử mặc y phục hoa lệ.Công tử kia vẻ mặt cao ngạo, nói một câu, tên nô bộc bên cạnh liền tiến lên một bước, đưa cho Tùng Trúc một thỏi bạc vụn.Tùng Trúc không kiêu ngạo cũng không nịnh bợ, cúi người hành lễ.Ngẩng đầu lên, liền chạm phải ánh mắt ta.Chàng thoáng sững sờ.Đợi công tử kia rời đi, chàng vội vàng bước tới, nhẹ nhàng lau nước mắt ta:“Khóc gì chứ? Ta chỉ giúp hắn viết mấy câu thơ, để hắn không mất mặt trong buổi tụ họp của thế gia, vậy mà đã có thể kiếm được một hai lượng bạc, có gì là khổ sở?”“Ta không làm gì tổn hại đến danh tiết cả.”“Nhưng tài hoa của phu quân không nên dùng vào những việc như vậy. Thiếp sợ… sợ sẽ làm tổn thương khí tiết của chàng.”Cũng sợ người ta khinh thường, chê cười chàng.“Khí tiết là ở trong lòng ta, chỉ cần ta giữ vững tâm mình, thì sẽ không mất đi.”“Kinh thành rộng lớn, muốn sống ở đây không phải chuyện dễ. Ta không muốn nhìn thấy nàng và mẫu thân phải dè sẻn từng đồng.”“Ta là nam nhân, dĩ nhiên phải lo cho hai người đủ đầy.”Vì chỉ có chi mà không có thu, giá cả kinh thành lại đắt đỏ, ta và bà bà lúc nào cũng lo lắng, quả thực không thể tiêu xài tùy ý như hồi còn ở châu thành.Không ngờ chàng vừa học hành, lại vừa để ý đến những điều này.Trở về, ta cùng bà bà bàn bạc, vẫn nên tìm cách làm ăn.Trước đây ta lo rằng nếu Tùng ta buôn bán, e sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Tùng Trúc.Nhưng giờ chàng phải giúp người ta viết văn, không chỉ mất thời gian, mà còn dễ bị xem thường.Tùng Trúc dĩ nhiên không đồng ý.Ta khẽ hỏi:“Phải chăng phu quân sợ người ta dị nghị chuyện thiếp và mẫu thân kinh doanh?”
“Đắt như vậy, chàng đúng là hoang phí!”
“Nếu đã đắt thì càng phải đeo nhiều, đeo trăm lần nghìn lần, tính ra cũng không còn đắt nữa.”
Ngẫm lại cũng có lý.
“Thế chàng đã mua gì cho mẫu thân chưa?”
Bà bà mất chồng từ sớm, một mình nuôi Tùng Trúc khôn lớn, chịu không ít khổ cực, đừng để bà nghĩ rằng con trai có thê rồi liền quên nương.
Tùng Trúc kéo ta vào lòng:
“Ta đều thấy cả rồi, chẳng phải nàng đã lén mua cho mẫu thân sao? Đến lúc đó ta chỉ cần mượn hoa hiến Phật là được.”
“Tiền riêng của ta đều mua trâm hết rồi, nàng làm ta vét sạch cả túi, tối nay có phải nên thưởng cho phu quân một chút không…”
Người này, thật không đứng đắn chút nào.
Nến đỏ buông màn, đêm dài không lời.
Vịt Bay Lạc Bầy
Vì đang mang thai, Tùng Trúc không để ta vất vả.
Hôm đó, ta đến Quốc Tử Giám đón chàng, từ xa đã thấy chàng cầm mấy tờ giấy, đưa cho một công tử mặc y phục hoa lệ.
Công tử kia vẻ mặt cao ngạo, nói một câu, tên nô bộc bên cạnh liền tiến lên một bước, đưa cho Tùng Trúc một thỏi bạc vụn.
Tùng Trúc không kiêu ngạo cũng không nịnh bợ, cúi người hành lễ.
Ngẩng đầu lên, liền chạm phải ánh mắt ta.
Chàng thoáng sững sờ.
Đợi công tử kia rời đi, chàng vội vàng bước tới, nhẹ nhàng lau nước mắt ta:
“Khóc gì chứ? Ta chỉ giúp hắn viết mấy câu thơ, để hắn không mất mặt trong buổi tụ họp của thế gia, vậy mà đã có thể kiếm được một hai lượng bạc, có gì là khổ sở?”
“Ta không làm gì tổn hại đến danh tiết cả.”
“Nhưng tài hoa của phu quân không nên dùng vào những việc như vậy. Thiếp sợ… sợ sẽ làm tổn thương khí tiết của chàng.”
Cũng sợ người ta khinh thường, chê cười chàng.
“Khí tiết là ở trong lòng ta, chỉ cần ta giữ vững tâm mình, thì sẽ không mất đi.”
“Kinh thành rộng lớn, muốn sống ở đây không phải chuyện dễ. Ta không muốn nhìn thấy nàng và mẫu thân phải dè sẻn từng đồng.”
“Ta là nam nhân, dĩ nhiên phải lo cho hai người đủ đầy.”
Vì chỉ có chi mà không có thu, giá cả kinh thành lại đắt đỏ, ta và bà bà lúc nào cũng lo lắng, quả thực không thể tiêu xài tùy ý như hồi còn ở châu thành.
Không ngờ chàng vừa học hành, lại vừa để ý đến những điều này.
Trở về, ta cùng bà bà bàn bạc, vẫn nên tìm cách làm ăn.
Trước đây ta lo rằng nếu Tùng ta buôn bán, e sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Tùng Trúc.
Nhưng giờ chàng phải giúp người ta viết văn, không chỉ mất thời gian, mà còn dễ bị xem thường.
Tùng Trúc dĩ nhiên không đồng ý.
Ta khẽ hỏi:
“Phải chăng phu quân sợ người ta dị nghị chuyện thiếp và mẫu thân kinh doanh?”
Trạng Nguyên Nương Tử - Đêm Thứ BảyTác giả: Đêm Thứ BảyTruyện Cổ ĐạiMẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n: “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước. Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần. Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta… “Đắt như vậy, chàng đúng là hoang phí!”“Nếu đã đắt thì càng phải đeo nhiều, đeo trăm lần nghìn lần, tính ra cũng không còn đắt nữa.”Ngẫm lại cũng có lý.“Thế chàng đã mua gì cho mẫu thân chưa?”Bà bà mất chồng từ sớm, một mình nuôi Tùng Trúc khôn lớn, chịu không ít khổ cực, đừng để bà nghĩ rằng con trai có thê rồi liền quên nương.Tùng Trúc kéo ta vào lòng:“Ta đều thấy cả rồi, chẳng phải nàng đã lén mua cho mẫu thân sao? Đến lúc đó ta chỉ cần mượn hoa hiến Phật là được.”“Tiền riêng của ta đều mua trâm hết rồi, nàng làm ta vét sạch cả túi, tối nay có phải nên thưởng cho phu quân một chút không…”Người này, thật không đứng đắn chút nào.Nến đỏ buông màn, đêm dài không lời.Vịt Bay Lạc BầyVì đang mang thai, Tùng Trúc không để ta vất vả.Hôm đó, ta đến Quốc Tử Giám đón chàng, từ xa đã thấy chàng cầm mấy tờ giấy, đưa cho một công tử mặc y phục hoa lệ.Công tử kia vẻ mặt cao ngạo, nói một câu, tên nô bộc bên cạnh liền tiến lên một bước, đưa cho Tùng Trúc một thỏi bạc vụn.Tùng Trúc không kiêu ngạo cũng không nịnh bợ, cúi người hành lễ.Ngẩng đầu lên, liền chạm phải ánh mắt ta.Chàng thoáng sững sờ.Đợi công tử kia rời đi, chàng vội vàng bước tới, nhẹ nhàng lau nước mắt ta:“Khóc gì chứ? Ta chỉ giúp hắn viết mấy câu thơ, để hắn không mất mặt trong buổi tụ họp của thế gia, vậy mà đã có thể kiếm được một hai lượng bạc, có gì là khổ sở?”“Ta không làm gì tổn hại đến danh tiết cả.”“Nhưng tài hoa của phu quân không nên dùng vào những việc như vậy. Thiếp sợ… sợ sẽ làm tổn thương khí tiết của chàng.”Cũng sợ người ta khinh thường, chê cười chàng.“Khí tiết là ở trong lòng ta, chỉ cần ta giữ vững tâm mình, thì sẽ không mất đi.”“Kinh thành rộng lớn, muốn sống ở đây không phải chuyện dễ. Ta không muốn nhìn thấy nàng và mẫu thân phải dè sẻn từng đồng.”“Ta là nam nhân, dĩ nhiên phải lo cho hai người đủ đầy.”Vì chỉ có chi mà không có thu, giá cả kinh thành lại đắt đỏ, ta và bà bà lúc nào cũng lo lắng, quả thực không thể tiêu xài tùy ý như hồi còn ở châu thành.Không ngờ chàng vừa học hành, lại vừa để ý đến những điều này.Trở về, ta cùng bà bà bàn bạc, vẫn nên tìm cách làm ăn.Trước đây ta lo rằng nếu Tùng ta buôn bán, e sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Tùng Trúc.Nhưng giờ chàng phải giúp người ta viết văn, không chỉ mất thời gian, mà còn dễ bị xem thường.Tùng Trúc dĩ nhiên không đồng ý.Ta khẽ hỏi:“Phải chăng phu quân sợ người ta dị nghị chuyện thiếp và mẫu thân kinh doanh?”