Tác giả:

Mẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n:  “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước.  Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần.  Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta…

Chương 26: Chương 26

Trạng Nguyên Nương Tử - Đêm Thứ BảyTác giả: Đêm Thứ BảyTruyện Cổ ĐạiMẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n:  “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước.  Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần.  Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta… Với tài học của hắn, dĩ nhiên là không đỗ. Khi gặp Tùng Trúc, hắn lạnh lùng cười nhạo:“Ngày trước, Kỷ Hội nguyên giúp bổn thế tử viết bài thơ cũng chẳng có gì đặc biệt. Không ngờ lại đúng lúc mà được may mắn…”Ta rất tức giận. Sao lại nói là may mắn, phu quân ta ngày ngày học hành không hề lười biếng. Đang định phản bác vài câu, Tùng Trúc đã nắm tay ta, đối diện với Trương thế tử, hắn cười một cách điềm tĩnh:“Thế tử nói rất đúng, Kỷ mỗ cũng là may mắn.”Trương thế tử liếc mắt nhìn hắn, rồi nói:“Ngươi cũng đừng giả vờ khiêm tốn. Ta đã đọc văn của ngươi, quả thật có lý, hùng hồn và đầy cảm hứng. Thực ra, ta với ngươi cũng có cùng quan điểm.”Hả? Trên đường về, ta cảm khái:“ Trương thế tử đúng là…”Tùng Trúc cười nhạt:“Con cháu nhà thế gia thì tính cách có phần kiêu ngạo, nhưng nền tảng của họ thì không tồi. Nếu thật sự có vấn đề về phẩm hạnh, ta cũng không thể kiếm được chút bạc ấy.”Đỗ bảng, đỗ Hội nguyên, có nghĩa là một chân đã bước vào quan trường.Tuy nhiên, hiện tại vẫn chưa phải lúc vui mừng, vì ngày 20 tháng Tư còn có kỳ thi ở cung do hoàng thượng trực tiếp chủ trì.Thi cung sẽ chia làm ba hạng. Hạng nhất ba người, được ban tiến sĩ đệ nhất, gọi là trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa. Hạng nhì khoảng một trăm người, được ban tiến sĩ xuất thân. Những người còn lại sẽ vào hạng ba, được ban đồng tiến sĩ xuất thân. Thứ tự xếp hạng sẽ ảnh hưởng đến con đường quan lộ sau này. Vịt Bay Lạc BầyTuy nhiên, ta và bà bà không quá lo lắng. Dù sao cũng đã đỗ rồi, việc xếp vào hạng nào không phải là điều quan trọng nhất.Nhà Kỷ cũng chỉ có tổ phụ đời trước đỗ được một cống sinh thôi.Đêm trước thi cung, ta và Tùng Trúc đã ngủ sớm. Dù biết hạng nào cũng không quan trọng, nhưng thủ tục thì vẫn phải làm. Không ngờ, chỉ một cái ôm đơn giản mà khiến ta mặt mày tái mét. Tùng Trúc nhận thấy điều không ổn:“Sao vậy? Có phải lại gặp phải điều gì khiến nàng hoảng hốt như vậy không?”

Với tài học của hắn, dĩ nhiên là không đỗ. 

Khi gặp Tùng Trúc, hắn lạnh lùng cười nhạo:

“Ngày trước, Kỷ Hội nguyên giúp bổn thế tử viết bài thơ cũng chẳng có gì đặc biệt. Không ngờ lại đúng lúc mà được may mắn…”

Ta rất tức giận. Sao lại nói là may mắn, phu quân ta ngày ngày học hành không hề lười biếng. 

Đang định phản bác vài câu, Tùng Trúc đã nắm tay ta, đối diện với Trương thế tử, hắn cười một cách điềm tĩnh:

“Thế tử nói rất đúng, Kỷ mỗ cũng là may mắn.”

Trương thế tử liếc mắt nhìn hắn, rồi nói:

“Ngươi cũng đừng giả vờ khiêm tốn. Ta đã đọc văn của ngươi, quả thật có lý, hùng hồn và đầy cảm hứng. Thực ra, ta với ngươi cũng có cùng quan điểm.”

Hả? Trên đường về, ta cảm khái:

“ Trương thế tử đúng là…”

Tùng Trúc cười nhạt:

“Con cháu nhà thế gia thì tính cách có phần kiêu ngạo, nhưng nền tảng của họ thì không tồi. Nếu thật sự có vấn đề về phẩm hạnh, ta cũng không thể kiếm được chút bạc ấy.”

Đỗ bảng, đỗ Hội nguyên, có nghĩa là một chân đã bước vào quan trường.

Tuy nhiên, hiện tại vẫn chưa phải lúc vui mừng, vì ngày 20 tháng Tư còn có kỳ thi ở cung do hoàng thượng trực tiếp chủ trì.

Thi cung sẽ chia làm ba hạng. 

Hạng nhất ba người, được ban tiến sĩ đệ nhất, gọi là trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa. 

Hạng nhì khoảng một trăm người, được ban tiến sĩ xuất thân. 

Những người còn lại sẽ vào hạng ba, được ban đồng tiến sĩ xuất thân. 

Thứ tự xếp hạng sẽ ảnh hưởng đến con đường quan lộ sau này. 

Vịt Bay Lạc Bầy

Tuy nhiên, ta và bà bà không quá lo lắng. Dù sao cũng đã đỗ rồi, việc xếp vào hạng nào không phải là điều quan trọng nhất.

Nhà Kỷ cũng chỉ có tổ phụ đời trước đỗ được một cống sinh thôi.

Đêm trước thi cung, ta và Tùng Trúc đã ngủ sớm. 

Dù biết hạng nào cũng không quan trọng, nhưng thủ tục thì vẫn phải làm. 

Không ngờ, chỉ một cái ôm đơn giản mà khiến ta mặt mày tái mét. 

Tùng Trúc nhận thấy điều không ổn:

“Sao vậy? Có phải lại gặp phải điều gì khiến nàng hoảng hốt như vậy không?”

Trạng Nguyên Nương Tử - Đêm Thứ BảyTác giả: Đêm Thứ BảyTruyện Cổ ĐạiMẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n:  “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước.  Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần.  Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta… Với tài học của hắn, dĩ nhiên là không đỗ. Khi gặp Tùng Trúc, hắn lạnh lùng cười nhạo:“Ngày trước, Kỷ Hội nguyên giúp bổn thế tử viết bài thơ cũng chẳng có gì đặc biệt. Không ngờ lại đúng lúc mà được may mắn…”Ta rất tức giận. Sao lại nói là may mắn, phu quân ta ngày ngày học hành không hề lười biếng. Đang định phản bác vài câu, Tùng Trúc đã nắm tay ta, đối diện với Trương thế tử, hắn cười một cách điềm tĩnh:“Thế tử nói rất đúng, Kỷ mỗ cũng là may mắn.”Trương thế tử liếc mắt nhìn hắn, rồi nói:“Ngươi cũng đừng giả vờ khiêm tốn. Ta đã đọc văn của ngươi, quả thật có lý, hùng hồn và đầy cảm hứng. Thực ra, ta với ngươi cũng có cùng quan điểm.”Hả? Trên đường về, ta cảm khái:“ Trương thế tử đúng là…”Tùng Trúc cười nhạt:“Con cháu nhà thế gia thì tính cách có phần kiêu ngạo, nhưng nền tảng của họ thì không tồi. Nếu thật sự có vấn đề về phẩm hạnh, ta cũng không thể kiếm được chút bạc ấy.”Đỗ bảng, đỗ Hội nguyên, có nghĩa là một chân đã bước vào quan trường.Tuy nhiên, hiện tại vẫn chưa phải lúc vui mừng, vì ngày 20 tháng Tư còn có kỳ thi ở cung do hoàng thượng trực tiếp chủ trì.Thi cung sẽ chia làm ba hạng. Hạng nhất ba người, được ban tiến sĩ đệ nhất, gọi là trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa. Hạng nhì khoảng một trăm người, được ban tiến sĩ xuất thân. Những người còn lại sẽ vào hạng ba, được ban đồng tiến sĩ xuất thân. Thứ tự xếp hạng sẽ ảnh hưởng đến con đường quan lộ sau này. Vịt Bay Lạc BầyTuy nhiên, ta và bà bà không quá lo lắng. Dù sao cũng đã đỗ rồi, việc xếp vào hạng nào không phải là điều quan trọng nhất.Nhà Kỷ cũng chỉ có tổ phụ đời trước đỗ được một cống sinh thôi.Đêm trước thi cung, ta và Tùng Trúc đã ngủ sớm. Dù biết hạng nào cũng không quan trọng, nhưng thủ tục thì vẫn phải làm. Không ngờ, chỉ một cái ôm đơn giản mà khiến ta mặt mày tái mét. Tùng Trúc nhận thấy điều không ổn:“Sao vậy? Có phải lại gặp phải điều gì khiến nàng hoảng hốt như vậy không?”

Chương 26: Chương 26