Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2231: "Muốn thu phục tôi? Cậu xứng chắc!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nơi đây chìm vào khoảng lặng tĩnh mịch. "Nhà họ Giang! Cho dù Đạm Đài Lâm ngạo mạn cách mấy thì cũng không thể không cúi đầu.Đỗ Băng Nhược tin tưởng Diệp Bắc Minh lắm, nhưng giờ phút này trong lòng cô ta cũng vô cùng tuyệt vọng. Ngay cả Dạ Vô Song đã sống mười lăm ngàn năm cũng chỉ biết giữ im lặng. Không thể tin được, chỉ với một câu nói, một thanh kiếm. Đã có thể khiến mười mấy cảnh giới Thần Chủ dừng bước. Buộc tất cả phải nín thinh! Dư Thục Nhàn rất hài lòng với phản ứng của những người xung quanh, cô ta khẽ mỉm cười: "Dung Nhi, tiếp theo giao cho con đấy". "Thanh kiếm này được chính tay lão tổ tặng cho con!" Dư Thục Nhàn giơ tay lên, ném kiếm Thần Long tới. Ai nấy cũng tỏ ra bàng hoàng, thảng thốt. Giang Kiếm Dung còn trẻ như vậy mà Kiếm Thần nhà họ Giang đã truyền lại kiếm Thần Long cho anh ta ư? Đồng tử Chu Đỉnh Phong co rút: "Nếu đúng là vậy thật thì Lạc Ly cưới cậu ta là lựa chọn tốt nhất rồi". Nghĩ đến đây, trong lòng Chu Đỉnh Phong đã có đáp án. "Vâng!" Giang Kiếm Dung hết sức tận hưởng ánh mắt đầy khiếp đảm của mọi người. Trong ánh nhìn của bao nhiêu con người. Anh ta bước từng bước tới chỗ long hồn đang thoi thóp nằm. Diệp Bắc Minh vẫn ngồi yên tại chỗ, nhắm mắt, không có bất cứ phản ứng gì. Anh đang bị tháp Càn Khôn Trấn Ngục kiềm chế, chờ đợi chân nguyên khôi phục rồi mới được phép hành động. Lúc đi ngang qua Diệp Bắc Minh. Giang Kiếm Dung liếc mắt nhìn anh, khẽ cười bảo: "Thằng kia, xem như anh biết điều đấy". "Thiên phú của anh khá tốt, nếu như tôi thu phục được long hồn thì đó là nhờ công lao rất lớn của anh". Dứt lời, anh ta lại đi tới trước ảo ảnh long hồn: "Long hồn, tao biết thời gian của mày không còn nhiều". "Bây giờ mày có hai lựa chọn". "Một, thần phục Giang Kiếm Dung ta, hóa thành kiếm linh của kiếm Thần Long!" "Hai, trở về với cát bụi, trọn đời không được siêu sinh!" Giờ phút này. Giang Kiếm Dung cứ như nhân vật chính giữa khoảng trời nơi đây vậy. Ngay sau đó. Một chuyện mà tất cả mọi người đều không nghĩ tới đã xảy ra. Không ngờ ảo ảnh long hồn lại nói được tiếng người, nó lạnh lùng cười khẩy: "Muốn thu phục tôi? Cậu xứng chắc!" "Biến!" Ầm! Một luồng khí to lớn hệt sóng thần trào dâng, đập về phía Giang Kiếm Dung xanh mặt vì sợ. Gào! Một tia sáng vàng hoe bùng nổ từ kiếm Thần Long, bao trùm lấy Giang Kiếm Dung.
Nơi đây chìm vào khoảng lặng tĩnh mịch.
"Nhà họ Giang!
Cho dù Đạm Đài Lâm ngạo mạn cách mấy thì cũng không thể không cúi đầu.
Đỗ Băng Nhược tin tưởng Diệp Bắc Minh lắm, nhưng giờ phút này trong lòng cô ta cũng vô cùng tuyệt vọng.
Ngay cả Dạ Vô Song đã sống mười lăm ngàn năm cũng chỉ biết giữ im lặng.
Không thể tin được, chỉ với một câu nói, một thanh kiếm.
Đã có thể khiến mười mấy cảnh giới Thần Chủ dừng bước.
Buộc tất cả phải nín thinh!
Dư Thục Nhàn rất hài lòng với phản ứng của những người xung quanh, cô ta khẽ mỉm cười: "Dung Nhi, tiếp theo giao cho con đấy".
"Thanh kiếm này được chính tay lão tổ tặng cho con!"
Dư Thục Nhàn giơ tay lên, ném kiếm Thần Long tới.
Ai nấy cũng tỏ ra bàng hoàng, thảng thốt.
Giang Kiếm Dung còn trẻ như vậy mà Kiếm Thần nhà họ Giang đã truyền lại kiếm Thần Long cho anh ta ư?
Đồng tử Chu Đỉnh Phong co rút: "Nếu đúng là vậy thật thì Lạc Ly cưới cậu ta là lựa chọn tốt nhất rồi".
Nghĩ đến đây, trong lòng Chu Đỉnh Phong đã có đáp án.
"Vâng!"
Giang Kiếm Dung hết sức tận hưởng ánh mắt đầy khiếp đảm của mọi người.
Trong ánh nhìn của bao nhiêu con người.
Anh ta bước từng bước tới chỗ long hồn đang thoi thóp nằm.
Diệp Bắc Minh vẫn ngồi yên tại chỗ, nhắm mắt, không có bất cứ phản ứng gì.
Anh đang bị tháp Càn Khôn Trấn Ngục kiềm chế, chờ đợi chân nguyên khôi phục rồi mới được phép hành động.
Lúc đi ngang qua Diệp Bắc Minh.
Giang Kiếm Dung liếc mắt nhìn anh, khẽ cười bảo: "Thằng kia, xem như anh biết điều đấy".
"Thiên phú của anh khá tốt, nếu như tôi thu phục được long hồn thì đó là nhờ công lao rất lớn của anh".
Dứt lời, anh ta lại đi tới trước ảo ảnh long hồn: "Long hồn, tao biết thời gian của mày không còn nhiều".
"Bây giờ mày có hai lựa chọn".
"Một, thần phục Giang Kiếm Dung ta, hóa thành kiếm linh của kiếm Thần Long!"
"Hai, trở về với cát bụi, trọn đời không được siêu sinh!"
Giờ phút này.
Giang Kiếm Dung cứ như nhân vật chính giữa khoảng trời nơi đây vậy.
Ngay sau đó.
Một chuyện mà tất cả mọi người đều không nghĩ tới đã xảy ra.
Không ngờ ảo ảnh long hồn lại nói được tiếng người, nó lạnh lùng cười khẩy: "Muốn thu phục tôi? Cậu xứng chắc!"
"Biến!"
Ầm!
Một luồng khí to lớn hệt sóng thần trào dâng, đập về phía Giang Kiếm Dung xanh mặt vì sợ.
Gào!
Một tia sáng vàng hoe bùng nổ từ kiếm Thần Long, bao trùm lấy Giang Kiếm Dung.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nơi đây chìm vào khoảng lặng tĩnh mịch. "Nhà họ Giang! Cho dù Đạm Đài Lâm ngạo mạn cách mấy thì cũng không thể không cúi đầu.Đỗ Băng Nhược tin tưởng Diệp Bắc Minh lắm, nhưng giờ phút này trong lòng cô ta cũng vô cùng tuyệt vọng. Ngay cả Dạ Vô Song đã sống mười lăm ngàn năm cũng chỉ biết giữ im lặng. Không thể tin được, chỉ với một câu nói, một thanh kiếm. Đã có thể khiến mười mấy cảnh giới Thần Chủ dừng bước. Buộc tất cả phải nín thinh! Dư Thục Nhàn rất hài lòng với phản ứng của những người xung quanh, cô ta khẽ mỉm cười: "Dung Nhi, tiếp theo giao cho con đấy". "Thanh kiếm này được chính tay lão tổ tặng cho con!" Dư Thục Nhàn giơ tay lên, ném kiếm Thần Long tới. Ai nấy cũng tỏ ra bàng hoàng, thảng thốt. Giang Kiếm Dung còn trẻ như vậy mà Kiếm Thần nhà họ Giang đã truyền lại kiếm Thần Long cho anh ta ư? Đồng tử Chu Đỉnh Phong co rút: "Nếu đúng là vậy thật thì Lạc Ly cưới cậu ta là lựa chọn tốt nhất rồi". Nghĩ đến đây, trong lòng Chu Đỉnh Phong đã có đáp án. "Vâng!" Giang Kiếm Dung hết sức tận hưởng ánh mắt đầy khiếp đảm của mọi người. Trong ánh nhìn của bao nhiêu con người. Anh ta bước từng bước tới chỗ long hồn đang thoi thóp nằm. Diệp Bắc Minh vẫn ngồi yên tại chỗ, nhắm mắt, không có bất cứ phản ứng gì. Anh đang bị tháp Càn Khôn Trấn Ngục kiềm chế, chờ đợi chân nguyên khôi phục rồi mới được phép hành động. Lúc đi ngang qua Diệp Bắc Minh. Giang Kiếm Dung liếc mắt nhìn anh, khẽ cười bảo: "Thằng kia, xem như anh biết điều đấy". "Thiên phú của anh khá tốt, nếu như tôi thu phục được long hồn thì đó là nhờ công lao rất lớn của anh". Dứt lời, anh ta lại đi tới trước ảo ảnh long hồn: "Long hồn, tao biết thời gian của mày không còn nhiều". "Bây giờ mày có hai lựa chọn". "Một, thần phục Giang Kiếm Dung ta, hóa thành kiếm linh của kiếm Thần Long!" "Hai, trở về với cát bụi, trọn đời không được siêu sinh!" Giờ phút này. Giang Kiếm Dung cứ như nhân vật chính giữa khoảng trời nơi đây vậy. Ngay sau đó. Một chuyện mà tất cả mọi người đều không nghĩ tới đã xảy ra. Không ngờ ảo ảnh long hồn lại nói được tiếng người, nó lạnh lùng cười khẩy: "Muốn thu phục tôi? Cậu xứng chắc!" "Biến!" Ầm! Một luồng khí to lớn hệt sóng thần trào dâng, đập về phía Giang Kiếm Dung xanh mặt vì sợ. Gào! Một tia sáng vàng hoe bùng nổ từ kiếm Thần Long, bao trùm lấy Giang Kiếm Dung.