Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2238: Đúng là ngược đời!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Gào!   Đột nhiên.   Một tiếng rồng gầm thét lại truyền ra một lần nữa từ trong kiếm Đoạn Long: "Diệp Bắc Minh, nghi thức bắt đầu rồi!"   Vù vù!   Trong chớp mắt, những phù văn cổ xưa xoay quanh Diệp Bắc Minh đồng loạt bừng sáng.   Mỗi một phù văn tựa như một con rồng nhỏ còn sống vậy, từng con một chui vào trong cơ thể Diệp Bắc Minh.   Vẻ mặt của bảy võ giả cảnh giới Thần Vương nặng nề chưa từng có: "Không được cho kẻ này có cơ hội thành công!"   "Còn nói nhảm gì nữa? Giết cậu ta thôi!"   Giọng điệu của Dạ Thiên Hạ không hề có chút cảm xúc nào, ông ta giơ tay lên, vung một nhát kiếm xé rách hư không.   Bọn họ nhìn thấy một luồng kiếm khí như ngân long trào dâng, dường như nó xuất hiện từ trong hư vô.   Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh như băng: "Dạ Thiên Hạ đúng không? Ngươi sẽ hối hận vì hành động ngày hôm nay!"   Dạ Thiên Hạ mỉm cười: "Cả đời lão phu chưa bao giờ biết đến hai chữ hối hận khi làm bất cứ việc gì cả!"   Soạt!   Kiếm khí trông như ngân long ấy chém xuống.   Dòng máu toàn thân Diệp Bắc Minh sôi trào, cầm kiếm Đoạn Long mà đối kháng.   Ầm!   Một âm thanh kinh thiên động địa vang lên.   Kiếm khí ngân long ấy như đang sống vậy, k** r*n một tiếng rồi vỡ tan tành ngay tại chỗ.   Cùng lúc đó, một phù văn màu đỏ bay vào cơ thể Diệp Bắc Minh.   Lão già mắt tam giác la lên: "Đừng để hắn ta được như ý muốn, nếu như toàn bộ những phù văn ấy bay vào thân thể thằng nhóc này!"   "Thanh kiếm đó sẽ dung nhập làm một thể với hắn ta thật đấy!"   "Đến lúc đó, nói không chừng hắn ta sẽ có sức mạnh có thể càn quét cảnh giới Thần Chủ!"   Vô số người tái mặt.   Tất cả đều nhìn chòng chọc vào kiếm Đoạn Long mà Diệp Bắc Minh đang cầm trong tay.   Những ai thuộc nhà họ Lăng, nhà họ Ngạo, nhà họ Dạ, nhà họ Chu và gia tộc Đạm Đài đều đỏ ngầu cả mắt.   "Giết!"   Gương mặt già cỗi của Đạm Đài Quyết lạnh như băng, một vầng sáng chợt lóe lên từ trong lòng bàn tay lão ta.  Một ngọn giáo dài đỏ như máu bay ra khỏi nhẫn chứa vật, nhào về phía trái tim của Diệp Bắc Minh như một con giao long!   Huyết Hồn Thương, thần khí thượng cổ!   "Biến!"   Diệp Bắc Minh quát tháo thật to, kiếm Đoạn Long cuộn xoắn hai con Chân Long một đen một trắng lên.   Huyết Hồn Thương chạm trán với kiếm Đoạn Long.   "Răng rắc!", một âm thanh giòn tan truyền đến, không ngờ Huyết Hồn Thương lại gãy làm hai khúc như một tờ giấy dán mỏng manh, mất hết ánh sáng.  

 Gào!  

 

Đột nhiên.  

 

Một tiếng rồng gầm thét lại truyền ra một lần nữa từ trong kiếm Đoạn Long: "Diệp Bắc Minh, nghi thức bắt đầu rồi!"  

 

Vù vù!  

 

Trong chớp mắt, những phù văn cổ xưa xoay quanh Diệp Bắc Minh đồng loạt bừng sáng.  

 

Mỗi một phù văn tựa như một con rồng nhỏ còn sống vậy, từng con một chui vào trong cơ thể Diệp Bắc Minh.  

 

Vẻ mặt của bảy võ giả cảnh giới Thần Vương nặng nề chưa từng có: "Không được cho kẻ này có cơ hội thành công!"  

 

"Còn nói nhảm gì nữa? Giết cậu ta thôi!"  

 

Giọng điệu của Dạ Thiên Hạ không hề có chút cảm xúc nào, ông ta giơ tay lên, vung một nhát kiếm xé rách hư không.  

 

Bọn họ nhìn thấy một luồng kiếm khí như ngân long trào dâng, dường như nó xuất hiện từ trong hư vô.  

 

Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh như băng: "Dạ Thiên Hạ đúng không? Ngươi sẽ hối hận vì hành động ngày hôm nay!"  

 

Dạ Thiên Hạ mỉm cười: "Cả đời lão phu chưa bao giờ biết đến hai chữ hối hận khi làm bất cứ việc gì cả!"  

 

Soạt!  

 

Kiếm khí trông như ngân long ấy chém xuống.  

 

Dòng máu toàn thân Diệp Bắc Minh sôi trào, cầm kiếm Đoạn Long mà đối kháng.  

 

Ầm!  

 

Một âm thanh kinh thiên động địa vang lên.  

 

Kiếm khí ngân long ấy như đang sống vậy, k** r*n một tiếng rồi vỡ tan tành ngay tại chỗ.  

 

Cùng lúc đó, một phù văn màu đỏ bay vào cơ thể Diệp Bắc Minh.  

 

Lão già mắt tam giác la lên: "Đừng để hắn ta được như ý muốn, nếu như toàn bộ những phù văn ấy bay vào thân thể thằng nhóc này!"  

 

"Thanh kiếm đó sẽ dung nhập làm một thể với hắn ta thật đấy!"  

 

"Đến lúc đó, nói không chừng hắn ta sẽ có sức mạnh có thể càn quét cảnh giới Thần Chủ!"  

 

Vô số người tái mặt.  

 

Tất cả đều nhìn chòng chọc vào kiếm Đoạn Long mà Diệp Bắc Minh đang cầm trong tay.  

 

Những ai thuộc nhà họ Lăng, nhà họ Ngạo, nhà họ Dạ, nhà họ Chu và gia tộc Đạm Đài đều đỏ ngầu cả mắt.  

 

"Giết!"  

 

Gương mặt già cỗi của Đạm Đài Quyết lạnh như băng, một vầng sáng chợt lóe lên từ trong lòng bàn tay lão ta.  

Một ngọn giáo dài đỏ như máu bay ra khỏi nhẫn chứa vật, nhào về phía trái tim của Diệp Bắc Minh như một con giao long!  

 

Huyết Hồn Thương, thần khí thượng cổ!  

 

"Biến!"  

 

Diệp Bắc Minh quát tháo thật to, kiếm Đoạn Long cuộn xoắn hai con Chân Long một đen một trắng lên.  

 

Huyết Hồn Thương chạm trán với kiếm Đoạn Long.  

 

"Răng rắc!", một âm thanh giòn tan truyền đến, không ngờ Huyết Hồn Thương lại gãy làm hai khúc như một tờ giấy dán mỏng manh, mất hết ánh sáng.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Gào!   Đột nhiên.   Một tiếng rồng gầm thét lại truyền ra một lần nữa từ trong kiếm Đoạn Long: "Diệp Bắc Minh, nghi thức bắt đầu rồi!"   Vù vù!   Trong chớp mắt, những phù văn cổ xưa xoay quanh Diệp Bắc Minh đồng loạt bừng sáng.   Mỗi một phù văn tựa như một con rồng nhỏ còn sống vậy, từng con một chui vào trong cơ thể Diệp Bắc Minh.   Vẻ mặt của bảy võ giả cảnh giới Thần Vương nặng nề chưa từng có: "Không được cho kẻ này có cơ hội thành công!"   "Còn nói nhảm gì nữa? Giết cậu ta thôi!"   Giọng điệu của Dạ Thiên Hạ không hề có chút cảm xúc nào, ông ta giơ tay lên, vung một nhát kiếm xé rách hư không.   Bọn họ nhìn thấy một luồng kiếm khí như ngân long trào dâng, dường như nó xuất hiện từ trong hư vô.   Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh như băng: "Dạ Thiên Hạ đúng không? Ngươi sẽ hối hận vì hành động ngày hôm nay!"   Dạ Thiên Hạ mỉm cười: "Cả đời lão phu chưa bao giờ biết đến hai chữ hối hận khi làm bất cứ việc gì cả!"   Soạt!   Kiếm khí trông như ngân long ấy chém xuống.   Dòng máu toàn thân Diệp Bắc Minh sôi trào, cầm kiếm Đoạn Long mà đối kháng.   Ầm!   Một âm thanh kinh thiên động địa vang lên.   Kiếm khí ngân long ấy như đang sống vậy, k** r*n một tiếng rồi vỡ tan tành ngay tại chỗ.   Cùng lúc đó, một phù văn màu đỏ bay vào cơ thể Diệp Bắc Minh.   Lão già mắt tam giác la lên: "Đừng để hắn ta được như ý muốn, nếu như toàn bộ những phù văn ấy bay vào thân thể thằng nhóc này!"   "Thanh kiếm đó sẽ dung nhập làm một thể với hắn ta thật đấy!"   "Đến lúc đó, nói không chừng hắn ta sẽ có sức mạnh có thể càn quét cảnh giới Thần Chủ!"   Vô số người tái mặt.   Tất cả đều nhìn chòng chọc vào kiếm Đoạn Long mà Diệp Bắc Minh đang cầm trong tay.   Những ai thuộc nhà họ Lăng, nhà họ Ngạo, nhà họ Dạ, nhà họ Chu và gia tộc Đạm Đài đều đỏ ngầu cả mắt.   "Giết!"   Gương mặt già cỗi của Đạm Đài Quyết lạnh như băng, một vầng sáng chợt lóe lên từ trong lòng bàn tay lão ta.  Một ngọn giáo dài đỏ như máu bay ra khỏi nhẫn chứa vật, nhào về phía trái tim của Diệp Bắc Minh như một con giao long!   Huyết Hồn Thương, thần khí thượng cổ!   "Biến!"   Diệp Bắc Minh quát tháo thật to, kiếm Đoạn Long cuộn xoắn hai con Chân Long một đen một trắng lên.   Huyết Hồn Thương chạm trán với kiếm Đoạn Long.   "Răng rắc!", một âm thanh giòn tan truyền đến, không ngờ Huyết Hồn Thương lại gãy làm hai khúc như một tờ giấy dán mỏng manh, mất hết ánh sáng.  

Chương 2238: Đúng là ngược đời!