Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2256: Diệp Bắc Minh hoàn hồn.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhan Như Ngọc thở dài đáp: “Em thật là, tông chủ có nhiều kinh nghiệm lắm, lỡ như chỉ là người giống người thì sao?” “Vậy phải làm sao đây?”, La Vãn Vãn hỏi. Nhan Như Ngọc suy nghĩ một lát rồi nói: “Rất đơn giản, đến hỏi thẳng thôi!” “Hả?” La Vãn Vãn sững sờ. ... Ngay khi vừa mới bước ra khỏi sơn môn Thanh Huyền Tông. Trong đầu Diệp Bắc Minh vang lên một giọng nói: “Đồ nhi!” Đó chính là giọng nói của thần chủ tuyệt thế, vị sư phụ thứ một trăm của anh. Diệp Bắc Minh sửng sốt, hình như giọng nói này được truyền tới thông qua tháp Càn Khôn Trấn Ngục thì phải? “Sư phụ, sao người bỗng nhiên truyền tin đến thế?” Diệp Bắc Minh nhanh nhẹn hỏi: “Con còn nhớ là từ sau lần trước đến giờ vẫn chưa liên lạc với người được”. “Ha ha ha!” Thần chủ tuyệt thế cười to: “Ta cũng từng là chủ nhân của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, bây giờ vẫn còn có chút mối liên hệ diệu kỳ với nó”. “Vậy nên, nếu ta trả giá một chút thì có thể liên lạc với con!” “Được rồi, cái giá phải trả khá lớn, ta không nhiều lời nữa”. Thần chủ tuyệt thế trầm ngâm nói: “Đồ nhi, con có nhớ rõ không?” “Trước kia ta đã từng nói rằng biết đâu tương lai sẽ có việc nhờ con ấy!” Diệp Bắc Minh gật đầu nói: “Mời sư phụ nói”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục Truyền lời về: “Không biết!” Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Vậy mà ông không biết hả?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục tức giận nói: “Nhóc con à, cậu thăng cấp bản thân mình”. “Liệu có từng nghĩ đến cái tháp này hay không? Nếu cậu để cho tôi hấp thụ nhiều năng lượng hơn chút thì tôi đã vô địch từ lâu rồi!” “Bây giờ thực lực của tôi quá thấp, nếu thực lực cao hơn chút thì đã tóm được người kia đến đây rồi!” Khóe miệng Diệp Bắc Minh cứng ngắc. Khi anh vừa định nói gì, bỗng cảm giác có người đang tới gần. “Ai đó! Mau bước ra!” Một tiếng quát nhẹ vang lên. “Ơ?” Nhan Như Ngọc và La Vãn Vãn đi tới, kinh ngạc: “Chúng ta có thứ giúp che giấu khí tức, vậy mà anh cũng có thể nhận ra sao?” Diệp Bắc Minh thầm nghĩ: “Vậy mà sư phụ có thể cảm nhận được sao?” “Vậy trong hai người này sẽ có một người là con gái của sư phụ!” Hơn nữa, Diệp Bắc Minh đã đoán ra đó là ai. Chính là cô gái có dáng người khá cao kia. Dung nhan cô gái ấy trong veo như nước nhưng lại rất lạnh lùng. Nếu nói thẳng ra thì trong số tất cả cô gái mà Diệp Bắc Minh từng gặp. Chỉ bàn về nhan sắc, tất cả cô gái bên cạnh anh đều không đẹp bằng cô ta. Cho dù là các sư tỷ, Chu Nhược Dư và Hạ Nhược Tuyết đều thua kém cô gái đó.
Nhan Như Ngọc thở dài đáp: “Em thật là, tông chủ có nhiều kinh nghiệm lắm, lỡ như chỉ là người giống người thì sao?”
“Vậy phải làm sao đây?”, La Vãn Vãn hỏi.
Nhan Như Ngọc suy nghĩ một lát rồi nói: “Rất đơn giản, đến hỏi thẳng thôi!”
“Hả?”
La Vãn Vãn sững sờ.
...
Ngay khi vừa mới bước ra khỏi sơn môn Thanh Huyền Tông.
Trong đầu Diệp Bắc Minh vang lên một giọng nói: “Đồ nhi!”
Đó chính là giọng nói của thần chủ tuyệt thế, vị sư phụ thứ một trăm của anh.
Diệp Bắc Minh sửng sốt, hình như giọng nói này được truyền tới thông qua tháp Càn Khôn Trấn Ngục thì phải?
“Sư phụ, sao người bỗng nhiên truyền tin đến thế?”
Diệp Bắc Minh nhanh nhẹn hỏi: “Con còn nhớ là từ sau lần trước đến giờ vẫn chưa liên lạc với người được”.
“Ha ha ha!”
Thần chủ tuyệt thế cười to: “Ta cũng từng là chủ nhân của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, bây giờ vẫn còn có chút mối liên hệ diệu kỳ với nó”.
“Vậy nên, nếu ta trả giá một chút thì có thể liên lạc với con!”
“Được rồi, cái giá phải trả khá lớn, ta không nhiều lời nữa”.
Thần chủ tuyệt thế trầm ngâm nói: “Đồ nhi, con có nhớ rõ không?”
“Trước kia ta đã từng nói rằng biết đâu tương lai sẽ có việc nhờ con ấy!”
Diệp Bắc Minh gật đầu nói: “Mời sư phụ nói”.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục Truyền lời về: “Không biết!”
Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Vậy mà ông không biết hả?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục tức giận nói: “Nhóc con à, cậu thăng cấp bản thân mình”.
“Liệu có từng nghĩ đến cái tháp này hay không? Nếu cậu để cho tôi hấp thụ nhiều năng lượng hơn chút thì tôi đã vô địch từ lâu rồi!”
“Bây giờ thực lực của tôi quá thấp, nếu thực lực cao hơn chút thì đã tóm được người kia đến đây rồi!”
Khóe miệng Diệp Bắc Minh cứng ngắc.
Khi anh vừa định nói gì, bỗng cảm giác có người đang tới gần.
“Ai đó! Mau bước ra!”
Một tiếng quát nhẹ vang lên.
“Ơ?”
Nhan Như Ngọc và La Vãn Vãn đi tới, kinh ngạc: “Chúng ta có thứ giúp che giấu khí tức, vậy mà anh cũng có thể nhận ra sao?”
Diệp Bắc Minh thầm nghĩ: “Vậy mà sư phụ có thể cảm nhận được sao?”
“Vậy trong hai người này sẽ có một người là con gái của sư phụ!”
Hơn nữa, Diệp Bắc Minh đã đoán ra đó là ai.
Chính là cô gái có dáng người khá cao kia.
Dung nhan cô gái ấy trong veo như nước nhưng lại rất lạnh lùng.
Nếu nói thẳng ra thì trong số tất cả cô gái mà Diệp Bắc Minh từng gặp.
Chỉ bàn về nhan sắc, tất cả cô gái bên cạnh anh đều không đẹp bằng cô ta.
Cho dù là các sư tỷ, Chu Nhược Dư và Hạ Nhược Tuyết đều thua kém cô gái đó.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhan Như Ngọc thở dài đáp: “Em thật là, tông chủ có nhiều kinh nghiệm lắm, lỡ như chỉ là người giống người thì sao?” “Vậy phải làm sao đây?”, La Vãn Vãn hỏi. Nhan Như Ngọc suy nghĩ một lát rồi nói: “Rất đơn giản, đến hỏi thẳng thôi!” “Hả?” La Vãn Vãn sững sờ. ... Ngay khi vừa mới bước ra khỏi sơn môn Thanh Huyền Tông. Trong đầu Diệp Bắc Minh vang lên một giọng nói: “Đồ nhi!” Đó chính là giọng nói của thần chủ tuyệt thế, vị sư phụ thứ một trăm của anh. Diệp Bắc Minh sửng sốt, hình như giọng nói này được truyền tới thông qua tháp Càn Khôn Trấn Ngục thì phải? “Sư phụ, sao người bỗng nhiên truyền tin đến thế?” Diệp Bắc Minh nhanh nhẹn hỏi: “Con còn nhớ là từ sau lần trước đến giờ vẫn chưa liên lạc với người được”. “Ha ha ha!” Thần chủ tuyệt thế cười to: “Ta cũng từng là chủ nhân của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, bây giờ vẫn còn có chút mối liên hệ diệu kỳ với nó”. “Vậy nên, nếu ta trả giá một chút thì có thể liên lạc với con!” “Được rồi, cái giá phải trả khá lớn, ta không nhiều lời nữa”. Thần chủ tuyệt thế trầm ngâm nói: “Đồ nhi, con có nhớ rõ không?” “Trước kia ta đã từng nói rằng biết đâu tương lai sẽ có việc nhờ con ấy!” Diệp Bắc Minh gật đầu nói: “Mời sư phụ nói”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục Truyền lời về: “Không biết!” Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Vậy mà ông không biết hả?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục tức giận nói: “Nhóc con à, cậu thăng cấp bản thân mình”. “Liệu có từng nghĩ đến cái tháp này hay không? Nếu cậu để cho tôi hấp thụ nhiều năng lượng hơn chút thì tôi đã vô địch từ lâu rồi!” “Bây giờ thực lực của tôi quá thấp, nếu thực lực cao hơn chút thì đã tóm được người kia đến đây rồi!” Khóe miệng Diệp Bắc Minh cứng ngắc. Khi anh vừa định nói gì, bỗng cảm giác có người đang tới gần. “Ai đó! Mau bước ra!” Một tiếng quát nhẹ vang lên. “Ơ?” Nhan Như Ngọc và La Vãn Vãn đi tới, kinh ngạc: “Chúng ta có thứ giúp che giấu khí tức, vậy mà anh cũng có thể nhận ra sao?” Diệp Bắc Minh thầm nghĩ: “Vậy mà sư phụ có thể cảm nhận được sao?” “Vậy trong hai người này sẽ có một người là con gái của sư phụ!” Hơn nữa, Diệp Bắc Minh đã đoán ra đó là ai. Chính là cô gái có dáng người khá cao kia. Dung nhan cô gái ấy trong veo như nước nhưng lại rất lạnh lùng. Nếu nói thẳng ra thì trong số tất cả cô gái mà Diệp Bắc Minh từng gặp. Chỉ bàn về nhan sắc, tất cả cô gái bên cạnh anh đều không đẹp bằng cô ta. Cho dù là các sư tỷ, Chu Nhược Dư và Hạ Nhược Tuyết đều thua kém cô gái đó.