Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2282: “Thú triều, là thú triều thật đấy!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh lấy mấy viên đan dược ra nuốt hết vào. “Ranh con, bây giờ mới nghĩ đến chuyện khôi phục chân nguyên liệu có muộn quá không?” Bất chợt, một giọng nói âm u rét lạnh như rắn độc vang lên. Vút! Vút! Vút! Vút! Vút! Mấy bóng người xuất hiện từ bốn phương tám hướng, bay vút lên không, nhìn xuống Diệp Bắc Minh đang ở dưới đất. Ngay khi cảm nhận được khí tức của bọn họ. Diệp Bắc Minh nhíu mày: “Nhà họ Ngạo, nhà họ Lăng, nhà họ Dạ, còn có cả nhà họ Giang nữa ư?” Một ông lão thuộc nhà họ Ngạo lắc đầu nói: “Oắt con, thông minh lắm, tiếc rằng người thông minh thường không sống lâu!” Một ông già thuộc nhà họ Dạ lạnh lùng nhìn anh nói: “Thế mà cậu còn có thể bùng nổ sức mạnh vượt qua lực lượng bản thân sao, đây là bí mật giúp cậu vô địch nhỉ?” “Tiếc rằng chúng tôi đã biết bí mật này rồi”. “Lá bài chưa lật cuối cùng của cậu đã dùng rồi, cậu còn bản lĩnh gì nữa đây?” “Nhãi ranh, cậu không thể trêu chọc gia tộc Thượng Cổ được đâu!” Một giọng nói lạnh như băng vang vọng nghe hết như phán quyết của thần chết: “Diệp Bắc Minh, hôm nay sẽ là ngày chết của cậu!” “Tất cả kết thúc rồi!” Mọi người thở dài. Diệp Bắc Minh ngẩng đầu lên ngắm nhìn bầu trời cao vời vợi: “Ai nói tất cả đã kết thúc rồi?” Ông lão nhà họ Ngạo kiêu căng nói: “Hừ, còn giả thần giả quỷ nữa hả?” “Cậu dùng kiếm Long Đồ để cuồng nộ, vượt qua giới hạn giết địch!” “Giờ chân nguyên đã cạn kiệt, còn đánh với bọn tôi kiểu gì chứ?” Diệp Bắc Minh nhếch miệng cười: “Thế hả?” “Vạn thú, về đây!” Một luồng huyết khí ngút trời phóng vút lên trời cao. Cả lũ sửng sốt, bọn họ chỉ thấy ba hư ảnh dạng rồng lao ra từ sau lưng Diệp Bắc Minh. Ngay sau đó. Gầm gừ...! Tiếng ma thú gào thét kinh thiên động địa từ ngọn núi to lớn xa xa vọng tới. Sau đó đến tiếng thứ hai. Gào ồ! Tiếng thứ ba! Gầm! Tiếng thứ tư! Gầm! Vô số tiếng ma thú gầm thét vang lên, mặt đất rung chấn mãnh liệt, trong rừng rậm mây bụi mịt mù cuồn cuộn nổi lên đầy trời. “Đây là...” Mấy lão già cùng quay đầu lại, trong ánh mắt đầy sự khiếp hãi. Bọn họ hít sâu: “Mẹ!” “Trời ơi...” Ngay đằng trước, thú triều kh*ng b* cuồn cuộn dâng lên như sóng thần hung tợn cuốn tới. “Thú triều, là thú triều thật đấy!” Lòng bốn lão già kia chấn động: “Lẽ nào đợt thú triều này là do Diệp Bắc Minh triệu hồi tới ư?”
Anh lấy mấy viên đan dược ra nuốt hết vào.
“Ranh con, bây giờ mới nghĩ đến chuyện khôi phục chân nguyên liệu có muộn quá không?”
Bất chợt, một giọng nói âm u rét lạnh như rắn độc vang lên.
Vút! Vút! Vút! Vút! Vút!
Mấy bóng người xuất hiện từ bốn phương tám hướng, bay vút lên không, nhìn xuống Diệp Bắc Minh đang ở dưới đất.
Ngay khi cảm nhận được khí tức của bọn họ.
Diệp Bắc Minh nhíu mày: “Nhà họ Ngạo, nhà họ Lăng, nhà họ Dạ, còn có cả nhà họ Giang nữa ư?”
Một ông lão thuộc nhà họ Ngạo lắc đầu nói: “Oắt con, thông minh lắm, tiếc rằng người thông minh thường không sống lâu!”
Một ông già thuộc nhà họ Dạ lạnh lùng nhìn anh nói: “Thế mà cậu còn có thể bùng nổ sức mạnh vượt qua lực lượng bản thân sao, đây là bí mật giúp cậu vô địch nhỉ?”
“Tiếc rằng chúng tôi đã biết bí mật này rồi”.
“Lá bài chưa lật cuối cùng của cậu đã dùng rồi, cậu còn bản lĩnh gì nữa đây?”
“Nhãi ranh, cậu không thể trêu chọc gia tộc Thượng Cổ được đâu!”
Một giọng nói lạnh như băng vang vọng nghe hết như phán quyết của thần chết: “Diệp Bắc Minh, hôm nay sẽ là ngày chết của cậu!”
“Tất cả kết thúc rồi!”
Mọi người thở dài.
Diệp Bắc Minh ngẩng đầu lên ngắm nhìn bầu trời cao vời vợi: “Ai nói tất cả đã kết thúc rồi?”
Ông lão nhà họ Ngạo kiêu căng nói: “Hừ, còn giả thần giả quỷ nữa hả?”
“Cậu dùng kiếm Long Đồ để cuồng nộ, vượt qua giới hạn giết địch!”
“Giờ chân nguyên đã cạn kiệt, còn đánh với bọn tôi kiểu gì chứ?”
Diệp Bắc Minh nhếch miệng cười: “Thế hả?”
“Vạn thú, về đây!”
Một luồng huyết khí ngút trời phóng vút lên trời cao.
Cả lũ sửng sốt, bọn họ chỉ thấy ba hư ảnh dạng rồng lao ra từ sau lưng Diệp Bắc Minh.
Ngay sau đó.
Gầm gừ...!
Tiếng ma thú gào thét kinh thiên động địa từ ngọn núi to lớn xa xa vọng tới.
Sau đó đến tiếng thứ hai.
Gào ồ!
Tiếng thứ ba!
Gầm!
Tiếng thứ tư!
Gầm!
Vô số tiếng ma thú gầm thét vang lên, mặt đất rung chấn mãnh liệt, trong rừng rậm mây bụi mịt mù cuồn cuộn nổi lên đầy trời.
“Đây là...”
Mấy lão già cùng quay đầu lại, trong ánh mắt đầy sự khiếp hãi.
Bọn họ hít sâu: “Mẹ!”
“Trời ơi...”
Ngay đằng trước, thú triều kh*ng b* cuồn cuộn dâng lên như sóng thần hung tợn cuốn tới.
“Thú triều, là thú triều thật đấy!”
Lòng bốn lão già kia chấn động: “Lẽ nào đợt thú triều này là do Diệp Bắc Minh triệu hồi tới ư?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh lấy mấy viên đan dược ra nuốt hết vào. “Ranh con, bây giờ mới nghĩ đến chuyện khôi phục chân nguyên liệu có muộn quá không?” Bất chợt, một giọng nói âm u rét lạnh như rắn độc vang lên. Vút! Vút! Vút! Vút! Vút! Mấy bóng người xuất hiện từ bốn phương tám hướng, bay vút lên không, nhìn xuống Diệp Bắc Minh đang ở dưới đất. Ngay khi cảm nhận được khí tức của bọn họ. Diệp Bắc Minh nhíu mày: “Nhà họ Ngạo, nhà họ Lăng, nhà họ Dạ, còn có cả nhà họ Giang nữa ư?” Một ông lão thuộc nhà họ Ngạo lắc đầu nói: “Oắt con, thông minh lắm, tiếc rằng người thông minh thường không sống lâu!” Một ông già thuộc nhà họ Dạ lạnh lùng nhìn anh nói: “Thế mà cậu còn có thể bùng nổ sức mạnh vượt qua lực lượng bản thân sao, đây là bí mật giúp cậu vô địch nhỉ?” “Tiếc rằng chúng tôi đã biết bí mật này rồi”. “Lá bài chưa lật cuối cùng của cậu đã dùng rồi, cậu còn bản lĩnh gì nữa đây?” “Nhãi ranh, cậu không thể trêu chọc gia tộc Thượng Cổ được đâu!” Một giọng nói lạnh như băng vang vọng nghe hết như phán quyết của thần chết: “Diệp Bắc Minh, hôm nay sẽ là ngày chết của cậu!” “Tất cả kết thúc rồi!” Mọi người thở dài. Diệp Bắc Minh ngẩng đầu lên ngắm nhìn bầu trời cao vời vợi: “Ai nói tất cả đã kết thúc rồi?” Ông lão nhà họ Ngạo kiêu căng nói: “Hừ, còn giả thần giả quỷ nữa hả?” “Cậu dùng kiếm Long Đồ để cuồng nộ, vượt qua giới hạn giết địch!” “Giờ chân nguyên đã cạn kiệt, còn đánh với bọn tôi kiểu gì chứ?” Diệp Bắc Minh nhếch miệng cười: “Thế hả?” “Vạn thú, về đây!” Một luồng huyết khí ngút trời phóng vút lên trời cao. Cả lũ sửng sốt, bọn họ chỉ thấy ba hư ảnh dạng rồng lao ra từ sau lưng Diệp Bắc Minh. Ngay sau đó. Gầm gừ...! Tiếng ma thú gào thét kinh thiên động địa từ ngọn núi to lớn xa xa vọng tới. Sau đó đến tiếng thứ hai. Gào ồ! Tiếng thứ ba! Gầm! Tiếng thứ tư! Gầm! Vô số tiếng ma thú gầm thét vang lên, mặt đất rung chấn mãnh liệt, trong rừng rậm mây bụi mịt mù cuồn cuộn nổi lên đầy trời. “Đây là...” Mấy lão già cùng quay đầu lại, trong ánh mắt đầy sự khiếp hãi. Bọn họ hít sâu: “Mẹ!” “Trời ơi...” Ngay đằng trước, thú triều kh*ng b* cuồn cuộn dâng lên như sóng thần hung tợn cuốn tới. “Thú triều, là thú triều thật đấy!” Lòng bốn lão già kia chấn động: “Lẽ nào đợt thú triều này là do Diệp Bắc Minh triệu hồi tới ư?”