Editor: demcodon Chung Dịch lại nằm mơ. Cậu trở lại đường cao tốc Thượng Hải, trên tay cầm vô lăng biết rằng: Trì Quân trở về từ Bắc Kinh, mình phải ra sân bay đón. Giờ phút này là rạng sáng, lẽ ra Chung Dịch không cần phải vất vả như vậy, loại việc nhỏ ra sân bay đón người hoàn toàn có thể giao cho trợ lý. Nhưng hôm nay là một ngoại lệ. Sau rạng sáng, Thịnh Nguyên phải tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị Trì Quân đi Bắc Kinh cũng vì mục đích này. Cậu muốn đàm phán với các giám đốc của chi nhánh tranh thủ lấy phiếu bầu trong tay đối phương. Hầu hết những người nắm quyền lực trong chi nhánh công ty Bắc Kinh là những người cao tuổi đã làm việc tại Thịnh Nguyên trong hơn 20 năm. Theo lời Trì Quân nói, đó chỉ đơn giản là một đám sói tham lam luôn muốn xé từng miếng thịt từ trụ sở xuống. Trong mấy năm qua, có ba Trì Quân làm áp lực và mối quan hệ của mẹ Trì Quân trong giới chính trị mới ngăn chặn được nhiều mặt, nên bọn họ mới không dám manh động. Bây giờ, khi nhà họ Trì chia năm xẻ bảy,…
Chương 79: 79: Chu Tú Quân
Thiếu Gia Hào Môn Bị Ôm Nhầm Đã Sống LạiTác giả: Giang Sắc MộTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhEditor: demcodon Chung Dịch lại nằm mơ. Cậu trở lại đường cao tốc Thượng Hải, trên tay cầm vô lăng biết rằng: Trì Quân trở về từ Bắc Kinh, mình phải ra sân bay đón. Giờ phút này là rạng sáng, lẽ ra Chung Dịch không cần phải vất vả như vậy, loại việc nhỏ ra sân bay đón người hoàn toàn có thể giao cho trợ lý. Nhưng hôm nay là một ngoại lệ. Sau rạng sáng, Thịnh Nguyên phải tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị Trì Quân đi Bắc Kinh cũng vì mục đích này. Cậu muốn đàm phán với các giám đốc của chi nhánh tranh thủ lấy phiếu bầu trong tay đối phương. Hầu hết những người nắm quyền lực trong chi nhánh công ty Bắc Kinh là những người cao tuổi đã làm việc tại Thịnh Nguyên trong hơn 20 năm. Theo lời Trì Quân nói, đó chỉ đơn giản là một đám sói tham lam luôn muốn xé từng miếng thịt từ trụ sở xuống. Trong mấy năm qua, có ba Trì Quân làm áp lực và mối quan hệ của mẹ Trì Quân trong giới chính trị mới ngăn chặn được nhiều mặt, nên bọn họ mới không dám manh động. Bây giờ, khi nhà họ Trì chia năm xẻ bảy,… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chung Dịch chậm rãi l**m rượu chảy trên người Trì Quân.Trì Quân nhướng mày sốt ruột, dùng ngón tay nắm chặt và dưới ghế sô pha, làm cho miếng vải bằng phẳng ban đầu trở nên nhăn nheo.Đến lúc này, hắn vẫn cứ không biết sống chết giơ chân lên ma sát nhẹ nhàng bên hông của Chung Dịch.Sau đó bị Chung Dịch bắt được mắt cá chân của mình, chậm rãi và chắc chắn nâng lên..."A..."Trì Quân c*n m** d***, tưởng tượng nghĩ: Lúc trước mình tập võ Judo lẽ nào chỉ vì làm chuyệ này sao?Đây là chuyện rất nhiều năm trước.Bà nội mới vừa qua đời, hắn được tư vấn tâm lý rất lâu.Một bác sĩ gợi ý nói hắn không thể ra ngoài là bởi vì không có cảm giác an toàn.Cho nên Tùng Lan đã thương lượng với ông nội mời một người thầy cho Trì Quân, dạy hắn chút võ phòng thân.Tất nhiên, đối với cậu bé Trì Quân tác dụng an ủi còn lớn hơn tác dụng thực tế.Hắn học được mấy năm, trong mắt người ngoài hắn trở thành một thiếu niên rộng rãi.Thân hình cân đối, kết hợp với các bài tập rèn luyện hình thể khác mà có được đường nét cơ bắp không quá mức khoa trương.Hắn có quá nhiều thứ muốn học, khóa học Judo dần dần dừng lại.Sau này lên đại học càng thêm không có thời gian luyện tập.Sau đó chính là bây giờ.Chung Dịch hôn trán và khóe môi của hắn, nói: "Em vẫn còn phân tâm à?"Trì Quân cười khúc khích, liếc nhìn chai rượu trên tay Chung Dịch.Hắn vươn tay ra.Chung Dịch nhíu mày: "Em chắc chứ?"Trì Quân: "Chắc."Chung Dịch giao nửa chai rượu còn lại cho Trì Quân.Sau một giây, Trì Quân dùng sức vào chân đột ngột đứng dậy, hai người đảo ngược tư thế, đổi thành Chung Dịch bị đè trên ghế sô pha.Mà lúc này, dưới hông cậu là mảnh vải nhăn nheo mới vừa bị Trì Quân nắm.Chung Dịch vẫn rất tự nhiên nhìn Trì Quân từ dưới lên, có tâm trạng phân biệt: "Em dường như không vui."Theo kinh nghiệm của cậu, Trì Quân không vui 8-9 phần đều có liên quan đến bà nội Chu Tú Quân.Trì Quân nhún vai, cơ bắp mỏng manh trên người đều bị động tác này kéo.Trên người hắn vẫn còn vết rượu đỏ sậm, nồng nặc mùi rượu nho.Chung Dịch nhìn hắn, không thể không thừa nhận mình thật sự bị hắn thu hút.Nhưng Trì Quân không vui.Chung Dịch không có động tác khác, chỉ nói: "Em có thể kể cho anh nghe."Trì Quân im lặng.Một lát sau, hắn cầm chai rượu trực tiếp uống một hớp.Sau đó cúi đầu hôn Chung Dịch.Chung Dịch giơ tay chạm vào phía sau đầu của Trì Quân, ngón tay luồng vào chân tóc mềm mại xoa xoa.Khi Trì Quân đứng dậy nói: "Hương vị rất ngon." Không biết là nói rượu hay là nói Chung Dịch.Chung Dịch bất lực.Trì Quân nói gần nói xa: "Em cũng muốn thử một chút."Rất nhiều lần, hai người ở bên nhau nhưng luôn là Trì Quân quần áo xốc xếch, trong khi Chung Dịch vẫn quần áo ngay ngắn như cũ.Đây là một loại thú vị.Nhưng vào lúc này, rượu đã tạo thành một mảng màu đỏ sẫm trên người Chung Dịch.Hắn hơi đau lòng cho người yêu, nhưng cảm thấy có thể tha thứ được..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chung Dịch chậm rãi l**m rượu chảy trên người Trì Quân.
Trì Quân nhướng mày sốt ruột, dùng ngón tay nắm chặt và dưới ghế sô pha, làm cho miếng vải bằng phẳng ban đầu trở nên nhăn nheo.
Đến lúc này, hắn vẫn cứ không biết sống chết giơ chân lên ma sát nhẹ nhàng bên hông của Chung Dịch.
Sau đó bị Chung Dịch bắt được mắt cá chân của mình, chậm rãi và chắc chắn nâng lên...
"A..."
Trì Quân c*n m** d***, tưởng tượng nghĩ: Lúc trước mình tập võ Judo lẽ nào chỉ vì làm chuyệ này sao?
Đây là chuyện rất nhiều năm trước.
Bà nội mới vừa qua đời, hắn được tư vấn tâm lý rất lâu.
Một bác sĩ gợi ý nói hắn không thể ra ngoài là bởi vì không có cảm giác an toàn.
Cho nên Tùng Lan đã thương lượng với ông nội mời một người thầy cho Trì Quân, dạy hắn chút võ phòng thân.
Tất nhiên, đối với cậu bé Trì Quân tác dụng an ủi còn lớn hơn tác dụng thực tế.
Hắn học được mấy năm, trong mắt người ngoài hắn trở thành một thiếu niên rộng rãi.
Thân hình cân đối, kết hợp với các bài tập rèn luyện hình thể khác mà có được đường nét cơ bắp không quá mức khoa trương.
Hắn có quá nhiều thứ muốn học, khóa học Judo dần dần dừng lại.
Sau này lên đại học càng thêm không có thời gian luyện tập.
Sau đó chính là bây giờ.
Chung Dịch hôn trán và khóe môi của hắn, nói: "Em vẫn còn phân tâm à?"
Trì Quân cười khúc khích, liếc nhìn chai rượu trên tay Chung Dịch.
Hắn vươn tay ra.
Chung Dịch nhíu mày: "Em chắc chứ?"
Trì Quân: "Chắc."
Chung Dịch giao nửa chai rượu còn lại cho Trì Quân.
Sau một giây, Trì Quân dùng sức vào chân đột ngột đứng dậy, hai người đảo ngược tư thế, đổi thành Chung Dịch bị đè trên ghế sô pha.
Mà lúc này, dưới hông cậu là mảnh vải nhăn nheo mới vừa bị Trì Quân nắm.
Chung Dịch vẫn rất tự nhiên nhìn Trì Quân từ dưới lên, có tâm trạng phân biệt: "Em dường như không vui."
Theo kinh nghiệm của cậu, Trì Quân không vui 8-9 phần đều có liên quan đến bà nội Chu Tú Quân.
Trì Quân nhún vai, cơ bắp mỏng manh trên người đều bị động tác này kéo.
Trên người hắn vẫn còn vết rượu đỏ sậm, nồng nặc mùi rượu nho.
Chung Dịch nhìn hắn, không thể không thừa nhận mình thật sự bị hắn thu hút.
Nhưng Trì Quân không vui.
Chung Dịch không có động tác khác, chỉ nói: "Em có thể kể cho anh nghe."
Trì Quân im lặng.
Một lát sau, hắn cầm chai rượu trực tiếp uống một hớp.
Sau đó cúi đầu hôn Chung Dịch.
Chung Dịch giơ tay chạm vào phía sau đầu của Trì Quân, ngón tay luồng vào chân tóc mềm mại xoa xoa.
Khi Trì Quân đứng dậy nói: "Hương vị rất ngon." Không biết là nói rượu hay là nói Chung Dịch.
Chung Dịch bất lực.
Trì Quân nói gần nói xa: "Em cũng muốn thử một chút."
Rất nhiều lần, hai người ở bên nhau nhưng luôn là Trì Quân quần áo xốc xếch, trong khi Chung Dịch vẫn quần áo ngay ngắn như cũ.
Đây là một loại thú vị.
Nhưng vào lúc này, rượu đã tạo thành một mảng màu đỏ sẫm trên người Chung Dịch.
Hắn hơi đau lòng cho người yêu, nhưng cảm thấy có thể tha thứ được.
.
Thiếu Gia Hào Môn Bị Ôm Nhầm Đã Sống LạiTác giả: Giang Sắc MộTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhEditor: demcodon Chung Dịch lại nằm mơ. Cậu trở lại đường cao tốc Thượng Hải, trên tay cầm vô lăng biết rằng: Trì Quân trở về từ Bắc Kinh, mình phải ra sân bay đón. Giờ phút này là rạng sáng, lẽ ra Chung Dịch không cần phải vất vả như vậy, loại việc nhỏ ra sân bay đón người hoàn toàn có thể giao cho trợ lý. Nhưng hôm nay là một ngoại lệ. Sau rạng sáng, Thịnh Nguyên phải tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị Trì Quân đi Bắc Kinh cũng vì mục đích này. Cậu muốn đàm phán với các giám đốc của chi nhánh tranh thủ lấy phiếu bầu trong tay đối phương. Hầu hết những người nắm quyền lực trong chi nhánh công ty Bắc Kinh là những người cao tuổi đã làm việc tại Thịnh Nguyên trong hơn 20 năm. Theo lời Trì Quân nói, đó chỉ đơn giản là một đám sói tham lam luôn muốn xé từng miếng thịt từ trụ sở xuống. Trong mấy năm qua, có ba Trì Quân làm áp lực và mối quan hệ của mẹ Trì Quân trong giới chính trị mới ngăn chặn được nhiều mặt, nên bọn họ mới không dám manh động. Bây giờ, khi nhà họ Trì chia năm xẻ bảy,… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chung Dịch chậm rãi l**m rượu chảy trên người Trì Quân.Trì Quân nhướng mày sốt ruột, dùng ngón tay nắm chặt và dưới ghế sô pha, làm cho miếng vải bằng phẳng ban đầu trở nên nhăn nheo.Đến lúc này, hắn vẫn cứ không biết sống chết giơ chân lên ma sát nhẹ nhàng bên hông của Chung Dịch.Sau đó bị Chung Dịch bắt được mắt cá chân của mình, chậm rãi và chắc chắn nâng lên..."A..."Trì Quân c*n m** d***, tưởng tượng nghĩ: Lúc trước mình tập võ Judo lẽ nào chỉ vì làm chuyệ này sao?Đây là chuyện rất nhiều năm trước.Bà nội mới vừa qua đời, hắn được tư vấn tâm lý rất lâu.Một bác sĩ gợi ý nói hắn không thể ra ngoài là bởi vì không có cảm giác an toàn.Cho nên Tùng Lan đã thương lượng với ông nội mời một người thầy cho Trì Quân, dạy hắn chút võ phòng thân.Tất nhiên, đối với cậu bé Trì Quân tác dụng an ủi còn lớn hơn tác dụng thực tế.Hắn học được mấy năm, trong mắt người ngoài hắn trở thành một thiếu niên rộng rãi.Thân hình cân đối, kết hợp với các bài tập rèn luyện hình thể khác mà có được đường nét cơ bắp không quá mức khoa trương.Hắn có quá nhiều thứ muốn học, khóa học Judo dần dần dừng lại.Sau này lên đại học càng thêm không có thời gian luyện tập.Sau đó chính là bây giờ.Chung Dịch hôn trán và khóe môi của hắn, nói: "Em vẫn còn phân tâm à?"Trì Quân cười khúc khích, liếc nhìn chai rượu trên tay Chung Dịch.Hắn vươn tay ra.Chung Dịch nhíu mày: "Em chắc chứ?"Trì Quân: "Chắc."Chung Dịch giao nửa chai rượu còn lại cho Trì Quân.Sau một giây, Trì Quân dùng sức vào chân đột ngột đứng dậy, hai người đảo ngược tư thế, đổi thành Chung Dịch bị đè trên ghế sô pha.Mà lúc này, dưới hông cậu là mảnh vải nhăn nheo mới vừa bị Trì Quân nắm.Chung Dịch vẫn rất tự nhiên nhìn Trì Quân từ dưới lên, có tâm trạng phân biệt: "Em dường như không vui."Theo kinh nghiệm của cậu, Trì Quân không vui 8-9 phần đều có liên quan đến bà nội Chu Tú Quân.Trì Quân nhún vai, cơ bắp mỏng manh trên người đều bị động tác này kéo.Trên người hắn vẫn còn vết rượu đỏ sậm, nồng nặc mùi rượu nho.Chung Dịch nhìn hắn, không thể không thừa nhận mình thật sự bị hắn thu hút.Nhưng Trì Quân không vui.Chung Dịch không có động tác khác, chỉ nói: "Em có thể kể cho anh nghe."Trì Quân im lặng.Một lát sau, hắn cầm chai rượu trực tiếp uống một hớp.Sau đó cúi đầu hôn Chung Dịch.Chung Dịch giơ tay chạm vào phía sau đầu của Trì Quân, ngón tay luồng vào chân tóc mềm mại xoa xoa.Khi Trì Quân đứng dậy nói: "Hương vị rất ngon." Không biết là nói rượu hay là nói Chung Dịch.Chung Dịch bất lực.Trì Quân nói gần nói xa: "Em cũng muốn thử một chút."Rất nhiều lần, hai người ở bên nhau nhưng luôn là Trì Quân quần áo xốc xếch, trong khi Chung Dịch vẫn quần áo ngay ngắn như cũ.Đây là một loại thú vị.Nhưng vào lúc này, rượu đã tạo thành một mảng màu đỏ sẫm trên người Chung Dịch.Hắn hơi đau lòng cho người yêu, nhưng cảm thấy có thể tha thứ được..