Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2316: "Hơn nữa tổ long… còn… bị thương!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tháp Trấn Giới có chút đắc ý: "Ha ha, lấy thân phận của ông, thế mà còn muốn hâm mộ tôi!"   "Nhưng mà tôi cũng sẽ cho ông một món quà lớn, tôi tặng bản nguyên của mình cho ông".   "Hẳn là có thể giúp ông khôi phục một chút đi..."   Một giây sau.   Phía trên hư ảnh của hồn tháp bốc cháy lên một luồng ánh sáng!   Sau đó biến mất.   Tại chỗ chỉ còn lại một đám năng lượng màu xám!   Chính là bản nguyên của tháp Trấn Giới.   Diệp Bắc Minh hiếu kì: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, chuyện gì xảy ra vậy?"   "Tháp Trấn Giới tiến vào luân hồi chẳng phải tương đương với chết sao?"   "Làm sao tôi lại có cảm giác giống như ông rất hâm mộ nó?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục phun ra hai chữ: "Đúng thế".   Diệp Bắc Minh vô c*̀ng nghi hoặc: "Tử vong có cái gì hay mà phải hâm mộ?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: "Đối với khí linh mà nói, một khi bản thể bị hủy đi, khí linh bình thường đều sẽ hủy diệt theo".   "Khí linh có tư tưởng của mình, nhưng không có linh hồn của mình".   "Một ngày nào đó sẽ bị chôn vùi, sẽ chết".   "Nhưng nếu khí linh có được cơ hội luân hồi, sẽ có thể chuyển thế đầu thai làm người!"   Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Chuyển thế đầu thai? Người chết như đèn tắt, thật sự có kiếp sau sao?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời một câu khẳng định: "Có! Nhưng mà chưa có ai chứng thực cả".   Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu: "Có chút tưởng niệm cũng tốt, đây là bản nguyên của tháp Trấn Giới, tôi cảm giác được năng lượng rất tinh khiết".   "Hãy cắn nuốt nó, để xem nó có chỗ tốt gì với ông!"   Diệp Bắc Minh suy nghĩ trong đầu, đi đến phía trước bản nguyên của tháp Trấn Giới.   Anh đưa tay ra chộp tới!   Trực tiếp hút vào trong cơ thể, bị tháp Càn Khôn Trấn Ngục hấp thu.   Đột nhiên.   Ầm ầm!   Một tiếng vang kinh thiên động địa truyền đến, toàn thân Diệp Bắc Minh rung mạnh.   Anh cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung.   Trước mắt anh hoàn toàn choáng váng, xuất hiện một cảnh tượng hỗn độn, các loại dị tượng kinh người hiện lên ở sâu trong đầu!   Đây là một cảnh tượng kinh khủng!   Trên bầu trời, từng cung điện cổ xưa nổ tung, rơi xuống mặt đất!   Trên mặt đất nứt ra thành từng lỗ thủng kinh khủng, vô số sinh vật cổ xưa leo ra từ trong đó!   Dữ tợn!   Kinh khủng!   Hung tàn!   Khí tức kinh người!   Trong hư không phía trước, các loại dị thú không biết tên đang chiến đấu.   Diệp Bắc Minh nhận ra một con tổ long đang chiến đấu: "Trời! Đám dị thú này lại có thể không phân thắng bại với tổ long ư?"   "Hơn nữa tổ long… còn… bị thương!"   Cả người Diệp Bắc Minh rung mạnh.   Thế giới quan của anh đang bị rung động rất lớn: "Đây là chỗ nào, tại sao lại xuất hiện ở trong đầu tôi?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cực kỳ kích động: "Không!"   "Đây không phải cảnh tượng trong đầu c*̉a cậu, đây là cảnh tượng trong trí nhớ của tôi!"   "Tôi nhớ ra rồi, nơi này là... chiến trường Thái Cổ..."  

Tháp Trấn Giới có chút đắc ý: "Ha ha, lấy thân phận của ông, thế mà còn muốn hâm mộ tôi!"  

 

"Nhưng mà tôi cũng sẽ cho ông một món quà lớn, tôi tặng bản nguyên của mình cho ông".  

 

"Hẳn là có thể giúp ông khôi phục một chút đi..."  

 

Một giây sau.  

 

Phía trên hư ảnh của hồn tháp bốc cháy lên một luồng ánh sáng!  

 

Sau đó biến mất.  

 

Tại chỗ chỉ còn lại một đám năng lượng màu xám!  

 

Chính là bản nguyên của tháp Trấn Giới.  

 

Diệp Bắc Minh hiếu kì: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, chuyện gì xảy ra vậy?"  

 

"Tháp Trấn Giới tiến vào luân hồi chẳng phải tương đương với chết sao?"  

 

"Làm sao tôi lại có cảm giác giống như ông rất hâm mộ nó?"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục phun ra hai chữ: "Đúng thế".  

 

Diệp Bắc Minh vô c*̀ng nghi hoặc: "Tử vong có cái gì hay mà phải hâm mộ?"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: "Đối với khí linh mà nói, một khi bản thể bị hủy đi, khí linh bình thường đều sẽ hủy diệt theo".  

 

"Khí linh có tư tưởng của mình, nhưng không có linh hồn của mình".  

 

"Một ngày nào đó sẽ bị chôn vùi, sẽ chết".  

 

"Nhưng nếu khí linh có được cơ hội luân hồi, sẽ có thể chuyển thế đầu thai làm người!"  

 

Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Chuyển thế đầu thai? Người chết như đèn tắt, thật sự có kiếp sau sao?"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời một câu khẳng định: "Có! Nhưng mà chưa có ai chứng thực cả".  

 

Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu: "Có chút tưởng niệm cũng tốt, đây là bản nguyên của tháp Trấn Giới, tôi cảm giác được năng lượng rất tinh khiết".  

 

"Hãy cắn nuốt nó, để xem nó có chỗ tốt gì với ông!"  

 

Diệp Bắc Minh suy nghĩ trong đầu, đi đến phía trước bản nguyên của tháp Trấn Giới.  

 

Anh đưa tay ra chộp tới!  

 

Trực tiếp hút vào trong cơ thể, bị tháp Càn Khôn Trấn Ngục hấp thu.  

 

Đột nhiên.  

 

Ầm ầm!  

 

Một tiếng vang kinh thiên động địa truyền đến, toàn thân Diệp Bắc Minh rung mạnh.  

 

Anh cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung.  

 

Trước mắt anh hoàn toàn choáng váng, xuất hiện một cảnh tượng hỗn độn, các loại dị tượng kinh người hiện lên ở sâu trong đầu!  

 

Đây là một cảnh tượng kinh khủng!  

 

Trên bầu trời, từng cung điện cổ xưa nổ tung, rơi xuống mặt đất!  

 

Trên mặt đất nứt ra thành từng lỗ thủng kinh khủng, vô số sinh vật cổ xưa leo ra từ trong đó!  

 

Dữ tợn!  

 

Kinh khủng!  

 

Hung tàn!  

 

Khí tức kinh người!  

 

Trong hư không phía trước, các loại dị thú không biết tên đang chiến đấu.  

 

Diệp Bắc Minh nhận ra một con tổ long đang chiến đấu: "Trời! Đám dị thú này lại có thể không phân thắng bại với tổ long ư?"  

 

"Hơn nữa tổ long… còn… bị thương!"  

 

Cả người Diệp Bắc Minh rung mạnh.  

 

Thế giới quan của anh đang bị rung động rất lớn: "Đây là chỗ nào, tại sao lại xuất hiện ở trong đầu tôi?"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cực kỳ kích động: "Không!"  

 

"Đây không phải cảnh tượng trong đầu c*̉a cậu, đây là cảnh tượng trong trí nhớ của tôi!"  

 

"Tôi nhớ ra rồi, nơi này là... chiến trường Thái Cổ..."  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tháp Trấn Giới có chút đắc ý: "Ha ha, lấy thân phận của ông, thế mà còn muốn hâm mộ tôi!"   "Nhưng mà tôi cũng sẽ cho ông một món quà lớn, tôi tặng bản nguyên của mình cho ông".   "Hẳn là có thể giúp ông khôi phục một chút đi..."   Một giây sau.   Phía trên hư ảnh của hồn tháp bốc cháy lên một luồng ánh sáng!   Sau đó biến mất.   Tại chỗ chỉ còn lại một đám năng lượng màu xám!   Chính là bản nguyên của tháp Trấn Giới.   Diệp Bắc Minh hiếu kì: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, chuyện gì xảy ra vậy?"   "Tháp Trấn Giới tiến vào luân hồi chẳng phải tương đương với chết sao?"   "Làm sao tôi lại có cảm giác giống như ông rất hâm mộ nó?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục phun ra hai chữ: "Đúng thế".   Diệp Bắc Minh vô c*̀ng nghi hoặc: "Tử vong có cái gì hay mà phải hâm mộ?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: "Đối với khí linh mà nói, một khi bản thể bị hủy đi, khí linh bình thường đều sẽ hủy diệt theo".   "Khí linh có tư tưởng của mình, nhưng không có linh hồn của mình".   "Một ngày nào đó sẽ bị chôn vùi, sẽ chết".   "Nhưng nếu khí linh có được cơ hội luân hồi, sẽ có thể chuyển thế đầu thai làm người!"   Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Chuyển thế đầu thai? Người chết như đèn tắt, thật sự có kiếp sau sao?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời một câu khẳng định: "Có! Nhưng mà chưa có ai chứng thực cả".   Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu: "Có chút tưởng niệm cũng tốt, đây là bản nguyên của tháp Trấn Giới, tôi cảm giác được năng lượng rất tinh khiết".   "Hãy cắn nuốt nó, để xem nó có chỗ tốt gì với ông!"   Diệp Bắc Minh suy nghĩ trong đầu, đi đến phía trước bản nguyên của tháp Trấn Giới.   Anh đưa tay ra chộp tới!   Trực tiếp hút vào trong cơ thể, bị tháp Càn Khôn Trấn Ngục hấp thu.   Đột nhiên.   Ầm ầm!   Một tiếng vang kinh thiên động địa truyền đến, toàn thân Diệp Bắc Minh rung mạnh.   Anh cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung.   Trước mắt anh hoàn toàn choáng váng, xuất hiện một cảnh tượng hỗn độn, các loại dị tượng kinh người hiện lên ở sâu trong đầu!   Đây là một cảnh tượng kinh khủng!   Trên bầu trời, từng cung điện cổ xưa nổ tung, rơi xuống mặt đất!   Trên mặt đất nứt ra thành từng lỗ thủng kinh khủng, vô số sinh vật cổ xưa leo ra từ trong đó!   Dữ tợn!   Kinh khủng!   Hung tàn!   Khí tức kinh người!   Trong hư không phía trước, các loại dị thú không biết tên đang chiến đấu.   Diệp Bắc Minh nhận ra một con tổ long đang chiến đấu: "Trời! Đám dị thú này lại có thể không phân thắng bại với tổ long ư?"   "Hơn nữa tổ long… còn… bị thương!"   Cả người Diệp Bắc Minh rung mạnh.   Thế giới quan của anh đang bị rung động rất lớn: "Đây là chỗ nào, tại sao lại xuất hiện ở trong đầu tôi?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cực kỳ kích động: "Không!"   "Đây không phải cảnh tượng trong đầu c*̉a cậu, đây là cảnh tượng trong trí nhớ của tôi!"   "Tôi nhớ ra rồi, nơi này là... chiến trường Thái Cổ..."  

Chương 2316: "Hơn nữa tổ long… còn… bị thương!"