Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2321: Chỉ còn mỗi sự lạnh lẽo vô biên!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một giây sau.   Bên trong cửa không gian bỗng nhiên xuất hiện một con đường!   Diệp Thanh Lam thúc giục nói: “Nhược Giai, Tôn Thiến, hai đứa mau vào đi!”   Chu Nhược Giai lắc đầu: “Dì Lam, không được đâu!”   Tôn Thiến cầm chặt lấy tay Diệp Thanh Lam: “Dì Lam, nếu có đi thì chúng ta phải cùng nhau đi!”   Diệp Thanh Lam lắc đầu: “Cửa không gian cần sức mạnh để duy trì, nếu dì vào đó thì không một ai có thể đi được nữa!”   “Nhược Giai, con là vợ chưa cưới của Minh Nhi, từ nay trở đi, Tôn Thiến sẽ giao cho con!”   “Dì Lam…”   Chu Nhược Giai rơi lệ đầy mặt.   “Nghe lời!”   Diệp Thanh Lam quát.   Chu Nhược Giai gật đầu thật mạnh, bắt lấy cổ tay Tôn Thiến, trực tiếp nhảy vào cửa không gian.   Lão già mặt dài gào lên: “Đừng cho ả đàn bà mang thai kia chạy thoát!”   “Ngăn bọn họ lại!”   Lão già chột mắt rít gào.   Mấy ông lão điên cuồng xông lên!   Trên người Diệp Thanh Lam bùng phát sức mạnh khổng lồ, ngăn bọn họ lại.   “Má nó! Má nó! Má nó!”   Lão già nhỏ con lại gào lên: “Diệp Thanh Lam cô cút ngay cho lão!”   Một chưởng chụp bay Diệp Thanh Lam, đi đến trước cửa không gian.   Đáng tiếc là vẫn chậm một bước.   Cửa không gian đã khép lại.   “A!”   Lão già nhỏ con tức giận đến mức run rẩy cả người: “Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!”   “Vịt lên đến miệng rồi vẫn còn bay, chỉ còn một bước nữa là có được huyết mạch của Ma Tôn rồi!”   Lão già mặt dài liếc nhìn Diệp Thanh Lam với anh mắt lạnh như băng: “Từ hơi thở lúc nãy, thì có lẽ cánh cửa dẫn đến đại lục Chân Võ!”   “Hai ả đàn bà đó đã đi xuống hạ giới, cho người đi tìm là được”.   “Dẫn cô ta đi, ném vào ngục giam Trấn Hồn, để cô ta bị tra tấn, đau đớn và hối hận suốt phần đời còn lại đi!”   Diệp Bắc Minh đứng đó nhìn hình ảnh mẹ mình bị dẫn đi.   Cơ thể điên cuồng run lên!   Ánh mắt anh đầy máu tươi, gắt gao nhìn chằm chằm mấy ông lão kia!   Gương mặt của những người đó đã in hằn vào trong đầu anh!  Diệp Bắc Minh không nói gì, cũng không còn la lối nữa.   Chỉ còn mỗi sự lạnh lẽo vô biên!   Tử vong!   Cùng với một chút điên cuồng nằm sâu trong đáy mắt anh!   “Sư phụ, hãy giúp con một lần…”   Thanh niên kia nói: “Đồ nhi, sư phụ biết con muốn hỏi gì”.  

Một giây sau.  

 

Bên trong cửa không gian bỗng nhiên xuất hiện một con đường!  

 

Diệp Thanh Lam thúc giục nói: “Nhược Giai, Tôn Thiến, hai đứa mau vào đi!”  

 

Chu Nhược Giai lắc đầu: “Dì Lam, không được đâu!”  

 

Tôn Thiến cầm chặt lấy tay Diệp Thanh Lam: “Dì Lam, nếu có đi thì chúng ta phải cùng nhau đi!”  

 

Diệp Thanh Lam lắc đầu: “Cửa không gian cần sức mạnh để duy trì, nếu dì vào đó thì không một ai có thể đi được nữa!”  

 

“Nhược Giai, con là vợ chưa cưới của Minh Nhi, từ nay trở đi, Tôn Thiến sẽ giao cho con!”  

 

“Dì Lam…”  

 

Chu Nhược Giai rơi lệ đầy mặt.  

 

“Nghe lời!”  

 

Diệp Thanh Lam quát.  

 

Chu Nhược Giai gật đầu thật mạnh, bắt lấy cổ tay Tôn Thiến, trực tiếp nhảy vào cửa không gian.  

 

Lão già mặt dài gào lên: “Đừng cho ả đàn bà mang thai kia chạy thoát!”  

 

“Ngăn bọn họ lại!”  

 

Lão già chột mắt rít gào.  

 

Mấy ông lão điên cuồng xông lên!  

 

Trên người Diệp Thanh Lam bùng phát sức mạnh khổng lồ, ngăn bọn họ lại.  

 

“Má nó! Má nó! Má nó!”  

 

Lão già nhỏ con lại gào lên: “Diệp Thanh Lam cô cút ngay cho lão!”  

 

Một chưởng chụp bay Diệp Thanh Lam, đi đến trước cửa không gian.  

 

Đáng tiếc là vẫn chậm một bước.  

 

Cửa không gian đã khép lại.  

 

“A!”  

 

Lão già nhỏ con tức giận đến mức run rẩy cả người: “Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!”  

 

“Vịt lên đến miệng rồi vẫn còn bay, chỉ còn một bước nữa là có được huyết mạch của Ma Tôn rồi!”  

 

Lão già mặt dài liếc nhìn Diệp Thanh Lam với anh mắt lạnh như băng: “Từ hơi thở lúc nãy, thì có lẽ cánh cửa dẫn đến đại lục Chân Võ!”  

 

“Hai ả đàn bà đó đã đi xuống hạ giới, cho người đi tìm là được”.  

 

“Dẫn cô ta đi, ném vào ngục giam Trấn Hồn, để cô ta bị tra tấn, đau đớn và hối hận suốt phần đời còn lại đi!”  

 

Diệp Bắc Minh đứng đó nhìn hình ảnh mẹ mình bị dẫn đi.  

 

Cơ thể điên cuồng run lên!  

 

Ánh mắt anh đầy máu tươi, gắt gao nhìn chằm chằm mấy ông lão kia!  

 

Gương mặt của những người đó đã in hằn vào trong đầu anh!  

Diệp Bắc Minh không nói gì, cũng không còn la lối nữa.  

 

Chỉ còn mỗi sự lạnh lẽo vô biên!  

 

Tử vong!  

 

Cùng với một chút điên cuồng nằm sâu trong đáy mắt anh!  

 

“Sư phụ, hãy giúp con một lần…”  

 

Thanh niên kia nói: “Đồ nhi, sư phụ biết con muốn hỏi gì”.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một giây sau.   Bên trong cửa không gian bỗng nhiên xuất hiện một con đường!   Diệp Thanh Lam thúc giục nói: “Nhược Giai, Tôn Thiến, hai đứa mau vào đi!”   Chu Nhược Giai lắc đầu: “Dì Lam, không được đâu!”   Tôn Thiến cầm chặt lấy tay Diệp Thanh Lam: “Dì Lam, nếu có đi thì chúng ta phải cùng nhau đi!”   Diệp Thanh Lam lắc đầu: “Cửa không gian cần sức mạnh để duy trì, nếu dì vào đó thì không một ai có thể đi được nữa!”   “Nhược Giai, con là vợ chưa cưới của Minh Nhi, từ nay trở đi, Tôn Thiến sẽ giao cho con!”   “Dì Lam…”   Chu Nhược Giai rơi lệ đầy mặt.   “Nghe lời!”   Diệp Thanh Lam quát.   Chu Nhược Giai gật đầu thật mạnh, bắt lấy cổ tay Tôn Thiến, trực tiếp nhảy vào cửa không gian.   Lão già mặt dài gào lên: “Đừng cho ả đàn bà mang thai kia chạy thoát!”   “Ngăn bọn họ lại!”   Lão già chột mắt rít gào.   Mấy ông lão điên cuồng xông lên!   Trên người Diệp Thanh Lam bùng phát sức mạnh khổng lồ, ngăn bọn họ lại.   “Má nó! Má nó! Má nó!”   Lão già nhỏ con lại gào lên: “Diệp Thanh Lam cô cút ngay cho lão!”   Một chưởng chụp bay Diệp Thanh Lam, đi đến trước cửa không gian.   Đáng tiếc là vẫn chậm một bước.   Cửa không gian đã khép lại.   “A!”   Lão già nhỏ con tức giận đến mức run rẩy cả người: “Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!”   “Vịt lên đến miệng rồi vẫn còn bay, chỉ còn một bước nữa là có được huyết mạch của Ma Tôn rồi!”   Lão già mặt dài liếc nhìn Diệp Thanh Lam với anh mắt lạnh như băng: “Từ hơi thở lúc nãy, thì có lẽ cánh cửa dẫn đến đại lục Chân Võ!”   “Hai ả đàn bà đó đã đi xuống hạ giới, cho người đi tìm là được”.   “Dẫn cô ta đi, ném vào ngục giam Trấn Hồn, để cô ta bị tra tấn, đau đớn và hối hận suốt phần đời còn lại đi!”   Diệp Bắc Minh đứng đó nhìn hình ảnh mẹ mình bị dẫn đi.   Cơ thể điên cuồng run lên!   Ánh mắt anh đầy máu tươi, gắt gao nhìn chằm chằm mấy ông lão kia!   Gương mặt của những người đó đã in hằn vào trong đầu anh!  Diệp Bắc Minh không nói gì, cũng không còn la lối nữa.   Chỉ còn mỗi sự lạnh lẽo vô biên!   Tử vong!   Cùng với một chút điên cuồng nằm sâu trong đáy mắt anh!   “Sư phụ, hãy giúp con một lần…”   Thanh niên kia nói: “Đồ nhi, sư phụ biết con muốn hỏi gì”.  

Chương 2321: Chỉ còn mỗi sự lạnh lẽo vô biên!