Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2329: “Tham kiến chủ nhân!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh ngây người: “Ghê gớm đến vậy sao?” “Nếu thật là vậy thì chẳng phải tôi ở trong trong lĩnh vực tuyệt đối chiến đấu, luyện đan dược hoàn toàn không tốn một chút thời gian nào ư?” “Vô nghĩa!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thản nhiên lên tiếng: “Hừ, đó chính là điểm tốt của việc bản tháp hồi phục được một phần ngàn sức mạnh đó!” Diệp Bắc Minh không hề chần chừ. Trực tiếp tiến vào tầng thứ mười của lĩnh vực tuyệt đối. Bốn phía là một mảnh hỗn độn, một màn sương mờ ảo. Diệp Bắc Minh lấy ra một lượng dược liệu lớn, bắt đầu điên cuồng luyện đan! Một lần… Mười lần… Nghìn lần… Vạn lần… Đan dược như núi nhỏ từng chồng chất bên cạnh Diệp Bắc Minh. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Ầm! Một tiếng vang thật lớn phát ra, Tinh Thần đỉnh không chịu nổi gánh nặng nên đã trực tiếp nổ tung. Hóa thành vô số mảnh kim loại nhỏ! “Gì, nổ á?” Diệp Bắc Minh mặt xám mày tro. Anh nằm mơ cũng không ngờ được rằng mình có thể luyện đến mức đan đỉnh nổ tung như thế! Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục run run: “Nhóc con…. Cậu con mẹ nó liều mạng quá rồi đó?” “Tinh Thần Đỉnh là đan đỉnh mang phẩm chất thần khí, cậu lại có thể luyện nó đến mức hỏng luôn như thế!” Diệp Bắc Minh bất đắc dĩ: “Tôi cũng không ngờ, thần khí lại không thể chịu nổi sức ép như vậy”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hết sức cạn lời: “Này nhóc, cậu có biết mình đã luyện chế đan dược bao nhiêu lần rồi không?” “Cậu luyện gần trăm ngàn lần rồi đấy, dù có là thần khí thì cũng có số lần sử dụng nhé!” “Được rồi”. Diệp Bắc Minh thở dài một tiếng. Nhìn đống đan dược chồng chất như núi: “Từng đó chắc là đủ để Thanh Huyền Tông sử dụng rồi!” Giây sau đó. Anh không hề dừng lại, tiếp tục lấy nguyên liệu ra. Bắt đầu chế tạo Lôi Bạo Châu! Diệp Bắc Minh còn thử một cách mới, dùng lửa Phần Thiên bỏ vào trong Lôi Bạo Châu. Sau vài lần thử nghiệm thì cuối cùng cũng thành công! Lôi Bạo Châu có chứa một phần lửa Phần Thiên! “Hình nộm, xuất hiện đi!” Một tiếng quát khẽ. Hình nộm xuất hiện giữa hư không. Diệp Bắc Minh ném về phía hình nộm. Hình nộm có sức mạnh tương đương với Diệp Bắc Minh, nguồn năng lượng hủy diệt nổ tung! Hình nộm nhanh chóng biến mất, bị lửa Phần Thiên thiêu rụi. Con ngươi Diệp Bắc Minh co rụt lại: “Sức phá hủy này có thể khiến một cảnh giới Linh Vị bị thương ấy luôn chứ?” Mở mắt. Diệp Bắc Minh phun ra hai chữ, nói với màn đen u tối: “Người đâu!” Vài giây sau, một bóng đen từ trong góc tường đi vào trong phòng.
Diệp Bắc Minh ngây người: “Ghê gớm đến vậy sao?”
“Nếu thật là vậy thì chẳng phải tôi ở trong trong lĩnh vực tuyệt đối chiến đấu, luyện đan dược hoàn toàn không tốn một chút thời gian nào ư?”
“Vô nghĩa!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thản nhiên lên tiếng: “Hừ, đó chính là điểm tốt của việc bản tháp hồi phục được một phần ngàn sức mạnh đó!”
Diệp Bắc Minh không hề chần chừ.
Trực tiếp tiến vào tầng thứ mười của lĩnh vực tuyệt đối.
Bốn phía là một mảnh hỗn độn, một màn sương mờ ảo.
Diệp Bắc Minh lấy ra một lượng dược liệu lớn, bắt đầu điên cuồng luyện đan!
Một lần…
Mười lần…
Nghìn lần…
Vạn lần…
Đan dược như núi nhỏ từng chồng chất bên cạnh Diệp Bắc Minh.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Ầm!
Một tiếng vang thật lớn phát ra, Tinh Thần đỉnh không chịu nổi gánh nặng nên đã trực tiếp nổ tung.
Hóa thành vô số mảnh kim loại nhỏ!
“Gì, nổ á?”
Diệp Bắc Minh mặt xám mày tro.
Anh nằm mơ cũng không ngờ được rằng mình có thể luyện đến mức đan đỉnh nổ tung như thế!
Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục run run: “Nhóc con…. Cậu con mẹ nó liều mạng quá rồi đó?”
“Tinh Thần Đỉnh là đan đỉnh mang phẩm chất thần khí, cậu lại có thể luyện nó đến mức hỏng luôn như thế!”
Diệp Bắc Minh bất đắc dĩ: “Tôi cũng không ngờ, thần khí lại không thể chịu nổi sức ép như vậy”.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hết sức cạn lời: “Này nhóc, cậu có biết mình đã luyện chế đan dược bao nhiêu lần rồi không?”
“Cậu luyện gần trăm ngàn lần rồi đấy, dù có là thần khí thì cũng có số lần sử dụng nhé!”
“Được rồi”.
Diệp Bắc Minh thở dài một tiếng.
Nhìn đống đan dược chồng chất như núi: “Từng đó chắc là đủ để Thanh Huyền Tông sử dụng rồi!”
Giây sau đó.
Anh không hề dừng lại, tiếp tục lấy nguyên liệu ra.
Bắt đầu chế tạo Lôi Bạo Châu!
Diệp Bắc Minh còn thử một cách mới, dùng lửa Phần Thiên bỏ vào trong Lôi Bạo Châu.
Sau vài lần thử nghiệm thì cuối cùng cũng thành công!
Lôi Bạo Châu có chứa một phần lửa Phần Thiên!
“Hình nộm, xuất hiện đi!”
Một tiếng quát khẽ.
Hình nộm xuất hiện giữa hư không.
Diệp Bắc Minh ném về phía hình nộm.
Hình nộm có sức mạnh tương đương với Diệp Bắc Minh, nguồn năng lượng hủy diệt nổ tung!
Hình nộm nhanh chóng biến mất, bị lửa Phần Thiên thiêu rụi.
Con ngươi Diệp Bắc Minh co rụt lại: “Sức phá hủy này có thể khiến một cảnh giới Linh Vị bị thương ấy luôn chứ?”
Mở mắt.
Diệp Bắc Minh phun ra hai chữ, nói với màn đen u tối: “Người đâu!”
Vài giây sau, một bóng đen từ trong góc tường đi vào trong phòng.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh ngây người: “Ghê gớm đến vậy sao?” “Nếu thật là vậy thì chẳng phải tôi ở trong trong lĩnh vực tuyệt đối chiến đấu, luyện đan dược hoàn toàn không tốn một chút thời gian nào ư?” “Vô nghĩa!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thản nhiên lên tiếng: “Hừ, đó chính là điểm tốt của việc bản tháp hồi phục được một phần ngàn sức mạnh đó!” Diệp Bắc Minh không hề chần chừ. Trực tiếp tiến vào tầng thứ mười của lĩnh vực tuyệt đối. Bốn phía là một mảnh hỗn độn, một màn sương mờ ảo. Diệp Bắc Minh lấy ra một lượng dược liệu lớn, bắt đầu điên cuồng luyện đan! Một lần… Mười lần… Nghìn lần… Vạn lần… Đan dược như núi nhỏ từng chồng chất bên cạnh Diệp Bắc Minh. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Ầm! Một tiếng vang thật lớn phát ra, Tinh Thần đỉnh không chịu nổi gánh nặng nên đã trực tiếp nổ tung. Hóa thành vô số mảnh kim loại nhỏ! “Gì, nổ á?” Diệp Bắc Minh mặt xám mày tro. Anh nằm mơ cũng không ngờ được rằng mình có thể luyện đến mức đan đỉnh nổ tung như thế! Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục run run: “Nhóc con…. Cậu con mẹ nó liều mạng quá rồi đó?” “Tinh Thần Đỉnh là đan đỉnh mang phẩm chất thần khí, cậu lại có thể luyện nó đến mức hỏng luôn như thế!” Diệp Bắc Minh bất đắc dĩ: “Tôi cũng không ngờ, thần khí lại không thể chịu nổi sức ép như vậy”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hết sức cạn lời: “Này nhóc, cậu có biết mình đã luyện chế đan dược bao nhiêu lần rồi không?” “Cậu luyện gần trăm ngàn lần rồi đấy, dù có là thần khí thì cũng có số lần sử dụng nhé!” “Được rồi”. Diệp Bắc Minh thở dài một tiếng. Nhìn đống đan dược chồng chất như núi: “Từng đó chắc là đủ để Thanh Huyền Tông sử dụng rồi!” Giây sau đó. Anh không hề dừng lại, tiếp tục lấy nguyên liệu ra. Bắt đầu chế tạo Lôi Bạo Châu! Diệp Bắc Minh còn thử một cách mới, dùng lửa Phần Thiên bỏ vào trong Lôi Bạo Châu. Sau vài lần thử nghiệm thì cuối cùng cũng thành công! Lôi Bạo Châu có chứa một phần lửa Phần Thiên! “Hình nộm, xuất hiện đi!” Một tiếng quát khẽ. Hình nộm xuất hiện giữa hư không. Diệp Bắc Minh ném về phía hình nộm. Hình nộm có sức mạnh tương đương với Diệp Bắc Minh, nguồn năng lượng hủy diệt nổ tung! Hình nộm nhanh chóng biến mất, bị lửa Phần Thiên thiêu rụi. Con ngươi Diệp Bắc Minh co rụt lại: “Sức phá hủy này có thể khiến một cảnh giới Linh Vị bị thương ấy luôn chứ?” Mở mắt. Diệp Bắc Minh phun ra hai chữ, nói với màn đen u tối: “Người đâu!” Vài giây sau, một bóng đen từ trong góc tường đi vào trong phòng.